Trời đêm, tinh tú nhạt nhòa, mây mù giăng phủ, tiếng gió réo rít, cuốn những tán cây xào xạc ngoài sân.
Trong tiệm thuốc, ánh nến chập chùng, ảm đạm một màu vàng nhạt mong manh, chẳng đủ để thắp sáng cái âm u của màn đêm…
Trần Nhất Sinh mở mắt, tầm mắt mờ mờ, đầu đau như vỡ ra, thân thể rã rời.
Hắn nằm trên giường, trước mặt là trần nhà gỗ quen thuộc, nở một nụ cười miễn cưỡng.
Hồi tưởng những chuyện diễn ra sáng nay, vậy mà mình ngã ra ngay tại giữa con đường đông đúc. Bị người tranh mất Thuần Dương Thảo, giờ này ngay cả đứng cũng đứng chẳng vững.
Quả nhiên là thảm hại!
Đang nghĩ miên man, một thanh âm nhẹ nhàng vang lên, mang Trần Nhất Sinh về thực tại:
“Ngươi tỉnh rồi sao?”
Hắn nghiêng mặt nhìn qua, thiếu nữ ngồi chống một tay trên cằm nhỏ, ánh nến nhè nhẹ rọi trên dung nhan thanh thuần, điểm tô một tia đỏ son.
Trần Nhất Sinh thở ra một ngụm, cố nén suy nhược đáp: “Thân thể mệt mỏi, nên muốn nhắm mắt nghỉ ngơi một tí, ai ngờ mở mắt ra thì trời đã nửa đêm, phiền ngươi rồi!”
Trịnh Yên Đan tiến đến gần giường, nhỏ giọng: “Đói chưa?”
Nàng giơ một chiếc vỏ trúc đến trước mặt Trần Nhất Sinh, trong chiếc giỏ ấy có vài chiếc bánh bao đang tỏa ra làn khói trắng mỏng manh: “Ăn một chút gì nhé!?”
Trời đêm tăm tối, may ra còn một ánh sao.
Trần Nhất Sinh chầm chậm ngồi dậy, tiếp đó cầm một chiếc bánh ăn ngấu nghiến.
Từ sáng đến giờ nằm mê mang trên giường, rốt cuộc cũng có thứ cho vào dạ dày, để cho cỗ thân thể yếu ớt này tìm lại được một ít sức lực.
Ăn xong xuôi cả giỏ bánh bao, Trần Nhất Sinh ngẩng mặt uống òng ọc một ấm nước. Hắn xoa xoa miệng, sảng khoái: “Cuối cùng cũng được sống! Đa tạ ngươi, Yên Đan!”
“Nghỉ ngơi cho tốt!” Nhìn thiếu niên phấn chấn, Trịnh Yên Đan nhẹ nhàng mỉm cười.
Đợi thêm một chốc, xác nhận tinh thần của Trần Nhất Sinh đã ổn định, nàng đứng dậy, nói:
“Ngươi tỉnh rồi, ta cũng nên về nhà! Ngày mai gặp lại!”
Đúng lúc này…
Một cánh tay đột ngột vươn ra, nhanh chóng chộp được cánh tay của thiếu nữ, nắm chặt chẳng rời…
“Đợi!”
Trịnh Yên Đan xoay đầu, nhìn đôi tay gầy gò của thiếu niên níu chặt tay mình, nghi hoặc: “Ngươi còn có chuyện gì sao?”
Trần Nhất Sinh ấp a ấp úng đáp: “Đừng… đừng về… cứ ở lại nơi này một đêm đi…”
Hắn lặng lẽ rút tay.
Nghĩ đến cử chỉ thất thố vừa rồi, âm thầm tặng cho mình một ánh nhìn coi thường. Dù muốn giữ người lại, cũng đâu cần lộ ra dáng vẻ gấp gáp như thế?
Hắn hắng giọng, nghiêm túc nói: “Trời đã tối, một nữ nhi như ngươi ra ngoài đường một mình sẽ rất nguy hiểm! Ở lại đây đi!”
Trần Nhất Sinh nói đến đây, cũng cảm thấy mình thật là ngu.
Thân là một tu chân giả, nếu như thiếu nữ trước mặt đụng trúng người xấu, thì đám người ấy mới là xui xẻo.
Đừng nhìn vẻ ngoài của nàng nhỏ nhắn mảnh mai, nhưng một khi ra tay, mười tên đàn ông trưởng thành cùng nhào đến cũng chỉ là bao cát cho nàng tập quyền cước.
Trịnh Yên Đan ngẩn ra, nhưng chỉ trong tích tắc, đôi mắt đã cong thành nguyệt nha:
“Sợ ma?”
