“Đại nhân, nghe rồi chứ?”
Hà Đại Đức phản ứng lại, nhất thời nở nụ cười toe toét, chỉ thẳng mặt Trần Nhất Sinh to giọng tố cáo:
“Tiểu tử này rõ ràng là giả mạo đại phu, xem thường pháp luật! Ta thiết nghĩ nên tống hắn vào đại lao, giam giữ mười năm để răn đe cho những tên lang băm trong thành!”
Trần Nhất Sinh liếc xéo:
“Chỗ đại nhân chúng ta đang nói chuyện, con lợn này có phận sự gì mà ở đây la lối?”
“Phận sự?”
Hà Đại Đức ưỡn ngực, nghĩa chính ngôn từ đáp:
“Ta là đại phu chân chính, thấy tên xấu xa nhà ngươi giả mạo đại phu làm chuyện gian ác, ô uế danh tiếng lương y, phận sự của ta là ra tay ngăn cản, chẳng được sao?”
“Ngươi nhận mình là đại phu?”
Trần Nhất Sinh chìa tay ra, chép miệng đáp:
“Y mộc của ngươi đâu? Mang ra xem chơi!”
Hà Đại Đức nghe vậy, nhìn người thiếu niên như nhìn một thằng ngốc:
“Y mộc của ta dĩ nhiên là cất ở nhà, mang theo tới đây làm cái gì?”
“Tức là cũng không có!?”
Trần Nhất Sinh quăng đến một ánh mắt coi thường, cười nửa miệng:
“Vậy cũng có khác gì ta đâu? Đại nhân, nếu gông cổ thì giúp ta gông luôn tên này. Hắn tự nhận mình là đại phu mà không mang ra được y mộc, nên tống vào tù hai mươi năm để nghiêm trị!”
“Nói nhăng nói cuội cái gì?”
Hà Đại Đức nghiến nghiến răng, ống tay áo rộng thùng thình run run:
“Ngươi muốn xem y mộc của ta? Được, đợi ta về nhà mang tới cho ngươi xem! Đến chừng đó, ta chống mắt lên coi tên tiểu tử thối nhà ngươi tiếp tục già mồm như thế nào?”
“Về ngủ luôn đi!”
Trần Nhất Sinh phủi phủi tay áo, ngoảnh mặt: “Hiện tại ta không có, ngươi cũng không có. Nếu như ta đợi ngươi về nhà, ngươi có đợi ta xin y mộc?”
“Ngụy biện!” Hà Đại Đức gân cổ thét to, mặt mỡ rung rinh, tức đến đen cả mặt.
“Ồn ào!”
Trần Nhất Sinh móc móc tai, xua xua tay như đuổi ruồi: “Hiện tại mang ra được y mộc ra đây thì nói tiếp, nếu không thì giữ trật tự để đại nhân nói chuyện!”
Mép miệng Doãn Công Minh giật giật, cái dáng vẻ trơ trơ của thằng này quả nhiên là đáng ăn đập.
Hắn tằng hắng một tiếng, xen ngang cuộc cãi vã, lộ ra vẻ mặt nghiêm minh, trầm giọng: “Công tử nói vậy là sai rồi…”
“Dù sao công tử chưa có y mộc nhưng vẫn mở tiệm thuốc, đây rõ ràng là đã phạm luật của thành ta…”
“Vậy cho nên…”
Doãn Công Minh ưỡn thẳng người, cất cao giọng, Hà Đại Đức cười phởn phơ, để ta coi tên tiểu tử ngươi chết như thế nào!
Tuy nhiên rất nhanh, nụ cười trên mặt gã đại phu ngưng trệ, Doãn Công Minh nói tiếp:
“…ta phạt công tử 1000 ngân nguyên, đồng thời cho ngươi thời gian một tháng để xin y mộc. Nếu qua một tháng mà vẫn chưa có y mộc, ta sẽ cấm công tử mở tiệm thuốc nữa! Rõ chưa?”
Trần Nhất Sinh ngẩn ra trong giây lát, nhưng rồi nhanh chóng chắp tay, nghiêm nghị đáp:
“Đại nhân anh minh!”
Đứng cạnh, Hà Đại Đức suýt chút phun ra một ngụm lão huyết.
Cái này… cũng tính là phạt?
Hắn đột nhiên nhớ về mấy chục năm về trước, cái thời trai trẻ yêu đương với mối tình đầu thơ ngây.
