Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 29: Trái ôm phải ấp



Trần Nhất Sinh mở to mắt.

Trước mắt, thiếu nữ diễm lệ vô ngần, tựa như một tạo tác tinh mỹ của thiên địa. Nàng nhẹ mỉm cười, nụ cười như gió xuân tươi mát, tựa nắng hạ rót vàng, trong đêm thu thanh vắng nở rộ một đóa phù dung trắng.

Hắn thất thần nhìn ngắm thiếu nữ, thẳng cho đến lúc ngoài trời sấm vang, mới có thể thanh tỉnh lại, nhất thời ngại ngùng cười một tiếng, tiến lên ôm quyền: “Vương tiểu thư!”

Vị tiểu thư này vậy mà là người quen, Vương Gia đại tiểu thư Vương Diệu Chân.

Hắn và Yên Đan ngày trước nhờ có nàng mới thoát được nạn vào tù oan, thế cho nên Nhất Sinh có ấn tượng rất tốt với nàng, cũng chẳng dám thất lễ.

“Đa tạ tiểu thư đã giúp đỡ chúng ta trước đó! Ta ở đây xin chân thành cảm tạ tiểu thư!”

“Tiểu nữ chỉ đứng về lẽ phải mà thôi, công tử đừng nên đa lễ.” Vương Diệu Chân đi đến gần, cười đáp.

Nàng nâng tay ngọc, làm ra một tư thế mời, nhẹ giọng: “Mời công tử ngồi.”

Đoạn, mắt phượng của Vương Diệu Chân nhìn qua thiếu nữ đứng cạnh Nhất Sinh. Trông thấy đối phương cả người ướt sũng, ấy vậy đôi con ngươi vẫn trong vắt thanh thuần, mí mắt nàng cong cong, ẩn ẩn một tia ý cười:

“Mời phu nhân ngồi!”

“Hả?”

Trịnh Yên Đan giật mình, nhất thời hô lên một tiếng quái dị. Nàng cuống quýt xua xua tay:

“Ai … ai là phu nhân!?”

Vương Diệu Chân tỏ vẻ nghi vấn:

“Cô nương là nương tử của Trần công tử, tiểu nữ gọi phu nhân chẳng lẽ có điểm nào sai sao?”

“Cái này…”

Trịnh Yên Đan ấp a ấp úng, cũng chẳng thể nói là do tên thiếu niên đang ngồi chễm chệ đằng kia túng quá nên nhận vơ nàng là nương tử đi?

Đến chừng đó xem ra càng ngượng nghịu!

Nghĩ vậy, vẻ mặt thiếu nữ từng giây trôi qua càng đỏ thấu, tựa như thẹn thùng, tựa như quẫn bách.

Trần Nhất Sinh im lặng cực độ.

Thiếu nữ này một đường mạnh dạn cõng hắn đến đây không có một tia ngại ngùng, vậy mà giờ này gặp tiểu thư chỉ trò chuyện đôi câu đã ngượng chín mặt, thiệt tình là chẳng thể nào hiểu nổi!

Hắn tiếp đấy quăng ánh mắt đến trên người Vương tiểu thư, thoáng qua một tia ngờ vực.

Cứ có cảm giác nàng đang cố tình, nhưng cũng chẳng rõ là cố tình cái gì!?

Rốt cuộc, Trần Nhất Sinh đành nhập cuộc giải vây, ngoắc ngoắc ngón tay: “Đến, nương tử, ngồi đây với ta!”

Trịnh Yên Đan mím mím môi, lặng lẽ giơ một cái nắm đấm nhỏ cảnh cáo tên thiếu niên, nhưng rồi cũng ngoan ngoãn đi đến ngồi cạnh Nhất Sinh.

Trước vị tiểu thư tuyệt sắc này, nàng có một cảm giác rụt rè dị thường.

Thứ cảm giác này, giống như một thiếu nữ nhà quê đứng trước một tiểu thư danh gia vọng tộc. Vừa ngưỡng mộ, nhưng cũng vừa áp lực, vô tư thường ngày trốn mất tăm, cuối cùng đành an phận đóng vai cô vợ nhỏ nhu nhu nhược nhược.

Trông thấy cảnh tượng này, Vương Diệu Chân ẩn ý cất tiếng:

“Công tử và phu nhân tình cảm thật là tốt!”

