Mỗi ngày, Khanh Khê Nhiên sẽ thu thập thông tin từ nhiều kênh khác nhau, sau đó tổng hợp những thông tin này thành từng nhiệm vụ một, công bố trên màn hình điện t.ử của các Trung tâm Nhiệm vụ lớn, để mọi người đi nhận nhiệm vụ. Dựa vào mức độ hoàn thành nhiệm vụ, sẽ phát phần thưởng tinh hạch cho mọi người.
Đường Kiệt phối hợp với A Cửu, lại bắt đầu tuyên truyền rợp trời rợp đất, nói rằng khu vực phía Đông đã phát hiện ra thực vật ăn thịt người, hơn nữa, tốc độ sinh trưởng của loại thực vật này vô cùng nhanh, dự kiến trong năm nay sẽ chiếm lĩnh một phần hai diện tích khu vực phía Nam.
Dưới sự chỉ đạo của Khanh Khê Nhiên, anh ta cố tình muốn kích động sự hoang mang của mọi người ở khu vực phía Nam.
Một khi tâm lý hoang mang này được khơi dậy, mọi người tự nhiên sẽ cảm thấy, Tương Thành bắt buộc phải làm chút gì đó vì sự ổn định môi trường của khu vực phía Nam, nếu không thì chính là thấy c.h.ế.t không cứu, sẽ đẩy toàn bộ khu vực phía Nam vào vực sâu vạn kiếp bất phục.
Dưới tâm lý hoang mang như vậy, đoàn số 1 của Khanh Khê Nhiên đứng ra, trực tiếp công bố hai nhiệm vụ trên màn hình điện t.ử của tất cả các Trung tâm Nhiệm vụ:
1. Đoàn số 1 tuyển người, dọn dẹp hoa ăn thịt người và cỏ ăn thịt người ở dãy núi Đông Nam, thời hạn 10 ngày bao ba bữa ăn, tặng trang bị. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, để chứng minh mức độ hoàn thành nhiệm vụ, cần nộp rễ thực vật ăn thịt người làm bằng chứng, thưởng XXX đồng tinh hạch/tấn rễ; 2. Giao Dịch Hành thu thập xương của thú biến dị, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, thưởng XXX đồng tinh hạch/tấn xương thú.
Đồng tinh hạch tiền thưởng đều do Khanh Khê Nhiên tự bỏ tiền túi ra trả. Tất nhiên, rễ thực vật ăn thịt người và xương thú thu được cũng thuộc sở hữu cá nhân của Khanh Khê Nhiên.
Cô tùy tiện tăng thêm chút giá, cho dù bán lại cho Tương Thành với giá gấp mấy lần, tính ra, chi phí của một ống t.h.u.ố.c cường hóa cũng đã bị ép xuống mức rất thấp rất thấp rồi.
Trong Trung tâm Nhiệm vụ, những thông tin nhiệm vụ như vậy rõ ràng trong nháy mắt, thoạt nhìn cũng rất hấp dẫn. Vốn dĩ mọi người cũng phải đi đ.á.n.h quái, đ.á.n.h quái đào tinh hạch mua vật tư, đây là việc mọi người sẽ làm mỗi ngày.
Nhưng bây giờ nhận nhiệm vụ này của Trung tâm Nhiệm vụ, còn được tặng thêm đồng tinh hạch, vậy tại sao mọi người không đến Trung tâm Nhiệm vụ nhận một nhiệm vụ trước, rồi mới ra ngoài đ.á.n.h quái?
Hơn nữa rễ thực vật biến dị hiện tại không giống với trước mạt thế. Rễ thực vật trước mạt thế đều rất nhỏ, muốn gom đủ số lượng một tấn, không biết phải đào bao nhiêu lần rễ mới được, xương thú cũng vậy, không biết phải đ.á.n.h bao nhiêu động vật nhỏ mới gom đủ một tấn xương thú.
Nhưng rễ ăn thịt người sau mạt thế, một cái đã vô cùng to lớn rồi, nói không chừng một cái rễ có thể nặng tới mấy tấn ấy chứ, càng không cần phải nói đến những quái vật biến dị khổng lồ kia.
Việc này làm không khó, chỉ cần g.i.ế.c xong thực vật ăn thịt người và quái vật biến dị, nhổ cỏ tận gốc, ngoài ra nhặt kỹ xác quái vật biến dị là xong.
Thế là, bất kể là người ở Trấn Đông Thùy, hay là người trong và ngoài Tương Thành, chỉ cần là nơi có Trung tâm Nhiệm vụ, các cao thủ đều nhận nhiệm vụ rồi chạy về phía Trấn Đông Thùy.
Vốn dĩ vé xe mạt thế là Trấn Đông Thùy - Đông Tương Thành, 999 tinh hạch, cung không đủ cầu, bây giờ Đông Tương Thành - Trấn Đông Thùy đột nhiên lại có nhu cầu mua vé xe.
Vốn dĩ Tương Thành chỉ vận chuyển vật tư đến Trấn Đông Thùy, sau đó chở những người sống sót quay về Tương Thành. Trên cơ sở này, Lạc Bắc buộc phải mở thêm một tuyến tàu cao tốc chuyên chở người đến Trấn Đông Thùy.
Thậm chí còn có người ở khu vực phía Đông, nghe nói có phần thưởng nhiệm vụ như vậy, đặc biệt vượt qua dãy núi Đông Nam đến Trung tâm Nhiệm vụ ở Trấn Đông Thùy để nhận nhiệm vụ.
