Đêm về.
Tại ngôi nhà tranh xập xệ, thiếu niên nhập tọa trên giường tre, mí mắt nhắm nghiền, gương mặt an tĩnh.
Trong thân thể, dòng linh lực tựa con suối di chuyển về nơi hạ nguồn. Dọc theo dòng chảy đó, mạch đạo được gột rửa tạp chất ứ nghẹn, dần dà trở nên thông suốt.
Một thoáng này, Trần Nhất Sinh chậm rãi mở mắt, mũi thở ra một ngụm trọc khí.
Vầng sáng nhạt quanh người tản đi, dòng linh lực lưu động cũng từ từ lắng xuống, tĩnh lặng.
Trời đêm, gió thổi xao xao, tiếng côn trùng văng vẳng ngoài sân.
Bởi vì tiệm thuốc đã mở cửa trở lại, quá nhiều người sẽ quấy nhiễu đến việc tu luyện. Vậy nên, giao tiệm của Tiểu Du xong xuôi, Trần Nhất Sinh nhanh chóng dọn đến ngôi nhà tranh của Trịnh Yên Đan.
Bên tai vi vu tiếng gió, ngoài cửa sổ, tán Tùng đong đưa, đêm trường thanh vắng, thiếu niên trầm tư.
Hắn đã trở lại với tu chân lộ, xem như vượt qua quãng thời gian tăm tối nhất, thoát cảnh mạng sống treo trước vực thẳm.
Bây giờ, cũng nên tính đến mai sau…
Trần Nhất Sinh tự rót cho mình một tách trà, vị trà đắng và mùi thơm của lá trà tan trong miệng.
Tuy rằng Tam Niên Thực Tâm Cổ đã được giải, song thời gian an toàn còn lại của hắn cũng chỉ vỏn vẹn là một tháng, vừa đúng với ngày con cổ phát tác.
Tròn ba năm, chủ nhân chắc chắn sẽ nhận ra cổ mình nuôi đã chết.
Đến chừng ấy, độc thủ nhất định tiếp tục duỗi ra, và đón chờ Trần Nhất Sinh là địa ngục.
Muốn giữ mạng, chỉ có thể trốn, trốn càng xa càng tốt!
Thế nhưng, trốn như thế nào?
Hắn cau mày.
Tòa thành gần nhất cũng cách Hoàng An Thành cả chục dặm đường.
Đã vậy, muốn đến thành trước tiên cần vượt qua Hoàng An Sơn Mạch, lãnh địa của đám yêu thú đáng sợ.
Với thực lực hiện tại, đặt một chân vào sơn mạch, đồng nghĩa với cái chết.
Hắn gõ gõ ngón tay trên thành giường, thì thào:
“Thanh Tiêu Tông… à…”
Đại Vân Quốc có Tam Tông Tứ Viện - những thế lực tu chân cự đầu của đất nước.
Trong đó, Thanh Tiêu Tông là một trong Tam Tông, với truyền thừa ngàn năm, cường giả như mây.
Đây là tông môn cường đại nhất cát cứ ở trung tâm đất nước, thay mặt thánh thượng chấp chưởng vài chục thành trì, vài trăm trấn, vài ngàn ngôi làng,…
Ba năm một lần, Thanh Tiêu Tông sẽ mở đợt tuyển mộ đệ tử từ các tòa thành thuộc phạm vi thế lực của mình.
Ba năm trước, nguyên chủ đáng lẽ là đại diện Trần Gia gia nhập tông môn, song do con cổ ăn tim trong người nên mất danh ngạch vào tay một thiên tài khác trong gia tộc.
Hiện tại, theo tin tức từ Vương Diệu Chân, Thanh Tiêu Tông sẽ mở đợt chiêu mộ đệ tử vào một tháng tới.
Trong đợt chiêu mộ này, nếu ta trở thành đệ tử Thanh Tiêu Tông, được chiếc ô này che chở thì có thể đường đường chính chính, ngẩng cao mặt mà rời thành!
