Đằng sau ngọn cự sơn, thái dương lộ diện, trao đi những tia nắng đầu tiên.
Trời đêm u tuyền dần nhuộm màu xanh nhạt. Ánh sao nhường chỗ cho áng mây trôi. Đâu đó văng vẳng tiếng gà rừng gáy.
“Oáp”
Trần Nhất Sinh ngáp dài một tiếng, thức trắng cả đêm qua, cộng với nốc nửa vò rượu vào người, tận trời tờ mờ sáng mới chợp mắt được ngắn ngủi.
Tuy vậy, vừa vào giấc thì tiếng gà gáy đã vang vang, thiếu niên ngồi dậy, thần trí mơ màng, cứ như vậy ngồi vật vờ một lúc lâu.
Vỗ vỗ gương mặt, đại não trì trệ rốt cuộc vận động trở lại, Trần Nhất Sinh vươn vai một cái, rồi đứng lên ra ngoài mái lều tranh.
Bấy giờ, cánh rừng xanh thẳm thấp thoáng trong màn sương trắng xoá.
Sương mù lãng đãng trên dòng suối trong, sương lạnh mỏng manh vương trên da thịt.
Trần Nhất Sinh hít một hơi thật sâu, miệng nhếch lên nụ cười thư thái.
“Ngươi thức rồi sao?”
Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên.
Hắn theo âm thanh mà dời ánh nhìn.
Ven con suối, tà váy thiếu nữ tựa đóa hoa nở rộ giữa núi rừng.
Nắng rạng đông nhảy múa trên tay áo của nàng, sương sớm vấn vương trên mái tóc thiếu nữ, hư hư ảo ảo.
Trong đôi con ngươi thiếu niên thoáng một tia rung động.
Đêm qua chiêm ngưỡng vũ khúc của giai nhân giữa suối mơ, giờ đây được nhìn ngắm nàng an yên giữa nắng mai. Trần Nhất Sinh chỉ cảm thấy như thực như mộng.
Hắn đến cạnh thiếu nữ, ngồi xuống:
“Đa tạ tiểu thư canh giấc ngủ cho ta.”
Vương Diệu Chân cong môi đỏ:
“Công tử ngủ ngon giấc là tốt rồi!”
Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, mặt trời lúc này đã vượt qua một nửa ngọn núi cao ngất, nói:
“Đến lúc về rồi.”
“Đợi một chút.”
Ánh mắt thiếu nữ dõi theo vầng thái dương, nhẹ giọng:
“Ta muốn ngắm mặt trời mọc!”
“Được.”
Trần Nhất Sinh thoải mái gật đầu.
Hắn ngồi xếp bằng, một tay chống trên má, lặng yên cùng Vương Diệu Chân ngắm nhìn thời điểm bình minh.
Hai người cứ như thế im lặng, chẳng ai nói ai câu nào.
Dần dà, mặt trời từ từ vượt qua đỉnh núi, rạng đông tàn, nắng trong rọi.
Thiếu nữ cất tiếng: “Nhất Sinh.”
“Hửm?” Trần Nhất Sinh đáp.
Vương Diệu Chân dời tầm mắt từ mặt trời sang trên người thiếu niên:
“Ngươi sau này có dự định gì?”
Trần Nhất Sinh ngẩn ngơ trong chốc lát, nghi hoặc:
“Vì sao ngươi hỏi cái này?”
“Tò mò mà thôi…”
Thiếu nữ lộ ra vẻ chăm chú:
“Hiện tại ngươi đã trở thành tu chân giả, vậy có dự tính quay về Trần Gia không?”
“Trần Gia… sao…”
Trần Nhất Sinh cười cười.
Ba năm qua, tình cảm giữa nguyên chủ và gia tộc gần như đã cạn, song phương đang tồn tại một vết rạn nứt chẳng thể nào vá được.
Hắn trong mắt gia tộc là người thừa, gia tộc trong mắt hắn cũng chỉ là một đoạn nhân sinh dĩ vãng.
Trần Nhất Sinh đảo mắt:
“Diệu Chân, chẳng hay là Vương Gia có nhu cầu tuyển chân chạy vặt không? Ta muốn ứng tuyển nha!”
Vương Diệu Chân che miệng cười duyên:
“Yên tâm, ngày nào gia tộc muốn tuyển chân chạy vặt, xét đến giao tình giữa chúng ta, ta đảm bảo sẽ cho ngươi một vị trí!”
Trần Nhất Sinh chắp tay, vẻ mặt cảm kích:
“Trăm sự nhờ tiểu thư!”
“Thế nhưng…”
Thiếu nữ dừng một nhịp, tỏ vẻ đắn đo:
“… một thiên tài như Trần công tử mà cam phận chân chạy vặt thì quả là uổng phí…”
Ngọc thủ của nàng nâng trước mặt thiếu niên, ánh mắt ngoặt lại thành một vầng trăng non:
“Vương Gia cần chân chạy vặt, nhưng càng cần một vị cường giả đỉnh thiên lập địa.”