Mỗi lần cãi nhau với nàng cũng giận lắm, muốn động tay động chân nhưng rồi sau cùng chỉ nỡ tát yêu nhẹ một cái.
Tình nồng ý ngọt!
“Đại nhân, tên tiểu tử này rõ ràng là phạm tội tày trời, đáng lẽ nên tống vào ngục giam vài năm mới đúng!? Đằng này tại sao ngươi phạt nhẹ như vậy?”
Hà Đại Đức bất phục la to.
Doãn Công Minh nhíu nhíu mày.
Hắn vốn dĩ muốn để mọi chuyện được giải quyết trong yên bình, thế quái nào con heo mập này cứ nhảy ra ồn ào náo loạn?
Thật sự cho rằng ta kiêng thịt heo sao?
Trong nội tâm oán thầm, ngoài mặt Doãn Công Minh ôn tồn giải thích:
“Công tử tuy chưa có y mộc, nhưng một tấm lòng thiện lương cứu người là thật! Hắn mở tiệm ra cốt là để phục vụ cho muôn dân trong thành. Đây là điều rất đáng tuyên dương!”
Hắn chắp tay sau lưng, cả người lộ ra vầng sáng liêm chính công minh, trên mặt thiếu điều viết lên chữ thanh liêm:
“Về luật sai, nhưng về tình thì công tử đúng! Ta phạt như vậy là thích đáng rồi, chớ nên đàm luận thêm!”
Dưới ánh sáng ngời ngời của gã cảnh vệ, Trần Nhất Sinh cảm động, nước mắt như thể sắp tuôn trào:
“Đại nhân anh minh sáng suốt như trăng sáng, là tấm gương mẫu cho muôn quan. Ta ngưỡng mộ đại nhân như thao thao giang thủy…”
“Thao! Thao con mẹ ngươi!”
Nội tâm Hà Đại Đức mắng to.
Từ bao giờ cái gã nổi tiếng tham ô, nịnh trên đạp dưới đột nhiên trở thành một vị quan tốt rồi?
Hắn hận hận cắn răng, trong ánh mắt thoáng qua một tia thâm độc.
Đã đến nước này, cũng đừng trách ta độc ác!
Hà Đại Đức cười lạnh, vung vung tay áo:
“Được rồi, coi như tạm thời cho qua vấn đề y mộc. Dù sao cũng chỉ là vài thủ tục nhỏ, chẳng có gì to tát!”
“Thế nhưng…”
Hắn gằn giọng:
“… tên đại phu giả mạo này trị bệnh tầm bậy tầm bạ, làm tình trạng của bệnh nhân trở nặng, cũng không thể tính là vấn đề nhỏ đi?”
“Bộp”
Hà Đại Đức vỗ tay một tiếng.
Bốn gã trai tráng từ ngoài cửa chạy vào, trên tay mang theo một chiếc cán.
Trên cán, nằm một gã thanh niên rên ư ử, đôi chân băng bó vải dày, vải thậm chí ươn ướt vết máu.
Vừa vào tiệm, gã thanh niên nằm rên rỉ ngóc đầu dậy, như lợn chọc tiết thảm thiết gào to: “Oa! Oa! Đau quá! Chân của ta!”
Trông thấy một màn này, Doãn Công Minh run rẩy ria mép.
Mọi chuyện đáng lẽ nên chấm dứt, ai về nhà nấy, nhưng với cái tình cảnh này, e là sắp sửa đại phiền phức rơi trúng đầu.
Hắn nổi giận quát to:
“Hô cái gì mà hô!? Câm miệng cho ta!”
Tên thanh niên càng thống thiết:
“Ô ô, đại nhân, chân của ta! Ngươi làm chủ cho ta!”
Hắn chỉ tay đến chỗ Trần Nhất Sinh, vẻ mặt tràn ngập phẫn uất, giọng nghẹn ngào:
“Hắn! Hắn đã hại chân của ta ra nông nỗi này!”
Bị chỉ thẳng mặt, Trần Nhất Sinh nhíu nhẹ mày.
“Mấy ngày trước ta ngã từ trên nóc nhà xuống nên tới tiệm thuốc này để trị cái chân đau. Hắn xoa nắn cả buổi trời, đưa cho ta mấy thang thuốc, nhưng qua mấy ngày chân ta càng đau nhức dữ dội. Ta đến chỗ Hà tiên sinh thì chân đã phế, sau này cũng chẳng thể nào đi lại được nữa!”