Nghĩ đoạn, Trần Nhất Sinh nhìn vào màn đêm thăm thẳm ngoài cửa sổ, ánh mắt thoáng qua một vệt tinh mang.
"..."
Trời sáng.
Đứng tại sân sau nhà tranh, trước mặt thiếu niên lúc này là một đống lửa tàn, chỉ còn lại than đỏ.
Hắn lộ ra vẻ nghiêm nghị, đôi mắt nhìn chăm chăm vào đống than củi, cánh tay từ từ nâng lên.
Trong miệng nhẩm một đoạn cổ quyết lạ lẫm, mười đầu ngón tay Trần Nhất Sinh đan vào nhau, tạo thành hình dạng ngọn lửa.
“Hoả - Khởi”
“Phừng”
Đống lửa vốn dĩ đã tàn, sau âm thanh này của thiếu niên, một vài đốm sáng đỏ rực nhỏ đột nhiên nhấp nháy.
Bọn chúng tựa như hữu linh mà nhảy múa, sau đó rơi vào trên than củi.
Trong sát na, than càng đỏ, đốm sáng càng nhiều, lửa được thắp.
Trông thấy cảnh này, Trần Nhất Sinh cẩn trọng cực độ, ngón tay động động, thủ ấn ngọn lửa trên tay thay đổi từng li từng tí.
Đột ngột…
“Phực”
Hoả diễm đang cháy yếu ớt chợt phóng vút lên trời.
Một cột lửa to đổ sập xuống mặt đất. Muôn ngàn ánh đỏ tóe ra, một số rơi xuống chung quanh, để lại trên nền đất rậm cỏ xanh từng mảng đen nhẻm.
Một số thậm chí rơi thẳng xuống nơi đứng của thiếu niên.
Hắn vội vã tránh né, tuy vậy tay áo và vai áo xui xẻo trúng đòn, thoáng chốc vải cháy rụi, phát ra mùi khen khét.
Trần Nhất Sinh vung vung tay áo dập lửa, thở dài:
“Thất bại nữa sao?”
Trước đó nhìn Trịnh Yên Đan thi triển Ngự Hỏa Thuật ròng rã vài giờ, hắn cứ tưởng nó cũng dễ, nhưng lúc này mới nhận ra bản thân đã quá xem nhẹ độ phức tạp của môn này.
Ngự Hỏa Thuật dựa trên nền tảng 36 thiên ấn và 72 địa ấn, phối hợp giữa các ấn này để cho ra ngàn vạn chuỗi thủ ấn.
Đơn giản có, rối rắm cũng có, mỗi ấn có công dụng riêng như tinh chỉnh nhiệt độ, điều chỉnh cường độ, thắp hoả, dập hoả,…
Một luyện dược sư xuất chúng là người có thể thành thạo 108 thủ ấn, biến hoả diễm thành một phần thân thể mình.
Mỗi vị đại tông sư đều có một phương pháp ngự hoả khác nhau, nhưng tất cả tuân theo một nguyên tắc chung - chính xác tuyệt đối.
Một thủ ấn sai, chậm nửa nhịp,… nhẹ thì mất quyền kiểm soát, nặng thì chịu sự phản phệ của hỏa diễm, thân tử đạo tiêu.
Mấy ngày trời mất ăn mất ngủ tập ấn, thế mà chỉ đủ trình độ thắp lửa, một giây ngự nó cũng chẳng nỗi, Trần Nhất Sinh miệng đắng lưỡi khô.
Trong một tháng tới mà muốn thành công nắm giữ hoả diễm quả là viển vông.
Hắn vốn nghĩ sẽ đại triển thần uy trong cuộc tuyển chọn đệ tử Thanh Tiêu Tông.
Đôi tay múa lửa, một đường tàn sát, nhất định sẽ gây ấn tượng với đại nhân vật tông môn.
