Vào thời điểm rời tiệm trang phục, trên cổ Trần Nhất Sinh đã treo thêm một vài túi.
Hắn gần như mặc giáp toàn thân, dù ngẫu nhiên gặp sát thủ ám sát cũng tự tin đứng ra chống đỡ.
Nhìn thiếu nữ tràn trề tinh thần, Trần Nhất Sinh cố nở nụ cười:
“Ngươi muốn mua thêm cái gì nữa không?”
Trịnh Yên Đan cắn môi ngẫm nghĩ một thoáng, nói:
“Thôi, ta chán rồi!”
Nghe thiếu nữ nói vậy, Trần Nhất Sinh nhẹ nhõm thở phào, rốt cuộc cái giá treo sống này cũng được cho ân xá.
Thế nhưng đúng lúc này, trong tai một lần nữa vang lên tiếng reo của thiếu nữ, hơi thở vừa phào ra đã nghẹn cứng trong mũi:
“Oa, ở chỗ kia có trò vui! Mau, chúng ta tới đó!”
Trịnh Yên Đan chỉ để lại một tiếng trong trẻo, như sóc nhỏ tiếp tục tung tăng.
Trần Nhất Sinh ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt im lặng, coi như sáng nay đổi nghề… triệt để đóng vai culi sai vặt.
Trong đầu nghĩ vậy, nhưng chân cũng chẳng dừng, với tay gọi:
“Đợi ta với!”
Hắn đuổi đến nơi, trông thấy trong tay thiếu nữ đang cầm một xấp vòng gỗ.
Đứng cạnh nàng là quản trò đang cười tít mắt, thiếu điều đem chữ “gian thương” viết rõ trên mặt.
“Ngươi quá chậm chạp!”
Trịnh Yên Đan trách cứ, tiếp đó nhanh như chớp nhét xấp vòng gỗ vào tay thiếu niên, hào hứng:
“Đây, cho ngươi! Mau ném nha!”
Hắn ngỡ ngàng, trong sân nhỏ gần đó đang được trưng rất nhiều món đồ, nào là đồ chơi cho tới những món đồ gia dụng, thậm chí có cả trang sức như trâm ngọc, nhẫn,…
Nhìn tên quản trò đang cười gian, Trần Nhất Sinh tức thì vỡ lẽ.
Đây chính là trò ném vòng, cứ ném vòng trúng món nào thì nhận được món ấy.
Mí mắt Trần Nhất Sinh giật giật:
“Ngươi ném đi! Ta lúc này mang vác túi đựng lủng lẳng, sao mà ném được?”
Trịnh Yên Đan nhe răng đe doạ:
“Ngươi mà ném trượt thì thủ sẵn tinh thần gánh thêm một núi túi nữa đi!”
“Thích thì chiều!”
Hắn nhún vai:
“Để ta tháo xuống mấy cái túi vướng víu này, đến chừng đó cho ngươi chiêm ngưỡng thế nào là xạ thần!”
Thế nhưng Trần Nhất Sinh vừa giơ tay, thiếu nữ đã vội chụp tay áo ngăn cản.
Trong đôi con ngươi nàng thoáng qua một tia tinh nghịch, cười rất chi là xấu xa:
“Tháo xuống thì còn gì vui? Ta muốn ngươi cứ mang như vậy mà ném!”
“Đừng có mà ép người quá đáng!”
Trần Nhất Sinh bi phẫn đập đập ngực.
“Hừ hừ! Bổn cô nương thích, sao nào?”
Trịnh Yên Đan ngang ngược cười ngạo nghễ.
Nàng ngoắc ngoắc ngón tay: “Đủ bản lĩnh thì đánh với ta một trận, thắng rồi muốn sao cũng được!”
“Người trưởng thành chẳng chấp con nít. Ta nhịn!”
Trần Nhất Sinh phất phất ống tay vào, độ lượng nói.
Đáp lại là ánh mắt như muốn phun lửa của thiếu nữ.
Hắn vội vã xoay người, cầm một chiếc vòng gỗ mà ngắm nghía mục tiêu.
Mười giây trôi qua, xác định được con mồi là một chiếc trâm ngọc, Trần Nhất Sinh ném mạnh vòng gỗ.
Trong nhất thời, chiếc vòng vút thẳng tắp lên trời cao, lượn mấy vòng rồi rơi xuống.
Tuy nhiên, trâm ngọc thì chẳng thấy đâu, chỉ thấy vòng gỗ rơi thẳng vào cổ của lão gian thương, làm cho nụ cười tươi roi rói của lão ngưng trệ.
“Ặc”
Trần Nhất Sinh ngơ ngác, cùng lúc ấy, tiếng cười nhạo của thiếu nữ truyền tới:
“Quả nhiên là xạ thần, trúng được món quà to nhất luôn! Bổn cô nương phục ngươi sát đất!”
