Trần Nhất Sinh trợn to mắt nhìn gương gỗ.
“Oành”
Đại não chấn động, thanh âm run rẩy thốt ra từ trong cổ họng: “Đây… đây là…”
Trước mặt, gốc dị thảo màu vàng óng ánh, từ gốc đến ngọn rực sáng kim quang.
Thuần Dương Thảo!?
Thế nhưng rõ ràng nó đã được người ta mua mất trong buổi đấu giá, tại sao có thể xuất hiện ở nơi này?
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, Trần Nhất Sinh chợt ngẩng đầu: “Chủ nhân của phòng số 4… lẽ nào là tiểu thư!?”
Vương Diệu Chân gõ nhẹ ngón tay trên thành tách trà: “Công tử đoán xem?”
Trần Nhất Sinh nhíu mày.
Đột nhiên nghĩ đến giọng nói của người trong gian phòng số 4. Đối phương là nam tử, sao có thể là nàng?
Hắn hoang mang tột độ: “Thế nhưng người đó là nam nhâ…”
Đang nói giữa chừng, Trần Nhất Sinh nghẹn lại.
Vị tiểu thư này chẳng phải từng nữ cải nam trang, đùa nghịch hắn và Yên Đan một phen ở tiệm thuốc sao?
Đôi con ngươi Vương Diệu Chân nhấp nháy, nâng ngọc thủ chạm nhẹ vào chiếc cổ trắng ngần, đổi giọng:
“Mau cười một tiếng cho công tử xem nào!”
Tiếng nói của nam tử vang lên, triệt để xóa tan sự nghi ngờ cuối cùng trong lòng Trần Nhất Sinh.
Hắn ngây ngốc, nằm mơ cũng chẳng thể ngờ tới được người đạp mình xuống vực thẳm, hoá ra là người quen!
Bắt gặp vẻ ngơ ngác trên mặt thiếu niên, Vương Diệu Chân cong môi son:
“Công tử rất muốn mắng tiểu nữ đúng không? Vì đã tranh mất gốc linh thảo mà công tử muốn mua?”
Trần Nhất Sinh ngoảnh mặt, cứng miệng đáp:
“Đâu có!”
Đối với người đã đoạn tuyệt sinh lộ của mình, đã vậy từ đầu chí cuối dáng vẻ nhàn nhạt thong dong như chỉ là tiện tay mà làm.
Oán niệm ư?
Hắn thừa nhận mình dĩ nhiên là có, thế mà một cái chớp mắt vị tiểu thư này đã nhìn thấu.
Trần Nhất Sinh quay sang nhìn Thuần Dương Thảo một thoáng, ậm ừ:
“Ta… có một thắc mắc tế nhị…”
“À ừm… tiểu thư mua gốc linh thảo này để làm gì?”
Tác dụng nổi tiếng nhất của Thuần Dương Thảo là cường dương, tăng cường tinh lực cho nam nhân, có chút… khụ, không giống thứ mà nữ nhi gia như nàng nên mua.
Vương Diệu Chân nhoẻn miệng cười, ý vị thâm trường đáp:
"Đây là quà tặng cho công tử.”
“Tặng cho ta?”
Trần Nhất Sinh thoáng sững sờ, nhưng rất nhanh cau mày.
Đáng lẽ nên vui mừng mới đúng, thế nhưng vì sao ngay cả một tia mừng rỡ cũng chẳng phất lên nổi?
“Vì sao?”
Hắn trầm giọng, vô thức nhích người ngồi xa thiếu nữ.
Hắn muốn mua Thuần Dương Thảo vốn chỉ mỗi mình Yên Đan biết được, trước đấy cũng chưa từng tiết lộ với vị tiểu thư này.
Bây giờ món quà nàng tặng chính là Thuần Dương Thảo, trên đời này thật có chuyện trùng hợp như vậy sao!?
Vương Diệu Chân chậm rãi rót một tách trà thơm, từ tốn thưởng thức. Đợi uống xong, nàng thản nhiên:
“Vì công tử đang cần nó.”
Đầu chân mày Trần Nhất Sinh càng cau lại, vẻ ngờ vực càng nặng:
“Ta rất tò mò, tiểu thư làm cách nào biết được ta đang cần Thuần Dương Thảo?”
