Tĩnh…
Vốn dĩ một con đường ồn ào, nhộn nhịp người qua lại, giờ phút này chìm vào một mảng tĩnh mịch.
Tôn quý như đóa mẫu đơn nở rộ. Rực rỡ như cánh tường vi trong nắng. U diễm như nhành hồng liên mọc giữa ao tịnh.
Tại giây phút nàng xuất hiện, vô luận là già trẻ, gái trai, ai nấy đều vô thức dời ánh mắt đến nơi nàng, phảng phất giữa phiến thiên địa nhợt nhạt này, nàng là dải sắc màu đẹp đẽ duy nhất!
Thời gian chầm chậm trôi, vầng mây che đi ánh mặt trời, nhưng chẳng thể nào che được ánh quang từ thiếu nữ…
“Tiên…tiên nữ…”
Yên tĩnh một lúc lâu, rốt cuộc cũng có người cất tiếng, phá vỡ im lặng.
Trong nhất thời, cả đường phố nháo loạn, tiếng trầm trồ vang vọng một quãng trời:
“Trời ạ! Tiên nữ! Ta nhìn thấy tiên nữ!”
“Trên đời này có người đến như thế!?”
“Ta lão già này sống cả chục năm trên đời, rốt cuộc coi như đáng giá!”
“Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con muốn cưới tỷ tỷ này!”
“...”
Âm thanh ồn ào phát ra từ xung quanh, những người có mặt tại đương trường từ trạng thái thất thần tỉnh táo trở lại.
Một sát na, mỗi người lộ ra biểu cảm khác nhau.
Trình Vĩnh Dư, đám cảnh vệ và nhóm công tử ca trợn mắt ngoác mồm, chấn động như gặp thiên nhân.
Trần Gia Bảo mê mẩn.
Hắn đã tình cờ nhìn ngắm nàng từ xa vào những ngày trước trong đêm yến tiệc, nhưng giờ đây gặp lại, cảm xúc vẫn y nguyên rung động như mới đầu.
Trần Gia Bảo tự nhận mình đã ngắt nhiều đóa hoa xinh đẹp, song đối diện đóa hoa mỹ lệ này, tất cả vườn hoa trước đó có chăng cũng chỉ là dung tục!
Hắn nghĩ nghĩ rồi ánh mắt nhìn về Trần Thái Văn, thoáng chốc tràn ngập u ám.
Trần Thái Văn nở nụ cười.
Thiếu nữ một tay che miệng, đôi mắt to tròn nhấp nha nhấp nhánh diễm quang, ngơ ngác nhìn giai nhân vừa bước ra.
Trần Nhất Sinh quỳ rạp trên đất, tay vẫn đang ôm đùi Trần Thái Văn, cũng trừng to con mắt.
Từng nghe qua câu diễm áp quần phương, cứ ngỡ đó chỉ là truyền thuyết, song giờ đây trông thấy vị thiếu nữ, rốt cuộc biết như thế nào là nghiêng nước nghiêng thành, diễm nghi thiên hạ!
Nhưng song song với thán phục, Trần Nhất Sinh cũng chẳng rõ từ đâu nảy sinh một tia nghi hoặc.
Hình như là… ta gặp nàng ở đâu rồi thì phải?
Doãn Công Minh giật mình, nhìn thấy người thiếu nữ này tựa như nhìn thấy thần nhân trên trời.
Hắn vội vàng chạy đến, quỳ xuống:
“Tiểu quan bái kiến Vương tiểu thư!”
Hắn vắt não ra để đoán, đi cùng với Trần Gia thiếu chủ, đã vậy có mỹ mạo tựa thiên tiên, nàng chỉ có thể là đại tiểu thư Vương Gia Vương Diệu Chân, đệ nhất mỹ nhân Hoàng An Thành.
Trong nội tâm Doãn Công Minh khóc ròng. Thường ngày lên mặt với đám thứ dân quen rồi, giờ quanh người toàn là thiếu chủ tiểu thư đại tộc.
Ta có khác nào con ruồi con muỗi đâu?
Hôm nay mà về được, ta nhất định lập đàn cúng tam tai giải vận rủi!
Đám đông xung quanh nghe vậy, nhất thời càng thêm ồn ào.
Vương tiểu thư?
