Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 23: Trịnh Yên Đan



“Nghe ta nói, một lát nữa vào gặp sư phụ ta, tuyệt đối phải lễ phép, đừng có vô lại như vừa rồi. Hiểu chưa?”

Nhìn thiếu nữ đang chống nạnh nghiêm túc nhắc nhở, Trần Nhất Sinh bất đắc dĩ lên tiếng:

“Dọc đường ngươi đã nói câu này ba lần rồi!”

“Ta sợ ngươi quên!” Thiếu nữ vểnh miệng.

Trần Nhất Sinh ngẩng mặt, trước mắt giờ đây là một ngôi nhà tranh nhỏ, thoạt nhìn có vẻ tương đối xập xệ, thậm chí ngôi nhà gỗ mục nát ở Trần Gia cũng chào thua về độ ọp ẹp, phảng phất chỉ cần một cơn giông quét ngang, cả ngôi nhà sẽ tung luôn cái mái.

Vừa rồi cùng thiếu nữ một đường băng qua mấy con đường, xuyên qua mấy con ngõ nhỏ, cuối cùng ra đến gần ngoại ô Hoàng An Thành mới tới được đây.

Hắn ngập ngừng vài giây, rốt cuộc nói:

“Cái này… có tốt lắm không?”

Tính toán, từ đầu đến giờ cả hai chỉ mới gặp nhau vỏn vẹn đôi lần, thế mà đã phát triển đến mức dẫn về nhà ra mắt trưởng bối.

Nữ tử ở thế giới này mạnh dạn đến như vậy sao?

Trần Nhất Sinh ngượng nghịu chùn bước:

“Ta thấy sự tình tiến triển hơi nhanh, ít nhất thì chúng ta cũng nên trau dồi tình cảm thêm vài ngày nữa chứ?”

“Ngươi nói cái gì vậy?” Thiếu nữ nghiêng đầu, một mặt khó hiểu.

Tiếp đó, nàng chống nạnh, nghiêm nghị:

“Dù sao thì, nghe ta nói, một lát nữa vào gặp sư phụ ta, tuyệt đối phải lễ phép, đừng có vô lại như vừa rồi. Hiểu chưa?”

“Ngươi đã lần thứ tư nói câu này!” Miệng Trần Nhất Sinh giật giật.

“Ta sợ ngươi quên! Sư phụ của ta là người đáng kính nhất trên đời, nếu như dám vô lễ với lão nhân gia! Bổn cô nương sẽ cho ngươi biết tay!”

Nàng trừng mặt, lộ ra dáng dấp dọa dẫm, nhưng trong mắt Trần Nhất Sinh chẳng khác nào con nít cố ý làm mặt quỷ.

Độ đe dọa sánh ngang với độ nguy nga của ngôi nhà tranh phía trước.

“Vâng vâng, tuân lệnh cô nương!” Trần Nhất Sinh đáp, ánh mắt nhìn về ngôi nhà tranh toát ra một tia ánh sáng.

Trong tiểu thuyết, thường có tình tiết nam chính gặp gỡ cao nhân ẩn cư.

Vừa gặp mặt cao nhân đã phi thường thưởng thức nam chính, câu cửa miệng sẽ luôn là: “Thiếu niên, ta nhìn ngươi căn cốt phi phàm, tiên duyên rộng mở. Có hứng thú làm đồ đệ của ta không?”

Tiếp sau đấy là một màn thầy trò nhận nhau đẫm nước mắt.

Sư phụ sẽ quăng cho đệ tử vài món thượng cổ công pháp, tiên gia bảo vật.

Nam chính từ đó nhất phi trùng thiên, đè đánh các lộ thiên tài, mở ra tiền đồ sáng rực.

Có lẽ nào… ta cũng giống vậy?

Nghĩ thế, Trần Nhất Sinh phấn khích suýt chút nhảy dựng.

Sau chuỗi ngày nằm gai nếm mật, rốt cuộc thời của ta cũng đã tới!

Hồn nhiên chẳng hề biết tên thiếu niên đứng cạnh lúc này đã sớm vạch ra chiến lược chinh phục tiên giới, thống trị ma giới, thiếu nữ xoay người đi vào trong:

“Vào thôi.”

“À quên nữa…”

Đoạn, nàng ngừng lại, gương mặt sát na treo một ý cười tinh nghịch, nháy mắt:

“Ta tên là Trịnh Yên Đan, chào mừng ngươi đến với nhà của ta!”

Trước dáng vẻ tươi cười của nàng, tiên giới ma giới gì cũng quẳng ra sau gáy, Trần Nhất Sinh mỉm cười:

“Ta là Trần Nhất Sinh, rất hân hạnh được ghé thăm nhà của cô nương!”