“Ở tòa thành này…”
Vương Diệu Chân dừng một nhịp, nghiêng đầu:
“… chuyện nào tiểu nữ muốn tra, thì sẽ dễ dàng nắm trong tay.”
“Ta có thể hiểu theo nghĩa, Vương tiểu thư cho người theo dõi một tên thường dân quèn như ta?”
Trần Nhất Sinh cúi mặt, vẻ mặt ngày càng trầm xuống.
Tam Niên Thực Tâm Cổ là một ẩn số. Ngoại trừ Yên Đan, ai trong tòa thành này thật sự đáng tin?
Hắn ngờ vực tất cả mọi người, dĩ nhiên là gồm thiếu nữ trước mắt.
Nàng là Vương Gia tiểu thư, thiên tài Trần Gia sa cơ thất thế, Vương Gia là những người cười to nhất!
Vẻ mặt Trần Nhất Sinh mù mịt tối tăm.
Trải qua một thời gian tiếp xúc, cứ tưởng rằng mình có thể thực tâm xem nàng là bằng hữu.
Thế nhưng giờ thì… thật sự có thể tiếp tục tin tưởng nàng sao?
Hắn im lặng, thiếu nữ cũng im lặng, một mảng tĩnh lặng vây quanh nơi này.
Làn khói trắng trên chén cơm cũng từ từ mỏng đi, mỏng đi rồi tan rã.
Mọi thứ cứ như vậy tĩnh mịch một lúc rất lâu, mãi cho tới…
Vương Diệu Chân động đũa, gắp miếng củ cải đỏ xào, môi đỏ cắn một miếng, thích ý nheo mắt:
“Công tử có thể hiểu là, tiểu nữ đang để tâm đến ngươi.”
Nàng nhẹ giọng: “Tuy nhiên, sự tình này đúng là có tư tâm của tiểu nữ trong đấy…”
“Tư tâm?”
Trần Nhất Sinh cười nhạt một tiếng: “Tư tâm của tiểu thư với gã phế vật này như thế nào?”
“Công tử muốn nghe tư tâm của Vương Gia tiểu thư?”
Vương Diệu Chân mỉm cười:
“Hay là tư tâm của tiểu nữ Diệu Chân?”
“Cái này có gì khác nhau?” Trần Nhất Sinh nhướng mày.
“Có lẽ là khác.” Thiếu nữ đáp.
“Vậy thử nghe của Vương Gia tiểu thư xem sao?” Trần Nhất Sinh nhún vai.
“Được.”
Vương Diệu Chân gật đầu, thu lại nụ cười ôn nhu.
Ánh mắt của nàng trực diện nhìn thiếu niên, đôi thu thủy toát ra một vệt tinh mang:
“Ngươi là phế nhân tại Trần Gia, nhưng trong mắt ta, ngươi là tài nguyên quý giá!”
Trần Nhất Sinh thở dài, một mặt lãnh đạm:
“Tài nguyên quý giá, phế rồi thì cũng vô dụng…”
“Ba năm qua ta là một phế nhân, đã thế sắp chết, tiểu thư muốn mang ta về Vương Gia, cảm phiền sau này mỗi ngày thắp cho ta một nén nhang!”
“Ta cho rằng người thật sự sắp chết sẽ chẳng rảnh rỗi chạy ngược chạy xuôi tìm mua dược liệu.” Vương Diệu Chân đặt ngón tay trên môi:
“Nhất là Thuần Dương Thảo!”
“Tiểu thư nghĩ nhiều rồi!”
Trần Nhất Sinh cười cợt:
“Ta mua Thuần Dương Thảo là muốn tranh thủ thời gian ít ỏi để lại cho Trần Gia vài tên hậu nhân nối dõi tông đường mà thôi!”
Vương Diệu Chân cũng cười cợt:
“Dùng một ngàn linh thạch đầu tư cho dòng dõi một thiên tài, xem chừng cũng là sinh lời rất nhiều.”
Trần Nhất Sinh trầm mặc.
“Dù sao thì…” Thiếu nữ nhàn nhạt nói:
“Trần Gia đã ruồng bỏ ngươi! Nếu một ngày thiên tài năm xưa quay về, Vương Gia chúng ta sẵn sàng rộng cửa chào mừng.”