“Haha” Trần Nhất Sinh cười cười, thản nhiên thừa nhận:

“Hai chúng ta từ trước đến giờ tình cảm vẫn luôn nồng đậm như thế…”

Hắn vừa nở nụ cười, nhưng rất nhanh dáng tươi cười méo xệch.

Từ bao giờ, một cánh tay luồn ra sau ghế, tại thịt mềm trên hông Trần Nhất Sinh nhéo mạnh.

Hắn nghiêng đầu, thiếu nữ ngồi cạnh nhu thuận vô cùng, chỉ là nếu tay nàng đừng âm thầm ra sức nhéo, thì có lẽ sẽ càng nhu thuận!

“Đúng là rất tốt!” Vương Diệu Chân cong môi son, từ tốn ngồi xuống cạnh thiếu niên.

Nàng nhẹ nhàng nâng ấm trà, nước trà thơm từ từ được rót vào tách.

Rõ ràng chỉ là rót trà, nhưng dưới đôi tay của Vương Diệu Chân dường như tạo ra một cảnh đẹp ý vui, làm tên thiếu niên nào ấy nhìn mà cứ ngất ngây, có điều vẻ ngất ngây này chỉ tồn tại được thoáng chốc, trước khi cảm giác nhoi nhói từ hông truyền đến và sút văng luôn nó.

“Công tử, phu nhân, mời uống trà.”

“Quấy rầy rồi!”

Trần Nhất Sinh nhận trà.

Tách trà ấm nóng, nước trà trong vắt toả ra mùi thơm nhẹ dịu, dường như chỉ cần nghe hương cũng đủ làm người thoải mái.

Hắn nâng tách nhấp một ngụm, cảm thụ vị trà thơm tan trên đầu lưỡi, đi cùng với vị đắng đặc trưng xen lẫn ngọt thanh, thoáng chốc đầu óc thư thả, thân thể vốn dĩ lạnh lẽo cũng dần dần trở nên ấm áp.

Trần Nhất Sinh tán thưởng: “Trà ngon!”

Đến lần này thì thực tâm tán thưởng. Hắn xuất thân là một người trong nghề Y học cổ truyền nên cũng có nhãn lực nhất định về trà đạo.

Vị tách trà này dù so với những loại trà thượng hạng ở Trái Đất cũng thuộc đỉnh tiêm.

Vương Diệu Chân cười nhạt:

“Đây là trà do tiểu nữ pha, còn lo sẽ chẳng hợp phẩm của công tử đây!”

“Thật sao?”

Trần Nhất Sinh ngắm nghía tách trà trong tay vài giây, đột ngột lên tiếng:

“Như vậy, trà này chớ nên dùng từ ngon để đánh giá rồi…”

“Công tử nói vậy là sao?” Vương Diệu Chân ngẩn ngơ.

“Bởi vì…” Trần Nhất Sinh cười hì hì:

“… trà do tiểu thư pha, sao có thể dùng một từ ngon tầm thường để đánh giá? Đây rõ ràng là tách trà trân quý nhất trên đời, dù cho có ngàn vạn kim ngân châu báu cũng chẳng thể nào mua nổi!”

Vương Diệu Chân cười khanh khách, giọng oán trách: “Công tử thật là giỏi trêu ghẹo tiểu nữ!”

Trần Nhất Sinh nhìn thiếu nữ cười giòn giã, ánh mắt thoáng qua một tia rung động.

Rốt cuộc đã minh bạch vì sao cổ nhân thường có câu, nhất tiếu khuynh thành!

Trịnh Yên Đan ve vẩy tách trà, để ý đến tên thiếu niên đã tinh thần thất thủ, thiếu điều chết chìm trong tiếng cười của tiểu thư nhà người ta.

Nàng vểnh miệng, sư phụ thường nói nam nhân đụng trúng nữ nhân quá mức đẹp sẽ làm cho trí thông minh giảm xuống ngang ngửa một con lợn.

Trước đó nàng cũng nghi ngờ, nhưng giờ có chứng cứ sống sờ sờ trước mặt, cũng coi như là mở mang tầm mắt.

Nghĩ nghĩ, Trịnh Yên Đan cũng nâng tách trà, nhưng khác với Nhất Sinh chỉ nhấp một ngụm nhỏ, thiếu nữ dốc thẳng tách trà uống.

Vừa uống vừa nói thầm trong tâm, so với nước thuốc mà nàng nấu cũng đắng nghét y chang nhau, có chỗ nào ngon đâu?