“Trần công tử có muốn cùng tiểu nữ gia nhập Thanh Tiêu Tông?”
"..."
Trần Nhất Sinh nhẹ thênh đi trên đường, miệng vui vẻ thổi sáo.
Rốt cuộc đã mang thiếu nữ về với cổ viện của nàng, cũng xem như là tròn trọng trách hộ hoa sứ giả.
Tuy rằng quá trình có một vài điều ngoài ý liệu, nhưng mọi chuyện vẫn tính là viên mãn nhỉ?
Trong đầu vừa nảy sinh ý nghĩa này, tầm mắt tức thì nhìn thấy một đạo thân ảnh mảnh mai.
Hắn đang thổi sáo chợt im lìm, gương mặt vui tươi cứng lại.
Trước mắt, nữ tử mỹ mạo tuyệt luân, phong vận cao quý, thế nhưng rơi vào trong mắt thiếu niên, chỉ hận chẳng thể nào tự đào đất độn thổ chuồn đi.
Trần Nhất Sinh nở nụ cười mếu máo:
“Bá mẫu, xin chào buổi sáng, chúc ngươi một ngày mới tốt lành!”
Vương phu nhân tựa tiếu phi tiếu:
“Tại sao chưa chạy?”
Trần Nhất Sinh nuốt một ngụm nước bọt, thận trọng từng li từng tí:
“Bá mẫu, giờ ta mới chạy thì có được không?”
“Dĩ nhiên là được.”
Vương phu nhân gật nhẹ đầu, tiện thể nói thêm:
“Tuy nhiên, ngươi tốt nhất nên chạy càng nhanh càng tốt. Để thiếp thân tóm được, ngươi nên chuẩn bị nói lời giã từ với đôi chân của mình.”
Mắt trái Trần Nhất Sinh điên cuồng giật, từng câu từng chữ của nữ tử tuy nhẹ nhàng, nhưng cớ sao sống lưng cứ lành lạnh?
Đối diện với nữ nhi đã áp lực, nhưng so với mẫu thân của nàng, chỉ có thể nói là tiểu vu gặp đại vu.
Hắn gượng gạo cười:
“Bá mẫu, xin thủ hạ lưu tình!”
“Tính mạng của ngươi tùy thuộc vào thành ý của ngươi nha.”
Vương phu nhân cười tủm tỉm, cất giọng:
“Hôm qua đi cùng với nữ nhi của thiếp thân vui chứ?”
Trần Nhất Sinh rụt rụt cổ.
Nói thế nào đây?
Hai người đã có một đêm vui tới quên trời quên đất.
Thế nhưng nếu dám nói thật, đến chừng đó chỉ sợ rằng sáng nay chính là lần cuối cùng hắn được ngắm mặt trời mọc.
“Bá mẫu tuyệt đối đừng hiểu lầm! Đêm qua ta cùng tiểu thư chỉ là đến một nơi trăng thanh gió mát, tránh xa thành thị ồn ào.”
Hắn vội vã thanh minh:
“Ở nơi đó, ta và nàng đều có một quãng thời gian yên ả. Đúng đúng, chỉ là yên ả chứ cũng chẳng vui cho lắm!”
“Hiểu lầm?”
Vương phu nhân tỏ vẻ ngạc nhiên, tiếp đó cười ẩn ý:
“Ngươi nói xem, thiếp thân đang hiểu lầm cái gì?”
“Ahaha.”
Trần Nhất Sinh cười xòa, giả ngu giả ngây:
“Hiểu lầm cái gì ta?”
Bấy giờ, nữ tử đột nhiên nhăn mày:
“Đợi một chút, trên người ngươi có mùi rượu?”
Bất thình lình, xung quanh trở nên lạnh lẽo dị thường.
“Ngươi uống rượu cùng Tiểu Chân?”
Trong nháy mắt, màn sương mỏng đột ngột tan rã, những ngọn cỏ cụp xuống đất, “rắc” một tiếng, vỏ cây nức toát.
Trước cỗ uy áp này, Trần Nhất Sinh cảm tưởng mình như con thuyền nhỏ tồi tàn giữa con sóng dữ.
Hắn tê dại da đầu:
“Bá mẫu, nghe ta giải thích…”
“Hai chúng ta đúng là có uống rượu, chỉ một chút mà thôi… thế nhưng… thế nhưng mà…”
Âm thanh của thiếu niên yếu ớt, càng ngày càng nhỏ:
“… tin ta, ngoại trừ uống một tí rượu ra, ta và tiểu thư chẳng có gì cả…”
Đừng nói là vị mẫu thân trước mặt, đến cả Trần Nhất Sinh cũng tự nghi ngờ độ đáng tin từ những gì mình vừa nói ra.