“…”

Trần Nhất Sinh theo thiếu nữ vào nhà, cảm nhận đầu tiên là trái ngược với vẻ ngoài xập xệ, trong này lại vô cùng ngăn nắp và tinh tươm, đồ đạc gọn gàng, trong không khí thoang thoảng một mùi dược liệu vô cùng dễ chịu.

Tại trên giường, một thân ảnh đang ngồi nhập định.

Đây là một lão nhân râu tóc bạc phơ, nước da nhăn nheo như rễ tre, thân thể gầy gò, thoạt nhìn như sắp sửa gần đất xa trời. Vị lão nhân mặc trên thân một chiếc áo bào đen phai màu, có vài vết vá.

Đáng chú ý nhất, ở nơi hốc mắt của lão chỉ có một màu đen thăm thẳm, đôi mắt đã mất đi.

Đây… là một ông lão mù…

“Yên Đan, về rồi sao?”

Dù mù, nhưng có vẻ ông lão vẫn nhận thức được xung quanh. Ông nhẹ ngẩng đầu, giọng trầm đục như tiếng chuông chùa cổ lão.

“Đệ tử đã về, thưa sư phụ!” Trịnh Yên Đan nhu thuận đáp.

Một thoáng này, trong con mắt tinh veo của nàng phủ lên một màn sương mù, tức thì nhào đến chỗ lão nhân, ôm thân thể gầy trơ xương của ông, giọng rưng rức:

“Hức! Đệ tử còn tưởng đời này sẽ không bao giờ gặp lại được sư phụ!”

Nghe thấy thiếu nữ nức nở, lão nhân mù ngạc nhiên:

“Ngươi đây là làm sao?”

Trịnh Yên Đan quệt quệt con mắt, oan ức nói:

“Ta bị người xấu khi dễ!”

“Hả?” Vẻ mặt ông lão mù hiện lên một tia cổ quái:

“Ngươi tiểu nha đầu này ngày thường chớ đi khi dễ người ta đã là may mắn, tên nào dám cả gan khi dễ ngươi?”

“Sư phụ!” Thiếu nữ gắt giọng.

“Khụ Khụ”

Ông lão mù ho khan một tiếng, trầm giọng:

“Nói, là tên nào mắt đuôi mù dám cả gan đụng đến tiểu đồ đệ của lão phu!”

“Chuyện là vậy…”

Trịnh Yên Đan tiếp đó đem những oan ức của mình tóm tắt một lượt cho sư phụ, bao quát cả việc nàng bị Trình Vĩnh Dư, gã cảnh vệ và Trần Gia Bảo vu oan ra sao, ức hiếp như thế nào, rồi làm sao có thể thoát về được.

Nghe xong, râu tóc của ông lão mù dựng đứng, tức giận vỗ giường.

“Rắc” một tiếng, chiếc giường gỗ nhìn vững chắc xuất hiện một vết nứt to, lõm sâu vào đó một dấu tay.

“Đáng chết! Đám chuột nhắt đó!”

Ông lão đứng dậy:

“Yên Đan, theo lão phu. Ta sẽ giết sạch cả nhà chúng nó để trút giận cho ngươi!”

Ở một bên, Trần Nhất Sinh nghe đến đây nhất thời cả người chệch choạng mãnh liệt, phải dựa vào một cây cột nhà gần đó mới có thể đứng vững.

Trịnh Yên Đan cũng sợ hết hồn, vội vã ngăn sư phụ:

“Sư phụ, đừng nóng! Bình tĩnh! Bình tĩnh!”

Ông lão mù hậm hực ngồi xuống giường.

Đoạn, đôi mắt đục ngầu nhìn đệ tử, tức thì tức giận gõ đầu nàng:

“Ngươi nữa, ngày thường lão phu nói với ngươi thế nào? Mang đồ tốt trong người nhất định nên giấu đi, đằng này ngươi đem ra triển lãm trước mặt thiên hạ! Đây là chê mạng mình sống quá dài sao?”

Trịnh Yên Đan ôm đầu, chột dạ le le lưỡi.

Nàng đặt chiếc đỉnh lên giường, lon ton chạy ra sau lưng ông lão mù, thay ông đấm đấm vai:

“Đồ đệ đã thấm thía chỉ dạy của sư phụ, lần sau tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa!”

“Hừ”

Ông lão mù hừ lạnh, thuận tay quăng đến một chiếc khăn:

“Mặt mũi lem nhem toàn là cát với cát! Hôm nay chịu khổ coi như là một cái giáo huấn miễn phí đi!”

“Hì hì”

Trịnh Yên Đan cười cong mắt, dùng khăn sư phụ đưa lau lau gương mặt của mình.