Trần Nhất Sinh đằng hắng:
“Mới lần đầu nên lạ tai lạ mắt, nhưng ta đã nắm được bí quyết của trò này, lần thứ hai chắc chắn ném trúng!”
“Xem ta!”
Trần Nhất Sinh gồng cơ tay, tiếp tục quăng thêm một chiếc.
“Vút” một tiếng, vòng gỗ xé toạc trời cao, mất dạng dưới nắng thái dương.
Đúng lúc này…
“Ẳng ẳng”
Một con chó mực gần đó đang đi giữa đường, đột ngột giật thót, hoảng sợ phát ra một tràng tiếng ẳng dài, cụp đuôi chạy trối chết.
Trên cổ của con chó… dường như là đang mang một chiếc vòng gỗ?
“Haha, từ nãy đến giờ toàn ném trúng mục tiêu sống, ta nghĩ ngươi nên thử đổi nghề sát thủ xem sao!”
Trịnh Yên Đan nén cười tới run vai, gương mặt đỏ như tôm chín.
Đứng cạnh nàng, sắc mặt Trần Nhất Sinh tái xanh, trên trán nổi một vạch gân xanh:
“Đừng coi thường ta! Xem chiêu!”
Hắn thét to một tiếng, thi triển thần công đã thất truyền mang tên loạn ném.
Thế nhưng, vận may của tên nào đó sáng nay đã chạm ngưỡng âm, nên dù ném cả xấp vòng gỗ trên tay, song tất cả đều trượt.
Một quãng sân rộng chỉ toàn là vòng gỗ, nhưng tuyệt nhiên chẳng có chiếc nào rơi trúng quà tặng.
Đến cuối cùng, trên tay chỉ sót lại một chiếc vòng duy nhất, mặt thiếu niên xám ngắt.
“Tức giận sẽ loạn! Tức giận sẽ loạn!”
Hắn nhắm mắt tự trấn an, nhưng trong tai chỉ văng vẳng tiếng cười của thiếu nữ, tức thì cắn răng.
Hôm nay dù trời sập xuống, ta cũng nhất định chiến thắng cái trò chơi đáng ghét này!
Hắn quyết tuyệt nghĩ, mang theo tất cả niềm tin, tất cả quyết tâm và tất cả nỗ lực, ném ra chiếc vòng gỗ sau cuối.
Vẫn như cũ, nó vút cao, rơi xuống từ trên trời, trúng ngay rìa ngoài của sân.
Vừa đáp đất, chiếc vòng gỗ dựng thẳng đứng, xoay xoay vài cái, lúc thì nghiêng sang phải, lúc thì nghiêng sang trái.
Trông thấy cảnh tượng này, trái tim Trần Nhất Sinh đập nhanh một nhịp.
“Rơi vào trong!”
Đáng tiếc, tựa như nghe thấy cầu nguyện của tên vừa ném tung mình, chiếc vòng nghiêng nghiêng, ngã ra ngoài.
Bỗng nhiên...
“Hô”
Một ngọn gió mạnh thổi qua.
Vòng gỗ vừa nghiêng ra ngoài, thoáng chốc ngã vào trong, nằm gọn tại một món quà tặng.
“Oa! Thắng rồi!”
Tiếng mừng rỡ của thiếu nữ vang lên.
Trần Nhất Sinh nhìn sang, thiếu nữ nhảy cẫng như thể nàng mới là người ném trúng.
Một thoáng này, tên ăn may nào đó chắp tay sau lưng, tịch mịch thở dài:
“Ài, một trò chơi quá trẻ con, chẳng có chút thử thách nào với ta!”
“...”
Bấy giờ, trong vòng tay thiếu nữ đang ôm một con thú đồ chơi lật đật ngộ nghĩnh.
Đây đáng lẽ là món quà của Trần Nhất Sinh, nhưng nàng đã độc chiếm.
Hắn tức cười: “Vậy mà ngươi cũng thích nó?”
“Ta thích thì có sao?”
Trịnh Yên Đan chu môi.
Nàng giơ con thú đến trước mặt thiếu niên:
“Nó đáng yêu mà!”
“Đáng yêu?”
Hắn nhìn thoáng qua món đồ chơi, con thú lật đật này vừa tròn vừa mập, mèo chẳng ra mèo, chồn chẳng ra chồn.
Đáng yêu ở điểm nào?
Trần Nhất Sinh cười cười:
“Ngươi thích là được rồi!”
Hắn ngẩng mặt nhìn mặt trời treo cao, nheo mắt:
“Muốn đi đâu chơi nữa không?”
Im lặng.
Trần Nhất Sinh cúi đầu, thiếu nữ vừa mới đứng đó, giờ đây đã bỗng dưng mất tích.