Dù sao, một tên tiểu tử dụ dỗ nữ nhi người ta qua đêm, đã vậy còn cùng nàng uống rượu.
Hắn mà là trưởng bối của nàng, nhất định sẽ xách đao sang nhà để vấn an tên tiểu tử thối tha ấy.
Cái nồi đen này… ta cõng chắc rồi…
Quả nhiên, theo sau câu nói này của Trần Nhất Sinh, uy áp ngày càng mãnh liệt, nền đất nứt ra như mạng nhện.
Hắn cắn răng, chỉ có thể dùng linh lực để chống đỡ.
Tuy vậy, một chút linh lực nhỏ nhoi trong thân thể như sợi chỉ nhỏ treo gánh nặng ngàn cân, một thoáng trôi qua đã đứt.
Hắn trắng nhợt gương mặt, nhắm mắt.
Đúng lúc này…
Trên người, uy áp tiêu thất, trong tai chỉ còn lại âm thanh tức giận của nữ tử:
“Việc Tiểu Chân dám uống rượu với ngươi, thiếp thân từ từ sẽ tính sổ với cả hai sau!”
Trần Nhất Sinh mở mắt.
Đối diện, Vương phu nhân xụ mặt:
“Nói thử xem, thiếp thân nên xử trí ngươi như thế nào?”
Tại sao?
Ta là vô tội!
Nữ nhi của ngươi mới là người dụ dỗ ta uống rượu!
Trong lòng điên cuồng gào thét, ngoài mặt Trần Nhất Sinh ngay cả to một tiếng cũng chẳng dám, chán chường:
“Bá mẫu, chỉ cần là chuyện ngươi giao phó, ta nhất định sẽ sức cung tận tụy, thề chết quên mình.”
“Thông minh!”
Vương phu nhân tán thưởng, giọng nói mang theo một tia ý vị:
“Ngươi có vẻ thân thiết với nữ nhi của thiếp thân?”
“Thật ra thì…”
Trần Nhất Sinh ngại ngùng:
“… ta và tiểu thư chỉ là chuyển tử bằng hữu thông thường sang hơi hơi thân một xíu, một xíu mà thôi!”
“Vậy sao?”
Nữ tử cười đến ngoặt cả mắt:
“Nếu thiếp thân muốn ngươi nói giúp một câu, để Tiểu Chân ngoan ngoãn tiếp nhận hôn ước thì sao?”
Hắn nghe vậy nhíu nhíu mày, trầm giọng:
“Nếu là chuyện này, thật thứ lỗi, ta chẳng thể nào giúp được bá mẫu rồi!”
Tự nhận là bằng hữu hơi hơi thân của thiếu nữ, cộng với xuất thân từ Trái Đất hiện đại, Trần Nhất Sinh dĩ nhiên rất phản đối việc sắp đặt hôn sự này.
Huống chi thiếu nữ là đại ân nhân của hắn, sao nỡ đứng về phe đối nghịch với nàng?
Hắn càng nghĩ, tinh thần chính nghĩa càng dâng cao, lẫm liệt nói:
“Vương tiểu thư đã trưởng thành rồi, ta cho rằng nàng tự có con đường và quyết định của riêng mình. Hạnh phúc nửa đời sau nên do nàng tự chọn! Hôn ước mà có sự sắp đặt chỉ là cưỡng ép…”
Im lặng.
Hắn dừng một nhịp, chợt nghiêm mặt:
“Dù là thế, nói đi thì cũng nên nói lại, việc cưỡng ép nhiều lúc chưa chắc là xấu. Bá mẫu quyết định như thế tất có nguyên do chính đáng…”
“Huống chi, tiểu thư trưởng thành, nhưng trải đời thì còn xa xa mới sánh được với trưởng bối. Con cái sao có thể hiểu được tình yêu thương của phụ mẫu?”
Trần Nhất Sinh chững chạc:
“Vì lẽ đó, cha mẹ đặt đâu, con ngồi đó! Hôn ước này, ta đứng về phe của bá mẫu chắc rồi!”
“Rất đúng!”
Vương phu nhân tán dương nhìn thiếu niên:
“Ngươi còn nhỏ tuổi mà đã có cái nhìn thấu đáo như vậy, tương lai ắt sẽ có tiền đồ rộng mở!”
Một cái chớp mắt, thân ảnh nữ tử rời đi, chỉ để lại một giọng nói nhàn nhạt:
“Thiếp thân chờ tin tốt từ ngươi.”
Trần Nhất Sinh trầm mặc, mất một lúc sau đó mới đủ can đảm ngoái đầu nhìn ra đằng sau.
“Oành”
Thân cổ thụ cao chục trượng đổ rạp.
Một mảng rừng xanh tan tác, ngọn đồi nhấp nhô cũng trở thành đồng bằng.
Hắn càng thêm trầm mặc.
Trên trán, một giọt mồ hôi lạnh nhỏ xuống.
“...”