Im lặng một thoáng, ông lão lúc này dời ánh mắt đến chỗ người còn lại tại nơi này, một đôi mắt đen ngòm như vực thẳm:

“Yên Đan, ngươi không định giới thiệu vị khách này sao?”

“A quên mất…”

Trịnh Yên Đan vỗ vỗ trán, sau đó chỉ chỉ Trần Nhất Sinh, nói:

“Đây là người mà ta đã nói với sư phụ hồi nãy. Hắn đã giúp ta thoát nạn!”

Trông thấy thiếu nữ nháy nháy con mắt ra hiệu, Trần Nhất Sinh tiến lên, ôm quyền cúi người, phi thường cung kính:

“Vãn bối Trần Nhất Sinh, xin ra mắt lão tiền bối!”

“Trần Nhất Sinh sao?” Ông lão mù vuốt vuốt chòm râu dài, gật gù: “Tên rất đẹp!”

“Niệm tình ngươi ra tay giúp cái nha đầu ngốc này, lão phu nợ ngươi một ân tình…”

Trong ánh mắt Trần Nhất Sinh thoáng qua một tia mừng rỡ.

Tuy rằng từ trên thân vị lão nhân này không cảm giác được uy áp mạnh mẽ như trưởng lão Trần Gia, nhưng dựa vào trực giác được trui rèn qua mười năm đọc tiểu thuyết võ hiệp và tiên hiệp, lão nhân này chắc chắn là chẳng đơn giản như vẻ ngoài.

Bấy giờ, ông lão mù lên tiếng:

“Hiếm khi được người khác ghé thăm nhà. Yên Đan, mau pha trà!”

“Vâng, thưa sư phụ!”

Dõi theo thân ảnh nhỏ nhắn của thiếu nữ rời đi ra sau nhà, ông lắc lắc đầu, giọng thán thở:

“Quả nhiên là lúc nào cũng mang đến rắc rối cho cái mạng già này!”

Ông ý vị thâm trường liếc Trần Nhất Sinh, mở miệng:

“Mời ngồi!”

Trần Nhất Sinh cười cười, ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh ông lão.

Trầm mặc một lúc, thận trọng nói:

“Vãn bối xin thỉnh giáo tôn tính đại danh của lão tiền bối.”

“Tôn tính đại danh?” Ông lão mù nhướng mày:

“Ta họ Phạm, thích thì gọi Phạm lão là được!”

“Vậy vãn bối xin được gọi là Phạm tiền bối!” Trần Nhất Sinh lễ phép đáp.

Ngoài trời, gió nhẹ vi vu, cuốn theo một chiếc lá xanh thắm rơi qua cửa sổ, nhẹ đáp xuống nơi này.

Ông lão nói:

“Hôm nay khách nhân ghé thăm nhà của lão phu là có điều gì chỉ giáo?”

“Vãn bối đâu dám chỉ giáo!” Trần Nhất Sinh vội khiêm tốn.

Do dự vài giây, rốt cuộc cắn răng nói ra:

“Thực ra vãn bối ghé thăm nhà của lão tiền bối là muốn… muốn…”

“... muốn cầu tiền bối giúp ta xem bệnh!”

“Muốn xem bệnh thì đến chỗ đại phu…” Phạm lão gục đầu: “…tìm đến lão phu làm cái gì?”

“Toàn thể đại phu giỏi trong tòa thành này đã nhẵn mặt vãn bối. Đáng tiếc…”

Trần Nhất Sinh cười khổ.

Hắn hít sâu một hơi, giọng thành khẩn:

“Ta từ Yên Đan cô nương biết được Phạm lão tiền bối học cứu thiên nhân, tinh thông bách nghệ. Tại y thuật cũng có thể tôn xưng là đại sư. Vậy nên rất mong sẽ được tiền bối thương tình giúp đỡ?”

“Tiểu nha đầu đó chụp cho ta cái mũ cao như vậy?”

Phạm lão lắc lắc đầu, đạm mạc nói:

“Đừng nói về những cái khác, chỉ riêng y thuật, lão phu mà vỗ ngực xưng danh đại sư, dám chắc sẽ có vài tên gia hỏa chạy đến đạp thẳng cái bảng hiệu này!”

“Vài người?” Trần Nhất Sinh nghiêm mặt:

“Trong thiên hạ mênh mông, nhưng chỉ có vài người dám đến đạp bảng hiệu, chẳng phải càng chứng tỏ y thuật của lão tiền bối đã nhìn khắp thiên hạ hiếm địch thủ sao?”

“Haha”

Phạm lão cười:

“… lão phu trước đó còn nghi ngờ một tên phàm nhân như ngươi sao có thể cứu được Yên Đan từ tay một đám tu chân giả. Bây giờ nghe được ngươi nói ra câu này, coi như đã minh bạch!”