Thế nhưng với tình trạng này, đừng nói là nướng người, hoả này liệu rằng có nướng chín được củ khoai?
Trần Nhất Sinh chán chường ngồi bệt trên thảm cỏ, ngẩng mặt nhìn trời xanh vời vợi.
Có lẽ… cần đổi chiến thuật…
"..."
“Coong” “Coong”
Búa tạ nặng nề đập trên thanh sắt đỏ rực.
Đốm lửa văng tứ tung, nhấp nhoáng rồi nhanh chóng vụt tắt.
Tại lò rèn, quanh năm nóng như lò thiêu, người đàn ông nhễ nhại mồ hôi, trên người mặc chiếc áo ba lỗ vải thô, để lộ ra bắp tay cuồn cuộn cùng nước da màu đồng mạnh mẽ.
Hắn tuỳ ý quệt quệt vài giọt mồ hôi trên trán, sau đó cầm thanh sắt nóng ran, nhúng nó vào trong nước.
“Xèo”
Hơi nước bốc lên.
Thanh sắc đỏ sẫm dần dần ngả sang màu xám nhạt, phản chiếu những giọt nước trong vắt đang đọng trên đấy.
Trên tường, quanh tiệm rèn treo vô số thanh kiếm, thanh đao đến mức chẳng còn chỗ trống.
Tại những giá đỡ, trường thương, giáo, xà mâu, cung tên,… vắt ngang.
Tất cả chúng đều tỏa ra ánh sáng sắc lẹm, đối nghịch với màu đen tro của nơi này.
A Thiết là một thợ rèn.
Tuy vậy, tiệm rèn của hắn có một quy tắc lạ lùng, chỉ nhận rèn vũ khí, từ chối nhận rèn bất cứ thứ nào khác.
Bởi lẽ, từ nhỏ hắn đã có một niềm đam mê nồng cháy với vũ khí, dành cả tuổi xuân của mình chỉ để theo đuổi đam mê này.
Mặc cho vũ khí từ tay A Thiết nổi tiếng tinh phẩm, được giới thợ săn và võ sư săn đón. Thế nhưng người thợ rèn chưa bao giờ thực sự thỏa mãn với thành phẩm của mình.
Ước mơ của A Thiết là một ngày nào đó rèn ra được món thần khí vang danh thiên hạ, sao có thể thỏa mãn với những món vũ khí tầm thường này?
Trở về thực tại, gương mặt chữ điền của người thợ rèn tập trung cực độ, nín thở cầm trên tay thanh sắt vừa được làm tôi.
Nó mỏng dẹp, góc cạnh sắc nhọn, tựa như chỉ cần chạm nhẹ tay vào đấy cũng đủ ứa máu.
Trông thấy vậy, A Thiết gật nhẹ đầu.
Thanh sắt với chất lượng rất tuyệt hảo, nếu dùng nó để chế tạo lưỡi kiếm, ắt sẽ cho ra thành phẩm chém sắt như chém bùn.
Hắn nở nụ cười, nâng búa, dự định chỉnh lại góc cong của thanh sắt.
Đúng lúc này…
“Cạch”
Tiệm rèn đang tối tăm bỗng tràn ngập ánh nắng, cửa mở toang, một cái đầu nhòm vào:
“Xin chào, có ai ở nhà không? Ta vào đây.”
“Ặc”
Trần Nhất Sinh vừa vào tiệm, đập vào trong tầm mắt là một người thanh niên to con, trong tay nâng búa tạ, cứng ngắc.
Trên bàn đá, một thanh sắt sáng loáng, thình lình đã gãy làm đôi.
A Thiết ngây ngốc, thiếu niên ngơ ngác. Hai người mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, im lặng dị thường.
“Tách tách”
Trong lò, lửa đang cháy. Trần Nhất Sinh gãi gãi đầu, ấp úng:
“Hình như là… ta vào sai lúc rồi nhỉ?”