Từ đằng xa, âm thanh của thiếu nữ trộn lẫn trong đám đông tụ tập:
“Ở đằng này có múa rối! Nhất Sinh, mau tới đây xem với ta!”
"..."
Tà dương tĩnh lặng, con đường náo nhiệt dần thưa thớt.
Vầng mây lãng đãng, cánh chim xa xăm nghiêng về miền sơn thuỷ.
Một vệt sắc tím u tuyền đã trải dài trong chiều muộn.
Trần Nhất Sinh và Trịnh Yên Đan nghỉ chân dưới một gốc liễu già.
Nhành liễu trĩu xuống, tán cây ngả màu vàng nhạt, mất đi sắc xanh thường thấy.
Thu qua nửa mùa, đông sắp đến.
Trong nắng chiều, ngọn liễu già rủ xuống, chạm nhẹ trên vai áo của thiếu niên và thiếu nữ.
Trần Nhất Sinh gỡ đống túi treo trên người, nắn nắn vai mỏi nhừ, tỏ ra thích ý:
“Rốt cuộc đã tháo phong ấn!”
Hắn ngã người, gác tay trên một gốc rễ cây, nửa nằm nửa ngồi nhìn sang thiếu nữ.
Trông thấy nàng thẫn thờ, Trần Nhất Sinh mỉm cười:
“Hôm nay vui chứ?”
Trịnh Yên Đan cũng mỉm cười, nhẹ giọng:
“Vui!”
“Vui là tốt rồi!”
Trần Nhất Sinh ngửa đầu, một tán liễu nhẹ thoáng qua trên gương mặt.
Hôm nay cùng thiếu nữ vui quên trời quên đất.
Từ mua sắm, vui chơi, xem múa rối, cho đến ăn uống, tất thảy đều thỏa sức.
Hắn vừa thoát án tử, tâm trạng vô cùng sáng sủa, cộng với được ngắm nhìn nụ cười vô tư của nàng.
Có lẽ… đây là ngày vui vẻ nhất từ ngày đặt chân đến Thiên Minh…
Đoạn, con ngươi Trần Nhất Sinh đảo một vòng, nói:
“Ngày mai muốn tiếp tục không? Ta nghe nói phía Nam tòa thành cũng rất náo nhiệt! Mai chúng ta tới đó thử xem sao!”
“Mai… à…”
Trịnh Yên Đan nỉ non.
Thiếu nữ mím mím môi, im lặng một thoáng, cất giọng:
“Thật ra… ta có một chuyện muốn nói với ngươi…”
Trên miệng Trần Nhất Sinh treo nụ cười thích ý như cũ:
“Cứ nói nha, ta đang nghe đây!”
Trịnh Yên Đan cúi đầu, nói nhẹ tênh:
“Ta sắp rời thành.”
Một ngọn gió nhẹ thoảng qua, tán liễu nhẹ nhàng đong đưa, “xào xạc” “xào xạc”, chiếc lá già cỗi rời cành, rơi trên tay áo thiếu niên.
Hắn ngẩn ngơ:
“Rời thành?”
“Ừm.”
Thiếu nữ gật đầu, gương mặt trĩu xuống.
Từng giây, từng giây, nụ cười của Trần Nhất Sinh từ từ tắt.
Trong nhất thời, cả nơi này chỉ còn tiếng gió rì rào đọng trên cành cây.
Tịch dương tàn, mây tản, người qua đường cũng tan.
Một toà thành rộng thênh thang, giờ đây vắng lặng.
Một lúc lâu, mãi cho đến…
“Bao giờ ngươi đi?”
Trần Nhất Sinh cất tiếng, phá tan sự thinh lặng.
“Mai…”
Trịnh Yên Đan đáp.
“Nhanh như vậy?”
Trần Nhất Sinh càng ngây ngẩn.
Trên gương mặt thiếu nữ thoáng qua một vệt cười khổ:
“Thật ra là rất chậm rồi!”
Nàng và sư phụ tới Hoàng An Thành đã ròng rã vài tháng trời.
Ở những nơi khác, nàng thường chỉ ở lại một vài tuần, cũng lắm là một tháng đã rời đi.
Việc nàng ở lại tòa thành lâu như thế, dĩ nhiên là vì người thiếu niên ngồi cạnh.
Hắn mang trong người cổ trùng chết người, nàng cũng chẳng nỡ vô tình, nên chỉ có thể tìm đủ mọi cách để trì hoãn với sư phụ.
Dù ông cằn nhằn, nhưng cũng mắt nhắm mắt mở chiều theo ý của đệ tử mình.
Bây giờ, cổ trùng đã giải trừ, nàng và sư phụ cũng nên tiếp tục con đường riêng.
