Trời đêm thưa thớt tinh tú, mây mờ che bóng trăng, cảnh vật một mảng tối um. Bấy giờ, cả dãy nhà nhỏ đã tắt đèn, trở nên lặng thinh giữa màn đêm u tĩnh, duy chỉ sâu trong một góc phố nọ, một mái nhà được thắp sáng nhàn nhạt.
Dưới ánh nến nhập nhòe, Trần Nhất Sinh chăm chú, ánh sáng rọi trên gương mặt trầm ngâm, đầu ngón tay cảm nhận nhịp đập của phụ nhân trên giường.
Ngồi ngay cạnh, A Thuận để ý vị đại phu trẻ cứ độ một canh giờ lại xem mạch mẹ mình, mỗi lần như thế đều phi thường nghiêm túc, nhất thời có điểm nôn nóng cất tiếng:
“Tiên… tiên sinh, ổn không?”
Trần Nhất Sinh thu tay, trấn an:
“Đừng quá lo lắng! Cứ yên tĩnh ngồi canh mẹ đi!”
“Tạm thời là vậy” Hắn đứng dậy, cất giọng nhắc nhở: “Nhớ chú ý đến nhất cử nhất động của mẹ ngươi, có dị thường thì nhanh nhanh báo với ta! Bây giờ ta ra ngoài một lát!”
“Đã rõ, tiên sinh!” A Thuận ngồi thẳng cả người, con mắt chăm chăm nhìn phụ nhân yếu ớt trên giường, tựa như chỉ cần bà động đậy một ngón tay cũng sẽ la lên.
Trần Nhất Sinh thấy vậy gật gật đầu, đi ra ngoài sân.
Trời đã nửa đêm, gió thổi mơn man.
Trước nhà, một cây Sơn Trà đơm trái, cành cây đỏ rực quả rung động, phát ra những tiếng xào xạc nho nhỏ.
Hắn che miệng ngáp dài, từ chiều đến giờ túc trực trong nhà làm cả người cứ ngột ngạt, lúc này rốt cuộc có dịp ra ngoài. Quả nhiên là thoáng mát rất nhiều!
Hắn ngẩng mặt. Bấy giờ, một thân ảnh mảnh mai ngồi ôm gối dưới gốc Sơn Trà.
Trên cây, quả sơn trà đỏ rực ẩn mình trong tán cây xanh, chiếc đèn lồng được treo thoang thoáng tỏa ra ánh vàng, soi xuống dung nhan thanh thuần của thiếu nữ. Hoa đã qua mùa nở, nhưng trong đêm một đóa hoa Sơn Trà trắng ngời nở rộ, dường như cảnh sắc duy mỹ giữa màn đêm…
Trần Nhất Sinh ngồi xuống cạnh thiếu nữ: “Vẫn chưa ngủ sao?”
“Ta không có buồn ngủ!” Trịnh Yên Đan lắc đầu.
Đoạn, nàng nhìn vào trong nhà, ánh nến chập chùng soi rọi một bóng người đang ngồi thẳng tắp, quan tâm: “Bên trong sao rồi?”
“Vẫn như lúc chiều mà thôi…” Trần Nhất Sinh tựa người vào thân cây, đáp: “Qua được đêm nay thì sống!”
“Như vậy sao...” Trịnh Yên Đan quan sát thiếu niên ngồi cạnh, trong ánh mắt thoáng qua một tia nể phục.
Nàng trước đó rất nghi ngờ về năng lực của đối phương. Dù sao trong ấn tượng của nàng, đại phu thường là lão nhân râu tóc bạc trắng, tác phong đạo mạo, mà người thiếu niên này thì gần như trái ngược với ấn tượng ấy.
Thế nhưng cả ngày nay tận mắt thấy Trần Nhất Sinh ra tay, thậm chí tình nguyện ở lại qua đêm để canh chừng người bệnh. Mặc cho trên thân mang cổ độc chết người, mạng sống vốn dĩ cũng như ngọn nến trước gió.
Hắn… dường như là một đại phu rất tốt…
“Vất vả cho ngươi rồi!” Trịnh Yên Đan nhẹ giọng.
Trần Nhất Sinh cười khẽ: “Yêu cầu công việc thôi!”
Trên trên, vầng sao chớp nhoáng, tựa như điểm kim tuyết điểm xuyết giữa màn vải đen thăm thẳm.
Thiếu niên và thiếu nữ ngồi nhìn trời đêm, thân ảnh lộ ra nhỏ nhoi giữa thế gian mênh mông.
Một thoáng tĩnh lặng, Trần Nhất Sinh lơ đễnh: “Tối nay ngươi không về nhà sao?”
“Hồi chiều ta về rồi, cũng đã nói sư phụ là sẽ vắng nhà một đêm…”
Trịnh Yên Đan quay mặt, thủ thỉ:
“Để ngươi một mình ở nơi này, ta chẳng an tâm chút nào!”