Tại tòa thành này chỉ có duy nhất một Vương Gia, mà Vương Gia ấy là gia tộc đứng đầu trong tứ đại tu chân thế gia, cũng là chủ nhân chân chính của nơi đây.
Năm xưa tổ tiên Vương Gia cùng thái tổ hoàng đế chinh chiến lập ra nước Đại Vân, được đích thân thái tổ sắc phong tước vị.
Hiện tại Vương Gia đại trưởng lão là thành chủ Hoàng An Thành, đại nhân vật quyền lực số một ở tòa thành này.
Bây giờ một chữ Vương vừa ra, mọi người nhao nhao thi lễ.
Tròng mắt Trần Nhất Sinh đảo một vòng, tức thì vừa ôm đùi Trần Thái Văn vừa hô to:
“Tiểu thư, ngươi cảm động như vậy! Xin nói giúp đôi phu thê chúng ta một câu được không!?”
Vương Diệu Chân tiến đến gần, nhìn thiếu niên quỳ trên đất, đôi con ngươi động nhân toát ra một tia ánh sáng. Nàng nhoẻn miệng cười:
“Tuy tiểu nữ cảm động với công tử, nhưng sai thì nhận, có tội thì chịu. Đáng tiếc là chuyện này tiểu nữ chẳng thể nói giúp công tử được rồi!”
Đối diện với giai nhân nụ cười, Trần Nhất Sinh ngẩn ngơ, chỉ cảm thấy trái tim trong ngực đập thình thịch, mất gần mười giây sau mới có thể gia cố được tinh thần.
Hắn lúng túng vội thanh minh:
“Tiểu thư hiểu lầm! Ta và nương tử của mình đều vô tội! Bọn ta bị người xấu vu oan giá hoạ!”
“Ồ” Vương Diệu Chân ngạc nhiên, tỏ ra để tâm cất tiếng:
“Mời công tử nói rõ hơn?”
Trần Nhất Sinh cũng không vội nói, trái lại ánh mắt dè dặt nhìn đám người Trần Gia Bảo, Trình Vĩnh Dư, một mặt muốn nói rồi lại thôi.
Trông thấy vậy, Vương Diệu Chân trấn an:
“Công tử cứ an tâm! Tiểu nữ dùng thân phận Vương Gia cam đoan, chỉ cần điều công tử nói là sự thật, tại tòa thành này không một ai đụng được đến ngươi!”
Thanh âm của nàng nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi, nhưng thấp thoáng trong ấy đanh thép như núi cao.
Mọi người nghe xong cũng chẳng ai dám phản bác.
Đại tiểu thư Vương Gia đã mang uy danh gia tộc ra, trừ khi là thánh thượng tự mình đến, bằng không thì dù là Trần, Ngô, Phùng những nhà còn lại cũng chớ dám tùy tiện vọng động.
Trần Thái Văn tằng hắng một tiếng, cũng tỏ rõ lập trường:
“Đường ca, ngươi có oan tình gì xin cứ nói! Ta đảm bảo sẽ không để ai xằng bậy tổn hại đến danh dự người Trần Gia chúng ta!”
Thân thể Trần Nhất Sinh căng cứng rốt cuộc thả lỏng, thầm thở phào. Ít ra thì tình thế vẫn còn cứu vãn được!
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt quét nhìn chung quanh.
Bất cứ nơi nào ánh mắt di qua, mọi người phảng phất như né tà, gấp gáp ngoảnh mặt nhìn vu vơ, rất sợ tên này sẽ đột nhiên phát điên, đưa ngón tay chỉ loạn vào mình, như vậy thì vui…
Ánh mắt Trần Nhất Sinh rốt cuộc ngừng lại trên thân Trình Vĩnh Dư.
“Xoạt”
Trình Vĩnh Dư mồ hôi lạnh đầm đìa.
Trần Nhất Sinh chỉ thẳng vào mặt gã, uất ức:
“Vừa rồi ta cùng nương tử đi dạo phố, tên này đột nhiên xông đến trấn lột mất đỉnh của nương tử ta! Đã vậy gọi cảnh vệ đến để vu oan cho nương tử thiện lương của ta là trộm đỉnh của hắn! Quả thực là ngậm máu phun người!”
“NÓI BẬY!!!”