Chia tay… là điều đã được định từ trước…
Trịnh Yên Đan nhìn mặt trời xuống núi, gương mặt thanh thuần tĩnh lặng:
“Hôm nay đáng lẽ ta tới để từ biệt ngươi! Nhưng thấy ngươi vui vẻ, ta cũng muốn cùng ngươi chung vui!”
Trần Nhất Sinh nghe vậy, cúi rạp đầu, chẳng thể nhìn thấy rõ vẻ mặt, chỉ có mỗi giọng nói vang lên:
“Ngươi sẽ đi đâu?”
“Ta cũng chẳng rõ…”
Trịnh Yên Đan thở dài, cõi thiên địa mênh mông này, nàng cùng sư phụ lang bạt, đã sớm coi là nhà:
“Sư phụ đi đâu, ta sẽ đi đó!”
“Vậy sao?” Trần Nhất Sinh ngẩng mặt, cười cười.
Hắn đã từng nghĩ một ngày này sớm muộn rồi cũng sẽ diễn ra. Dù sao thiếu nữ từng đề cập, nàng và sư phụ trước giờ phiêu du nhiều nơi, chẳng có một nơi ở cố định.
Thế nhưng nghĩ là một chuyện, lúc này đối mặt với nó, trong tình cảnh đột ngột như vậy…
… là một chuyện…
Những ngày tăm tối nhất, nàng là tia ánh sáng đầu tiên.
Hai người cùng nhau trải qua những tao ngộ thăng trầm suốt quãng thời gian qua.
Hắn vui nhất, nàng ở cạnh.
Hắn tuyệt vọng nhất, nàng cũng ở đấy.
Vậy mà cuối cùng…
Trần Nhất Sinh hít sâu, cố nén cảm xúc tuôn ra, nở nụ cười gượng gạo:
“Thượng lộ bình an.”
“Đa tạ.”
Thiếu nữ gật nhẹ đầu.
Im lặng.
Hai người ngồi cạnh nhau, thiên ngôn vạn ngữ trong tâm, nhưng rồi chỉ để mặc cho sự im lặng vây quanh.
Trên trời, nắng tắt, nhường chỗ cho màn đêm, một ánh sao cô độc thấp thoáng.
Bấy giờ thiếu nữ lên tiếng:
“Nhất Sinh, ta nói cái này…”
Trần Nhất Sinh dời ánh mắt, nghi hoặc.
“Hai chúng ta…”
Trong đôi mắt trong vắt của thiếu nữ, vốn dĩ có thể đựng cả mây trời, nhưng giờ đây chỉ là sương mù giăng lối:
“… còn gặp lại nhau sao?”
Đôi mắt thiếu nữ nhoè đi, lộ ra mông lung, Trần Nhất Sinh trầm mặc.
Thiên địa mênh mông, muốn một lần nữa gặp nhau, liệu có dễ dàng?
Hai người càng ngày càng xa, rốt cuộc nhân sinh chỉ e rằng duy nhất một đợt tương ngộ này.
Đáp án ấy, nàng sớm đã có, nhưng nàng sợ đối mặt với nó…
Đúng lúc này…
“Sẽ.”
Một tiếng cười vang lên.
Trên gương mặt thiếu niên, vẻ tươi cười đi cùng với sự quả quyết:
“Bởi vì chúng ta rất hữu duyên!”
Trịnh Yên Đan ngẩn người một chốc, bỗng bật cười, tiếng cười trong veo như suối reo.
“Hữu duyên…”
Nàng xoa xoa mắt:
“... ắt sẽ tương phùng!”
Trần Nhất Sinh ngồi thẳng người, nghiêm trang:
“Vào lần tới, ta mong là sẽ gặp đệ nhất luyện dược sư, Trịnh Yên Đan! Đến chừng đó, ngươi tặng cho ta vài trăm viên tiên đan uống chơi!”
Trịnh Yên Đan vểnh môi:
“Vào lần tới, ta mong là sẽ gặp đệ nhất cường giả, Trần Nhất Sinh! Đến chừng đó, ngươi cùng ta đi đấm mấy tên luyện dược sư khác để cướp tiên thảo, thế nào?”
Trần Nhất Sinh vỗ vỗ ngực:
“Thần cản giết thần! Ma cản tru ma!”
Thiếu nữ giơ cánh tay trái, vòng ngọc xanh thẳm, tà dương và sắc tím chạng vạng:
“Móc ngoéo đi! Vậy ta mới tin!”
Trần Nhất Sinh cũng giơ tay:
“Nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy!”
"Ai nuốt lời là con rùa đen!"
"Được, ai nuốt lời là con rùa đen!"
Ngón út đan vào nhau.
Ngón cái chạm nhau.
Thiếu niên và thiếu nữ cùng nở nụ cười.
“...”