Đang im lặng, Trần Nhất Sinh cất giọng:
“Dựa vào cái gì mà ngươi nghĩ tên thiên tài ấy có thể quay về? Biết đâu tên ấy đã chết ở một góc xó xỉnh nào rồi cũng nên!”
“Dựa vào trực giác!” Thiếu nữ quả quyết.
“Một người như tiểu thư mà lại dùng trực giác để tin tưởng vào ta, quả nhiên là vinh dự!” Trần Nhất Sinh bất động thanh sắc.
“Ngươi vừa ý với tư tâm của Vương Gia tiểu thư?” Vương Diệu Chân rũ mi mắt.
“Vừa ý!” Trần Nhất Sinh cười khổ, ngập ngừng một thoáng, nói tiếp:
“… nhưng cũng thật là khó chịu!”
Từ đầu chí cuối, nàng cũng chỉ xem ta là một thương vụ cho tương lai!
Tên thiên tài này cũng thật là có giá trị?
Trần Nhất Sinh giễu cợt.
Rốt cuộc thì… cũng chỉ xoay quanh cỗ thân thể này xẻo được bao nhiêu thịt thừa?
Hắn ngẩng mặt nhìn trần nhà, nhắm mắt:
“Tư tâm của Diệu Chân?”
“Đợi một lát.”
Vương Diệu Chân xoa xoa cằm ngọc, tỏ vẻ trầm ngâm.
Thời gian từ từ trôi qua, một thoáng im ắng dị thường.
Trần Nhất Sinh mở mắt, nghi hoặc nhìn thiếu nữ, nàng lúc này đang nhập thần ngẫm nghĩ.
“Tiểu nữ đang nghĩ…”
“Nghĩ?” Trần Nhất Sinh nghi vấn.
“Đúng!”
Vương Diệu Chân nhăn nhăn nhó nhó:
“Tiểu nữ đang nghĩ nên tìm nguyên do thuyết phục nào để ra tay giúp công tử!”
“Thế nhưng nghĩ mãi mà rốt cuộc chẳng thể nào tìm được cái nào xác đáng…”
Trong giọng nói của thiếu nữ tràn ngập bất đắc dĩ.
Nói rồi, nàng giơ cao bó hoa rau củ tới trước mặt của thiếu niên, nở nụ cười:
“Như vậy đi, công tử giúp tiểu nữ tìm một nguyên do thuyết phục xem thế nào?”
Trần Nhất Sinh ngẩn ngơ, nhưng rất nhanh miệng nhếch cao:
“Cũng có thể do tiểu thư cảm phục tinh thần chính nghĩa và con người thành thật của ta, nên muốn tri ân người tốt việc tốt chăng?”
Hắn nghiêm túc gật gù:
“Ta nghĩ đây là cách giải thích xác đáng nhất rồi!”
“Người tốt như công tử quả là thế gian hiếm có.”
Một đường cong nho nhỏ vẽ trên môi Vương Diệu Chân, nàng đặt chiếc gương gỗ đến trước mặt Trần Nhất Sinh:
“Vậy coi như đây là quà tặng của tiểu nữ dành cho người thành thật và chính nghĩa đi!”
Trần Nhất Sinh cố nén đôi tay run rẩy vì mừng rỡ, thành tâm:
“Ân nghĩa này của tiểu thư, Trần Nhất Sinh ta xin thề, mãi mãi ghi sâu trong tâm!”
“Ân nghĩa nghe quá nặng nề, tiểu nữ cũng chẳng dám nhận!”
Vương Diệu Chân nháy mắt: “Trần Nhất Sinh, ngươi thiếu ta một cái nhân tình, thế nào?”
Trần Nhất Sinh dang tay, than thở:
“Xem ra là ta trốn không thoát số mệnh trở thành đệ nhất con nợ tại Hoàng An Thành rồi!”
Ngón tay tinh xảo của thiếu nữ nhẹ thoáng qua trên gương mặt thiếu niên. Nàng cười như một con cáo nhỏ:
“Công tử nợ tiểu nữ… nợ một trả mười à nha!”
"..."