Vương Diệu Chân tiếp tục rót trà cho cả hai, chú ý đến một nam một nữ quần áo đã ướt nhèm, rõ ràng là đầu đội trời chân đạp đất đi trong mưa. Nàng cất tiếng:

“Hai vị muốn ra thành?”

Đối với dân chúng tại Hoàng An Thành, rời thành là việc tương đối mạo hiểm. Ở trong thành thì sẽ được bảo hộ, nhưng một khi đặt chân ra ngoài tường thành, trời cao mặc chim bay, chết thì cũng mặc xác ngươi.

Dã thú, sơn tặc,… chỉ là chuyện nhỏ, xui xẻo đụng trúng Yêu Thú, ma tu thì đoản mệnh từ đây.

“Đúng vậy.”

Trần Nhất Sinh gật đầu, dù sao cũng chẳng có lệnh nào cấm thường dân rời thành, nên rất thản nhiên thừa nhận:

“Chúng ta ra sau núi hái một ít dược liệu mang về mà thôi!”

Vương Diệu Chân ôn nhu đáp:

“Với bệnh trạng của công tử, cũng nên uống thuốc nhiều một tí!”

“Xoạt”

Đột nhiên Trần Nhất Sinh ngẩng mặt: “Tiểu thư biết ta có bệnh!?”

“Tiểu nữ chỉ đoán mà thôi!” Vương Diệu Chân bất động thanh sắc, ung dung trả lời:

“… vẻ mặt công tử thiếu huyết sắc, thân thể gầy gò. Nếu tiểu nữ mạo phạm, rất mong công tử lượng thứ!”

“Thật ra thì… cũng đúng!” Trần Nhất Sinh cười trừ.

Một đêm qua trằn trọc nằm nguyền rủa tên đầu sỏ đã nuôi cổ trùng trong người mình, dẫn đến lúc này đầu óc vô cùng nhạy cảm.

Bây giờ nghe vị tiểu thư này nói, vậy mà vô thức nảy sinh nghi ngờ. Cứ tiếp tục chỉ sợ là chưa chết vì con cổ thì đã chết vì đa nghi!

“Ta nhìn công tử có vẻ suy nhược, nhớ chú ý giữ gìn sức khoẻ, tịnh dưỡng thân thể!”

Vương Diệu Chân nhẹ giọng nhắc. Thanh âm của nàng như chuông gió ngân vang, thoáng chốc làm cho tâm tình xung động của Nhất Sinh an tĩnh trở lại.

Hắn thở ra: “Ta sẽ chú ý!”

“...”

Uống mấy tách trà, rốt cuộc trời đã ngớt mưa. Dưới mái ngói, nước mưa đọng lại, nhỏ xuống từng giọt, từng giọt. Mây đen trên trời thưa dần, nhường chỗ cho ánh chiều tà rải xuống thế gian.

Trần Nhất Sinh nháy mắt với Trịnh Yên Đan, sau đó đứng dậy, chắp tay:

“Mưa tạnh rồi, chúng ta cũng nên quay về. Đa tạ tiểu thư đã chiếu cố!”

Vương Diệu Chân cũng đứng dậy, vô cùng hiếu khách nói ra:

“Về sau nếu có dịp, tiểu nữ mời công tử và phu nhân ghé thăm nơi này. Tiểu nữ nhất định sẽ dâng trà đãi khách!”

Nội tâm Trần Nhất Sinh rục rịch. Nàng mời ta? Vậy là có ý gì?

Đại não nghĩ vu vơ, nhất thời ánh mắt trân trân nhìn tiểu thư trước mắt, mà Vương Diệu Chân cũng chẳng có vẻ ngại ngùng, trái lại nhẹ nghiêng đầu tiếp nhận ánh mắt của thiếu niên.

Thẳng đến lúc…

“Tướng công, về!”

Tay áo giật giật, Trần Nhất Sinh ngoái đầu, trong tầm mắt là một nụ cười tủm tỉm.

Dù tiếng “tướng công” này ngọt ngào đến tận xương tủy, nhưng Nhất Sinh rùng mình, chỉ cảm giác ngập trời u oán đổ xuống trên đầu, tay áo thì ngày càng bị lôi mạnh, phảng phất sắp rách đến nơi.

Hắn miễn cưỡng cười cười:

“Về thôi, nương tử!”