Trần Nhất Sinh ngượng ngùng cười, nhất thời vội giả trang ra dáng vẻ sợ sệt, run giọng:
“Đúng… đúng vậy! Ngươi nhìn coi ta anh tuấn tiêu sái như vậy, lỡ đâu nữ quỷ để mắt tới thì sao? Ta còn yêu đời lắm!”
“Hì hì”
Trịnh Yên Đan cười nheo mắt, nghĩa khí vỗ vỗ ngực nhỏ:
“Được, để tối nay Yên Đan ta toạ trấn ở đây, coi thử nữ quỷ kia rốt cuộc thần thông gì mà dám tới đây tóm người!”
“Đa tạ nữ hiệp!” Trần Nhất Sinh ôm quyền, thành tâm cảm kích.
Đã quyết định ngủ lại, Trịnh Yên Đan cũng rất thoải mái tiến đến giường tre, tuy nhiên giữa chừng thì chợt chững lại.
Tiệm thuốc nhỏ này chỉ có một chiếc giường duy nhất, thế thì nàng nằm ở đâu?
Thiếu nữ lộ ra vẻ xoắn xuýt: “Nằm đâu giờ ta?”
Trần Nhất Sinh vội nhích người, chừa ra một chỗ trống trên giường, đáp: “Nằm chung đi! Ta không có ngại đâu!”
“Nghĩ hay lắm!” Trịnh Yên Đan tặng cho một cái nguýt mắt, nàng ngần ngừ một thoáng, rồi cất giọng:
“Đưa ta gối mền, ta sẽ nằm dưới sàn nhà vậy!”
Trần Nhất Sinh nhíu mày:
“Ai đời một nam nhân để cho một thiếu nữ ngủ dưới sàn nhà? Thôi cứ để ta xuống sàn nằm cho, ngươi nằm giường đi!”
“Bớt cậy mạnh!”
Thiếu nữ giật tấm chăn Trần Nhất Sinh đang đắp: “… nằm dưới sàn rồi nhiễm phong hàn thì có mà liệt giường nguyên ngày mai!”
“Đừng coi ta là dạng nữ tử liễu yếu đào tơ! Bổn cô nương ăn gió nằm sương nhiều hơn đám công tử bột các ngươi ăn cơm!”
Thiếu nữ nói rồi, rất tự nhiên nằm xuống sàn.
“Thế nhưng…”
Trần Nhất Sinh đang định nói, nhưng “vù” một tiếng, Trịnh Yên Đan đã thổi tắt nến. Gian phòng thoáng chốc tối đen như mực, chỉ còn âm thanh của thiếu nữ:
“Ngủ cho ta! Thức nữa coi chừng nữ quỷ ghé thăm!”
Trần Nhất Sinh thán thở một tiếng, cũng ngoan ngoãn nằm xuống trên giường.
Một thoáng này, tiệm thuốc chìm vào trong đêm đen tĩnh lặng, ngoài cửa sổ gió thoảng qua rồi rời đi. Tại nơi đây im ắng, chỉ sót lại tiếng hít thở nhẹ nhàng của thiếu niên và thiếu nữ.
Trần Nhất Sinh nhắm mắt, nhưng đầu óc tỉnh táo như vừa uống xong mười ấm trà đắng.
Một ngày trời nằm trên giường, vừa tỉnh lại nên nằm trằn trọc một lúc lâu mà chẳng thể nào vào giấc. Hắn đếm cả trăm con cừu, nhưng mắt cứ mở trừng trừng, đành lên tiếng: “Ngươi ngủ chưa?”
Vài giây im lặng, giọng nói của thiếu nữ đáp lại: “Ngủ rồi!”
“Ngươi ngủ chưa?”
“Ta cũng ngủ rồi!” Trần Nhất Sinh trả lời.
Trong thoáng chốc, tiệm thuốc nhỏ một lần nữa trở nên yên tĩnh. Thẳng đến ngọn gió tiếp tục ghé qua cửa sổ, nhánh cây thổi rì rào, thanh âm của thiếu nữ lại vang lên:
“Ngươi có dự tính nào không?”
Trần Nhất Sinh thở dài:
“Chắc là nên nghe lời sư phụ của ngươi, những ngày tới thích ăn cái gì thì ăn, thích chơi cái gì thì chơi, miễn cho sau này tiếc nuối!”
Thuần Dương Thảo đã mất, thời gian đếm ngược của Tam Niên Thực Tâm Cổ thì tính từng ngày.
Đường sống duy nhất đã đâm vào ngõ cụt, đủ thời gian để làm cái gì nữa sao?
Hắn càng nghĩ, càng cảm thấy cả người vô lực, cũng chẳng muốn tiếp tục cố gắng. Dù sao… càng chống cự, cái chết sẽ chỉ càng thê thảm…
“Vậy sao?” Trịnh Yên Đan trầm mặc.