Chính dưới sự kích thích bằng đồng tinh hạch mạnh mẽ của Khanh Khê Nhiên, còn chưa cần động đến trú phòng của Tự Hữu, chỉ cần phát động lực lượng dân gian, đã kiên quyết không để hoa ăn thịt người và cỏ ăn thịt người tràn lan ở khu vực phía Đông mọc qua dãy núi Đông Nam.
Không những vậy, những dị năng giả cao cấp cuồn cuộn đổ về dãy núi Đông Nam làm nhiệm vụ, còn suýt chút nữa vặt trụi cả dãy núi Đông Nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bởi vì không ai biết, chút sắc xanh đó, cùng với những bông hoa rung rinh trong gió, một ngày nào đó trong tương lai liệu có biến dị hay không. Mọi người đều đã nhận nhiệm vụ, thời gian chưa đến, nhiệm vụ chưa làm xong, không giao nộp được rễ thì không lấy được phần thưởng thêm.
Đặc biệt là trong đoàn số 1, còn thêm vào cơ chế giám sát, thấy có người lười biếng sẽ bị trừ điểm tích lũy, người mỗi ngày chăm chỉ dọn dẹp thực vật biến dị sẽ được cộng điểm.
Điểm tích lũy này, có thể lên Giao Dịch Hành đổi quà. Điểm tích lũy càng nhiều, đổi được càng nhiều quà, cũng giống như đồng tinh hạch, tích lũy lại cũng là một khoản tài phú.
Thế là mọi người nhìn thấy thực vật là diệt.
Diệt tới diệt lui, dãy núi Đông Nam liền trụi lủi.
Trong tình huống dãy núi Đông Nam đã không còn đào được rễ ăn thịt người nữa, mọi người tự nhiên vươn ma trảo... à không, vươn bàn tay hữu nghị và viện trợ, hướng về khu vực phía Đông.
Dù sao khu vực phía Đông đang bị thực vật ăn thịt người tràn lan quấy nhiễu, có dị năng giả khu vực phía Nam vượt qua dãy núi Đông Nam đến giúp khu vực phía Đông g.i.ế.c thực vật ăn thịt người, Liễu Hạo Đổng cầu còn không được.
Hơn nữa, Tương Thành, nơi vật tư dồi dào này, đối với Khu an toàn mặt đất phía Đông đang thiếu hụt vật tư mà nói, ngày càng có sức hút, ngày càng trở nên quan trọng.
Vốn dĩ theo ý của Tự Hữu giả - Mạc Như Tích thật, chuyến tàu cao tốc vật tư đầu tiên là viện trợ miễn phí cho Khu an toàn mặt đất phía Đông. Lệnh của hắn từ chỗ mình truyền ra, đến chỗ Khúc Dương, lại biến thành bán giá sỉ cho Khu an toàn mặt đất phía Đông.
Mặc dù nói là giá sỉ, nhưng Khúc Dương vẫn tính toán mọi loại chi phí vào đó, chi phí nhân công, chi phí bảo trì tàu cao tốc, còn có trú phòng hộ tống lô vật tư này dọc đường, cùng với phí lao động của các dị năng giả cao cấp bảo vệ Khanh Tiểu Muội - Mạc Như Tích giả và Tiết Vận, tất tần tật đều được tính vào.
Tuy nhiên, ngay cả khi tính hết những chi phí linh tinh này vào giá thành, mức giá này đối với những người ở khu vực phía Đông đang thiếu hụt vật tư mà nói, cũng đã coi là khá rẻ rồi.
Một cân gạo ở khu vực phía Nam, trong Tương Thành khoảng năm sáu viên tinh hạch, ngoài phạm vi Tương Thành, giá cao nhất cũng chỉ mười mấy viên tinh hạch. Nhưng ở khu vực phía Đông, một cân gạo mấy ngàn đến hàng vạn tinh hạch, còn chưa chắc đã mua được.
Do đó, cho dù Khúc Dương bán một cân gạo với giá năm sáu trăm tinh hạch, thì đối với các dị năng giả cao cấp ở khu vực phía Đông mà nói, đó cũng chẳng là gì. Huống hồ, Khúc Dương tự xưng là thương nhân có lương tâm, một cân gạo vận chuyển từ Tương Thành đến dưới chân dãy núi Đông Nam, tối đa chỉ bán 30 tinh hạch.
Mức giá này trong mắt các dị năng giả cao cấp ở khu vực phía Đông, đã tương đương với cho không rồi. Bọn họ không những không nói gì, mà còn cho rằng đây là điều hiển nhiên.
Dù sao, gạo vận chuyển từ Tương Thành qua, cũng cần phải cho những người môi giới chút tiền công sức.
Liễu Hạo Đổng cũng cho rằng mức giá này không hề đắt, rẻ như bèo, mà bèo sau mạt thế thì giá trên trời, gạo của Tương Thành còn thấp hơn cả giá đất. Thế là ngay sau đó, xuất phát từ nhu cầu, lại liên hệ với Khanh Tiểu Muội - Mạc Như Tích giả, hy vọng Tương Thành có thể cung cấp nhiều vật tư hơn nữa cho Khu an toàn mặt đất phía Đông.
Đối với Khu an toàn mặt đất phía Đông mà nói, bọn họ cho rằng mình đã kiểm soát được Tương Thành, và khiến Tương Thành thực sự trở thành kho cung cấp vật tư của họ, trả cho Tương Thành mức giá thấp kém, để Tương Thành làm vật phụ thuộc của họ, làm một cách cam tâm tình nguyện hơn.
Nhưng thực tế, Tương Thành kiếm tiền của Khu an toàn mặt đất phía Đông, kiếm đến là sung sướng.