Trần Nhất Sinh vừa ra cửa phòng, đột ngột một cơn gió lạnh ùa đến.

Hắn run rẩy thân thể, ý thức vừa thanh tỉnh một ít đã một lần nữa mê muội, cả người xiêu xiêu vẹo vẹo rồi ngã thẳng.

Đúng lúc này, một tả một hữu cùng vang lên giọng nói:

“Công tử cẩn thận.”

“Nè, ổn không vậy?”

Hai thiếu nữ sững sờ, theo phản xạ quay sang nhìn đối phương.

Hai con mắt trong trẻo phản chiếu thân ảnh nhau, đồng loạt nheo mắt. Bấy giờ, tiếng nói yếu ớt của Trần Nhất Sinh truyền đến:

“Ta… ta ổn…”

Bên người, mùi thơm thảo dược thanh nhã xen với mùi hương hoa vấn vương, Trần Nhất Sinh gục đầu, đôi con ngươi đục ngầu rốt cuộc tìm thấy một tia ánh sáng.

Đến cuối cùng thì… ta cũng có được một ít ánh sáng nam chính… trái ôm phải ấp… chỉ có điều… con cổ… mới chiếm trọn trái tim ta…

Vương Diệu Chân rụt tay, nhẹ nhàng cùng thiếu niên tách rời, chỉ có Trịnh Yên Đan ở lại.

Nàng để cho tay thiếu niên vòng qua vai mình, nói:

”Ta giúp ngươi!”

Trần Nhất Sinh cũng không ngẩng đầu, thều thào: “Cảm… cảm ơn…”

Vương Diệu Chân cau mày:

“Công tử, chi bằng ở lại nơi này nghỉ ngơi một lát rồi về!”

“Đa tạ tiểu thư… trời cũng sắp tối rồi… nếu ngày sau có dịp… ta nhất định sẽ ghé thăm…”

Để lại một câu chào, Trần Nhất Sinh thất tha thất thểu được Trịnh Yên Đan dìu ra ngoài…

Vương Diệu Chân đứng tại ngưỡng cửa, dõi theo thân ảnh thiếu niên và thiếu nữ rời đi.

Trầm mặc một lúc rồi quay người đóng cửa, cả gian phòng chìm vào im lặng…

“...”

Rời cổ viện, Trịnh Yên Đan nhìn vẻ mặt thiếu niên trắng xám vô thần, nhưng ánh mắt thi thoảng vẫn ngó về đằng sau, nhất thời trêu chọc:

“Vừa rồi người ta mời ngươi ở lại mà, cớ sao lại muốn về nhà?”

Trần Nhất Sinh liếc nàng:

“Tiểu thư người ta chỉ mời cho có lệ mà thôi, ai lại muốn cho một tên ma bệnh xúi quẩy như ta tá túc?”

Trịnh Yên Đan chọc chọc đầu ngón tay vào vai Nhất Sinh, nói:

“Ta thì nghĩ rằng nàng thật tâm mời à nha! Xem ra nàng cũng rất để ý đến ngươi?”

Đoạn, nàng mở to mắt:

“Chẳng lẽ tiểu thư có ý với ngươi?”

“Haha”

Trần Nhất Sinh cười đến run run vai, nhanh chóng giả trang ra dáng dấp tịch mịch than thở:

“Ài, ta vốn nghĩ bệnh tật sẽ che đi hào quang xuất chúng của mình, nhưng ai ngờ là vô ích? Bây giờ ngay cả đệ nhất mỹ nhân của tòa thành cũng có ý với ta? Thiệt tình, nhiều lúc quá xuất chúng cũng là một dạng cô đơn!”

“Mạng tiêu đến nơi rồi mà vẫn có thể nói ra được những lời lẽ vô sỉ như vậy!”

Trịnh Yên Đan tặng cho Nhất Sinh một ngón tay cái:

“Bổn cô nương nể phục ngươi!”

“Vậy thì thiếu niên xuất chúng, xuống núi nổi không?”

“Bình thường thì nổi, nhưng giờ thì… trông cậy vào cô nương rồi…”

“Ta cõng ngươi xuống!”

“Đa… tạ, nương tử…”

“Ta đột nhiên nghĩ ra, nếu quăng ngươi xuống núi thì sẽ nhanh hơn cõng rất nhiều!”

“Ta im, im rồi! Xin cô nương thương tình nhẹ tay giúp!”

“...”