Trần Nhất Sinh lúc này lên tiếng: “Ngươi có dự tính nào không?”
Thiếu nữ thành thật đáp: “Ta nghĩ còn nước còn tát! Ta sẽ cố năn nỉ sư phụ giải cổ cho ngươi!”
Dù miệng nói vậy, nhưng Trịnh Yên Đan cũng vô cùng mê mang.
Đi theo sư phụ đã mấy năm, nàng quá rõ tính cách của ông. Dễ nghe thì là vững vàng cương quyết, nói khó nghe là cứng đầu cứng cổ, tự cho mình là đúng.
Muốn xin ông cứu tên tiểu tử mà ngay từ đầu ông đã ngoảnh mặt làm ngơ?
Dễ vậy thì đâu có ra nông nỗi này!
Trần Nhất Sinh nhẹ giọng: “Đừng nên quá sức!”
"Ừm, ta tự có chừng mực…”
Tiệm thuốc nhỏ tiếp tục trầm mặc…
“Mà này…” Tiếng nói của thiếu nữ truyền đến: “…ngươi đang trách sư phụ ta đúng không?”
Trên giường, Trần Nhất Sinh sững sờ, nhưng rất nhanh tức cười:
“Ngươi nghĩ nhiều rồi! Phạm tiền bối có ân với ta, tại sao ta lại trách ông được cơ chứ?”
Nếu không có lão nhân, từ đầu chí cuối nguyên chủ chết như thế nào, Trần Nhất Sinh cũng mờ mờ mịt mịt.
Thế nên dù ông từ chối giúp đỡ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thiên hạ đâu có bữa cơm nào là miễn phí, nhất là trong mâm cơm ấy có vài con giòi đang ngọ nguậy.
Hắn mà là Phạm lão, chỉ sợ đã sớm tống cổ tên tiểu tử chướng mắt ngay từ lần đầu gặp mặt.
“Ta yên tâm rồi!”
Trịnh Yên Đan ngập ngừng, rốt cuộc vẫn muốn nói giúp sư phụ mình đôi câu: “Thực ra sư phụ ta cũng chẳng phải người vô tình, trái lại ông ấy rất dễ mềm lòng… chỉ là nhiều lúc hơi cộc cằn một tí!”
Trần Nhất Sinh mỉm cười: “Ta có chút tò mò, ngươi gặp Phạm tiền bối như thế nào?”
“Ta?” Trịnh Yên Đan ngẩn người, tiếp đó vẻ mặt trở nên thổn thức, nói nhỏ:
“Hồi năm năm trước, sư phụ cứu ta khỏi trại sơn tặc. Vì muốn trả ơn cho lão nhân gia, nên ta đã theo ông đến tận giờ…”
Đoạn, thiếu nữ le le lưỡi, giọng nói mang theo vẻ nghịch ngợm:
“Ban đầu lão nhân gia cũng xua đuổi ta dữ lắm, thậm chí cố ý bỏ ta ở lại trong rừng suốt mấy ngày, nhưng ta cứ nhất quyết đi theo, thế là sau đó ông cũng cho phép ta đi cùng!”
Trần Nhất Sinh nén cười:
“Nghe có vẻ là một lão nhân ngoài lạnh trong nóng à nha!”
“Ngoài lạnh trong nóng?” Vẻ mặt Trịnh Yên Đan quái lạ.
May là sư phụ chẳng có ở đây, nếu không nghe được đánh giá này của Trần Nhất Sinh, chỉ sợ đã quăng tên này vào lò luyện dược.
Nghĩ nghĩ, nàng cũng gật đầu đồng ý:
“Đúng vậy, nếu sư phụ thật sự vô tình, năm ấy trong rừng ta đã sớm thành thức ăn của yêu thú!”
“Ta cũng tin là sư phụ không vô tình với ngươi…” Trịnh Yên Đan quả quyết:
“Vì nếu vô tình, ông đã sớm cấm cửa ngươi đến thăm nhà chúng ta!”
“Mong là vậy đi!” Trần Nhất Sinh cười cười, rồi nhắm mắt:
“Yên Đan, cảm ơn…”
“Hửm?” Trịnh Yên Đan ngờ vực:
“Tại sao đột nhiên cảm ơn ta?”
“Vì không có ngươi…” Trần Nhất Sinh nằm an tĩnh trên giường, đáp: “… ta nghĩ mình sẽ sợ lắm!”
Trịnh Yên Đan cũng nhắm mắt, cuộn tròn người trong chiếc chăn ấm, miệng nhếch cao:
“Một tên nam nhân mà sợ nữ quỷ, thật là mất mặt!”
Nàng nỉ non: “Chúc ngủ ngon!”
“Ngày mai gặp lại…”
“Ừm, ngày mai gặp lại…”
Đên lặng.
Ngoài cửa sổ, gió miên man.
"..."