Tên thanh niên nức nở giải thích, tiếp đó oan ức thét to:
“Quân giết người! Trả chân cho ta!”
“Cái này…”
Doãn Công Minh ngập ngừng, quay qua nói nhỏ với người thiếu niên đứng cạnh:
“Công tử, chuyện này có thật?”
“Hắn đúng là đến tiệm ta mấy ngày trước.” Trần Nhất Sinh cũng chẳng phủ nhận, gật gật đầu.
Bấy giờ, vẻ mặt thiếu niên cũng tràn ngập sương mù: “Tuy nhiên chỉ là trật chân thông thường, sao nghiêm trọng được như vậy?”
“Để ta coi…”
Hắn tiến đến gần cán, ngồi xổm xuống đất, với tay muốn xem thử đôi chân của gã thanh niên, nhưng vừa thoáng chạm thì tên này đã oai oái, chỉ đành rụt tay trở về.
Một thoáng này, Trần Nhất Sinh trầm ngâm.
“Nhân chứng rành rành! Hết đường chối cãi! Đại nhân, tên tiểu tử này rõ ràng là mù tịt y thuật. Nếu cứ để tên này tiếp tục tác quái, nay là đôi chân, mai sẽ là nhân mạng!”
Hà Đại Đức quyết định cháy nhà góp thêm một cây củi:
“Ta đề nghị phạt tù tên vô đạo bất lương này ba mươi năm! Như vậy mới đủ sức cảnh cáo đám gian ác xem thường tính mạng của người dân.”
Dừng một nhịp, Hà Đại Đức vỗ vỗ vai Doãn Công Minh, cười híp mắt:
“Đây là chủ ý của Phùng Gia thiếu chủ, ta chỉ phụ trách truyền đạt lại cho đại nhân. Đại nhân chắc là không có ý kiến gì đúng không?”
Phùng Gia thiếu chủ??? Doãn Công Minh méo xệch gương mặt, mặt chuột từ đỏ sang xanh, từ xanh sang tím, từ tím trở thành trắng nhợt.
Tại sao?
Tại sao lần nào cũng như vậy?
Hắn vội vã né xa Trần Nhất Sinh. Trước thì một vụ trộm dẫn động cả Trần Gia thiếu chủ và Vương Gia tiểu thư ra mặt, giờ thì…
Má nó! Tên tiểu tử này là tai tinh chuyển thế, tha cho ta!
Doãn Công Minh còng lưng, phảng phất như lão niên chín chục tuổi, quay qua nhìn Trần Nhất Sinh, cả người tiêu điều, giọng điệu ồm ồm:
“Công tử muốn giải thích gì nữa không? Nếu không thì mời ngươi đến nha môn một chuyến!”
Quan trường gian truân, tiểu quan chỉ đành phó mặc cho trời!
Nghe thấy vậy, Hà Đại Đức nở nụ cười đắc thắng.
Ở đời cần có đại thụ chống đỡ, đại thụ của ta là tu chân thế gian.
Tiểu tử ngươi muốn chống?
Haha, cho ngươi chết!
Trần Nhất Sinh ngồi dậy, nhàn nhạt nhìn quanh một vòng đương trường.
Trông thấy dáng vẻ đắc chí của gã đại phu và dáng vẻ phờ phạc của gã cảnh vệ, một đôi con ngươi đen thăm thẳm một mảng thâm thúy.
Hắn nhún vai:
“Tên chết tiệt nào nói ta mù tịt về y thuật?”
Đi đến trước mặt gã mập mạp, Trần Nhất Sinh lạnh nhạt:
“Ngươi một câu mắng ta lang băm, hai câu chửi ta đại phu giả mạo, vậy có dám cùng ta so y thuật?”
“Ngươi thua, đưa ta 100 vạn ngân nguyên! Ta thua, tiệm thuốc này là của ngươi, ta cũng tình nguyện ở trong tù suốt đời! Muốn thử một chút không?”
Hắn cười cợt.
Ngay sau câu nói này, Trịnh Yên Đan nhìn thiếu niên, trong đôi con ngươi trong trẻo thoáng qua vệt sầu lo.
Vương Diệu Chân ngồi yên ắng một góc, một tay chống cằm ngọc, nhoẻn miệng cười…
Sự tình… ngày càng thú vị…
“...”