Vẻ mặt Trần Nhất Sinh thoáng chốc trở nên cổ quái.
Để đệ tử của mình qua đêm cùng với một tên tiểu tử, Phạm lão không sợ củi gần rơm lâu ngày cũng cháy sao?
Tuy nhiên nghĩ đến Trần Gia Bảo chỉ là dậy sắc tâm với nàng, lão nhân đã đòi diệt tộc, nếu mình mà thực sự có sắc đảm, có lẽ sáng mai cái xác sẽ được treo trước cổng thành cho người dân tham quan chiêm ngưỡng.
Trần Nhất Sinh rùng mình, cười khan:
“Haha, vậy thì ta an tâm rồi! Được Trịnh cô nương tọa trấn ở đây, ta cũng chớ sợ tên A Thuận đấy nữa. Hắn mà muốn đánh ta, cô nương chỉ cần vỗ tay một cái là sẽ như con muỗi luôn!”
Trịnh Yên Đan ngồi xa thiếu niên ra một đoạn, nhăn mày tỏ ý ghét: “Ta mà có người thân bị bệnh, thấy được dáng vẻ vô lại này của ngươi thì đừng mơ ta cho trị!”
“Do ngươi chưa thấu triệt tài năng của ta mới nói vậy…”
Trần Nhất Sinh cao thâm mạt trắc vuốt vuốt chòm râu, mặc dù cái cằm trơn nhẵn, đáp: “Thấy được tài năng của ta rồi, ngươi chỉ có nước xếp hàng chờ đến lượt!”
Trịnh Yên Đan cười nửa miệng.
“Thế nhưng mà xét đến giao tình của chúng ta sâu như đại hải, cao như đỉnh thái sơn…”
Trần Nhất Sinh dang rộng tay, tỏ vẻ rộng rãi nói: “Nếu cô nương muốn mang thân nhân đến để trị bệnh, cứ nói với ta một tiếng là được, ta cho ngươi suất ưu tiên. Thế nào?”
“Tiếc là ngươi chẳng có dịp đó!”
Trịnh Yên Đan rúc người, thân thể tịch mịch giữa màn đêm và gió trời, đáp với giọng nhẹ tênh:
“Thân nhân của ta đã chết rồi…”
Trong nhất thời, mọi thứ trầm mặc, cành Sơn Trà ngừng xì xào, ngọn cỏ dại ngừng đung đưa, gió thổi cũng nhẹ đi. Ý cười trên gương mặt Nhất Sinh từng giây, từng giây trôi qua nhạt nhòa.
Hai người yên tĩnh, rất lâu, rất lâu, mãi cho…
“Xin lỗi!” Trần Nhất Sinh áy náy. Vốn chỉ định đùa giỡn một tí… ai ngờ…
“Ta chỉ thuận miệng…”
Trịnh Yên Đan dở khóc dở cười: “… cũng đâu có giận gì ngươi mà xin lỗi làm chi?”
Nàng ngước mặt nhìn trời đêm, đôi con ngươi trong veo như đựng cả triệu vì tinh tú sáng ngời, mỉm cười điềm nhiên:
“Huống chi, người thân của ta chính là sư phụ…”
“Nếu sau này lão nhân gia muốn coi bệnh, ta sẽ đến nhờ ngươi!” Trịnh Yên Đan tinh nghịch nháy nháy mắt.
Trong đầu mường tượng đến viễn cảnh người thiếu niên trước mặt xem mạch cho sư phụ mình. Một người run rẩy cẩn trọng từng li từng tí, một người trừng mắt trợn râu. Hai người đấu trí đấu dũng, đại chiến thôn thiên ám nhật.
Tràng cảnh này… nhất định là rất thú vị nha!
Nghĩ nghĩ, miệng nhỏ của nàng vẽ nên một đường cong, đôi con ngươi cũng ngoặt lại như vầng trăng nhỏ.
Trần Nhất Sinh nhìn nụ cười thuần chân ấy, thời gian trôi qua dần trở nên thất thần…
Một vài quả Sơn Trà đỏ ửng, tựa như thẹn thùng mà rũ xuống. Một vài ánh sao mơ màng, tựa như ngại ngùng mà núp sau mây.
Tại đương trường, chỉ có đèn lồng là mạnh dạn thắp sáng, dường như để soi sắc cho ánh mắt thế nhân.
Trịnh Yên Đan quơ quơ nắm tay: “Nè nè, ngươi sao rồi?”
Trần Nhất Sinh giật mình, vu vơ nhìn trời nhìn đất nhìn mây, cất giọng cảm thán:
“Trăng đêm nay thật đẹp!”
Trịnh Yên Đan nhướng mày, cũng ngước mắt nhìn. Trời đêm nay ánh sao nhạt nhòa, mây đen tối thui, mặt trăng đâu ra mà đẹp?