“Thôi thì để trả lại món ân tình, lão phu phá lệ giúp ngươi xem bệnh đi!”

“Đa tạ tiền bối!” Trần Nhất Sinh vui mừng cúi đầu cảm tạ.

“Nói thử tình trạng của ngươi coi sao?” Phạm lão nhàn nhạt nói.

Trần Nhất Sinh sắp xếp ngôn từ trong đầu, rồi chậm rãi cất giọng:

“Vãn bối cũng không dám giấu giếm tiền bối! Thực ra ta vốn dĩ là một tu chân giả. Tuy nhiên vào ba năm trước, đột nhiên mất đi năng lực tu luyện, linh khí đi vào thân thể đều tan tành, tu vi thụt giảm, cuối cùng rơi xuống lại thành phàm nhân…”

“Đã vậy những năm này thân thể của ta ngày càng suy nhược, đổ bệnh triền miên. Mỗi lần lâm bệnh là chết đi sống lại. Đến hiện tại mạch tượng đã loạn cào cào, máu nhiễm đen, sinh cơ đã cạn. Vãn bối e là mình sẽ sống nay chết mai!”

Phạm lão im lặng nghe Trần Nhất Sinh giảng thuyết, bỗng nhiên chìa tay ra:

“Tay.”

Trần Nhất Sinh vội giơ tay của mình.

Đầu ngón tay gầy guộc như que đũa của Phạm lão đặt trên cổ tay Nhất Sinh.

Hắn nuốt một ngụm nước bọt, ngậm miệng giữ yên tĩnh, để cho lão nhân cảm nhận rõ ràng mạch tượng của mình.

Trong chốc lát, Phạm lão thu lại tay, chỉ thấy từ trong lòng bàn tay của lão từ bao giờ đã thu được một giọt máu.

Trong tay giọt máu lơ lửng toát ra sắc đỏ thẫm dị thường, nhưng quan sát cẩn thận sẽ thấy lẫn vào đó một tia đen sẫm.

“Ồ”

Một thoáng này, gương mặt nhăn nhúm của lão nhân toát ra một tia ý tứ sâu xa:

“Thú vị…”

“Thú vị?” Trần Nhất Sinh càng căng thẳng.

Phạm lão đùa nghịch giọt máu một lúc rồi vẫy nhẹ tay, “xì xèo” một tiếng, như nước rơi vào lửa nóng, giọt máu bốc cháy rồi tiêu thất.

Ông một lần nữa quay trở về dáng vẻ đạm mạc:

“Tiểu tử, trước khi nghe lão phu chẩn bệnh. Ta muốn hỏi ngươi một câu, nhất định phải trả lời thành thật…”

“Tiền bối cứ hỏi! Vãn bối nhất định biết gì nói đó!” Trần Nhất Sinh sững sờ, nhưng rất nhanh nghiêm nghị đáp.

Thân là một bác sĩ, đương nhiên rõ ràng nói dối trước mặt người cứu mạng mình là cách tìm đường chết nhanh nhất!

“Ngươi…”

Đôi con ngươi đen tuyền của Phạm lão tối tăm, phảng phất xóa nhòa ánh sáng của ngôi nhà:

“...trước giờ có thâm thù đại hận với người nào không?”

“Cái này…” Trần Nhất Sinh nghĩ nghĩ trong giây lát, yếu ớt cười:

“… chắc là không…”

Những năm tháng còn là đệ nhất thiên tài tại Trần Gia, nguyên chủ tuổi trẻ ngông cuồng, cũng từng nảy sinh xích mích với vài người ở gia tộc.

Thế nhưng suy cho cùng chỉ dừng lại ở xích mích, có thể là chẳng thuận mắt nhau, nhưng còn xa xa mới nói đến là thâm thù đại hận.

Tất nhiên, ngoại trừ Trần Gia Bảo. Tên đường đệ này dường như có thù chín đời với nguyên chủ.

Vậy nên lúc nguyên chủ ngã ngựa, tên này là người cười to nhất, cũng là người ném cục đá lớn nhất xuống giếng.

Dẫu vậy… chắc cũng chưa đến mức thù giết cha cướp vợ đâu… nhỉ?

Trần Nhất Sinh ý thức được một điều gì đó, đột ngột ngẩng mặt:

“Tiền bối, ngươi hỏi vậy là có ý gì?”

“Cũng không có gì to tát!”

Phạm lão cười, chỉ có điều nụ cười này rơi vào trong mắt Nhất Sinh, tràn ngập sát cơ:

“Chỉ là nếu ngươi chưa từng gây thù chuốc oán với ai. Hà cớ gì có ngươi duỗi ra độc thủ với ngươi đây?”