Trình Vĩnh Dư gân cổ cãi:
“Hai người các ngươi trộm dược đỉnh của ta, giờ lại quay ra cắn ta? Vô liêm sỉ! Đại nhân, ta muốn kiện tên này thêm tội vu khống người vô tội!”
Bây giờ đã có song tôn đại thần tọa trấn đằng sau, tuyệt chiêu chó cậy gần nhà rốt cuộc có đất dụng võ.
Một chút yếu thế cũng chẳng chịu thua sút, Trần Nhất Sinh phản đối:
“Nói cứ như ngươi là vô tội? Mở miệng một câu, hai câu đều là vu oan cho chúng ta trộm đồ của ngươi. Bằng chứng đâu? Bằng chứng nói nó là đồ của ngươi đâu?”
Trình Vĩnh Dư ưỡn ngực, giơ chiếc đỉnh ra trước mặt, nghĩa chính ngôn từ:
“Đây là dược đỉnh của luyện dược sư, mà ta chính là đệ tử của Tống đại sư! Điều này quá mức rõ ràng, còn cần chứng cứ nữa sao?”
Trần Nhất Sinh nhếch mép:
“Nói theo lý lẽ này, tất cả dược đỉnh trong thiên hạ này cũng là của Trình công tử rồi? Hà tất gì ngươi tham lam tranh giành chiếc đỉnh cũ rích này cơ chứ?”
“Ngươi…” Nhận ra ý tứ trào phúng từ đối phương, Trình Vĩnh Dư giận dữ.
Hắn đường đường là đệ tử luyện dược sư, một tu chân giả chân chính, từ bao giờ sa sút đến nỗi đi đấu võ mồm với một tên phàm nhân hạ đẳng?
Trình Vĩnh Dư đang định nổi giận, thế nhưng vào lúc này, một đôi thu thuỷ sáng ngời thoáng xuất hiện trong tầm mắt, giây lát lửa giận tắt ngúm.
Vương Diệu Chân nhợt nhạt ý cười, nói:
“Tiểu nữ cũng cho rằng, việc nói chiếc đỉnh này là của ngươi chỉ vì ngươi là luyện dược sư là không thuyết phục. Công tử có cách chứng minh nào nữa hay không?”
“Ta… ta…”
Đối diện với trương dung nhan tinh xảo của giai nhân, nghe thấy âm thanh mềm mại như nhung của nàng, trái tim Trình Vĩnh Dư suýt chút thì nhảy ra ngoài, đầu óc rỗng tuếch, mặt đỏ như gấc, đứng tại chỗ ấp a ấp úng.
Đứng cạnh, mắt thấy tên đồng thuyền sắp sửa từ người giáng xuống thành trư, Trần Gia Bảo co giật gương mặt, quyết định cứu nguy, sút cái nồi ngược lại:
“Đường ca, ngươi chất vấn Trình công tử về bằng chứng! Ta cũng rất tò mò, bằng chứng đâu mà ngươi dám nói chiếc dược đỉnh này là của mình?”
Hắn híp híp mắt:
“Dù sao thì, so với đệ tử luyện dược sư, một tên phàm nhân tự nhận dược đỉnh là của mình… chậc chậc, càng thiếu thuyết phục nha!”
“Ta đợi câu này nãy giờ!”
Trần Nhất Sinh chẳng ngoài ý liệu, thản nhiên đáp:
“Dĩ nhiên là có thì mới nói rồi! Ta cũng đâu là loại người tham lam thích nhận vơ như ai kia?”
“Ồ” Trần Gia Bảo tỏ ra hứng thú, cười cười:
“Vậy ta rất mong sẽ được chiêm ngưỡng bằng chứng của đường ca đây!”
“Trước tiên, cần xác nhận một điều, chiếc đỉnh này đúng là dược đỉnh của luyện dược sư…”
Trần Nhất Sinh gật đầu thừa nhận, tiếp đó tiến đến trước mặt thiếu nữ, ngồi xuống vỗ vỗ vai nàng:
“Bằng chứng sao? Đó là nàng đây! Vì thật tình cờ! Nương tử của ta cũng là một luyện dược sư!”
“Nương tử, thấy ta nói có đúng không?”
Hắn thâm tình quay sang thiếu nữ, ngọt ngào cất tiếng.
Nàng nguýt Trần Nhất Sinh một cái, đáp:
“Không.”