Ngọn gió nhẹ thoảng qua, cuốn theo tà áo của thiếu niên và thiếu nữ phất phơ. Trần Nhất Sinh nhìn trời nhìn đất, Trịnh Yên Đan nhìn chăm chú thiếu niên đang nhìn trời nhìn đất.
Nàng nheo mắt, cười tủm tỉm: “Đúng là trăng đêm nay đẹp thật!’
Nói rồi, nàng thu lại ánh nhìn, để cho tên nào đó đang giả ngu giả ngơ nhẹ nhõm thở phào.
Trịnh Yên Đan nâng tay vén ngọn tóc mai, tò mò: “Ngươi từng học y thuật sao?”
“Ừm” Trần Nhất Sinh gật đầu, mắt nhìn thẳng trước, trong muôn vàn ánh sao xa xăm, liệu có ngôi sao nào là Trái Đất thân yêu?
Hắn tự giễu cười cười: “Ở thế giới này, học một điểm y thuật cũng chẳng thừa!”
Ngươi nói vô tình, người nghe hữu ý. Trịnh Yên Đan đồng cảm, những năm này trúng Tam Niên Thực Tâm Cổ, có lẽ người thiếu niên này học y thuật để tự cứu mình đi?
Nghĩ nghĩ, nàng ngồi sát lại gần, nhẹ vỗ vai Nhất Sinh: “Yên tâm, ta sẽ giúp ngươi!”
Trần Nhất Sinh ngẩn ngơ, dường như chưa hiểu thấu cử động này của thiếu nữ.
“Mà…” Trịnh Yên Đan đổi giọng, tỏ ra nghi hoặc:
“… ngươi là người Trần Gia đúng chứ? Ta nghe nói Trần Gia ở thành là gia tộc giàu có nhất nhì, đáng lẽ ngươi dư tiền mua dược liệu mới đúng, sao chạy đi mở tiệm thuốc làm gì?”
Nàng từng nghe ngóng qua thân thế Trần Nhất Sinh. Hắn vậy mà là một thiếu gia tại Trần Gia, thế lực tu chân đỉnh tiêm tại Hoàng An Thành. Đáng lẽ Trần Nhất Sinh cũng giàu sụ như những thiếu gia danh gia vọng tộc mà nàng thường thấy. Đằng này lại mở tiệm thuốc mưu sinh, góp nhặt từng đồng từng cắc để cứu mạng mình?
Trần Nhất Sinh cười nhạt:
“Ngươi muốn nghe cố sự không?”
“Cố sự?” Trịnh Yên Đan ngây ngẩn cả người.
“Đúng, là cố sự…”
Trần Nhất Sinh dừng một nhịp.
Hắn hắng giọng, chậm rãi thuật: “Ngày xưa tại một gia tộc nọ, có một vị thiếu gia xuất chúng. Vị thiếu gia đó tư chất thông minh, thiên phú tu chân xuất sắc. Hắn được các trưởng bối nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, muốn gì được đó…”
“Thế nhưng rồi… vị thiếu gia ấy đột ngột ngã ngựa. Hắn từ một thiên tài muôn người ngưỡng mộ, chỉ trong ba năm rơi xuống thành một tên phế vật sống nay chết mai. Như một lẽ tất yếu, giá trị mất, tất cả những thứ còn lại cũng sẽ mất. Địa vị. Quyền. Danh dự,… Và đương nhiên, cả túi tiền nữa…”
“Vậy người thân của vị thiếu gia thì sao?”
Trịnh Yên Đan mím mím môi:
“Họ đáng lẽ sẽ giúp đỡ chứ?”
Trần Nhất Sinh một mặt đạm mạc: “Họ chết cả rồi…”
Trịnh Yên Đan trầm mặc.
Một thoáng này, nàng cũng lộ ra áy náy: “Xin lỗi!”
Bấy giờ, đến phiên Trần Nhất Sinh tức cười, cố ý nhại giọng:
“Ta chỉ thuận miệng, cũng đâu có giận gì ngươi mà xin lỗi làm chi?”
Bị nhại ngữ điệu y chang như mình nói, thiếu nữ giận dỗi trừng người thiếu niên. Thiệt tình, tên này lúc nào cũng đáng ghét như vậy sao?
Uống công ta vừa này còn cảm động với tình cảnh đáng thương của tên đáng ghét này!
Trời đêm thanh vắng, một nam một nữ ngồi dưới gốc Sơn Trà trĩu nặng quả, trên đầu là vô tận thiên la.
Một người ngồi ôm gối, một người ngả lưng vào thân cây, cùng ngẩng mặt nhìn trời sao, duy trì im lặng, dường như cả phiến thiên địa này cùng nhau trầm tĩnh với họ.
Thẳng cho đến…
“Tiên… tiên sinh, mẹ… mẹ ta!!!”
Từ trong nhà, đột ngột vang lên một tiếng la thất thanh.
“...”