Đối diện, trung niên nhân thần thái tiêu sái, mọi người hai mặt nhìn nhau.
Đúng lúc này, âm thanh ngạc nhiên vang lên giữa đám đông, phá vỡ sự im lặng:
“Đào sư huynh?”
Đào Duệ dời ánh mắt, từ trong nhóm người nhìn thấy một thân ảnh, nhất thời sững sờ, nhưng rất nhanh mừng rỡ:
“Vương sư đệ!”
“Đúng là ngươi rồi!”
Vương Thắng Nguyên cũng vui mừng, vội vàng tiến đến.
Bên này, Đào Duệ cũng cất bước.
Hai trung niên nhân thoáng chốc tay bắt mặt mừng với nhau.
Bầu không khí vốn dĩ có phần trang trọng nhanh chóng trở nên cởi mở.
“Đào sư huynh, đã lâu không gặp!” Vương Thắng Nguyên thổn thức nói.
“Tiểu tử ngươi xem chừng vẫn rất phong độ!”
Đào Duệ thân thiết vỗ vỗ vai sư đệ.
Hắn với Vương Thắng Nguyên đều cùng thế hệ đệ tử Thanh Tiêu Tông năm đó.
Tuy nhiên rời tông môn về sau, song phương đường ai nấy đi, thấm thoát đã mười mấy năm.
Bây giờ gặp lại cũng xem như là niềm vui ngoài ý muốn.
“Xét đến phong độ, ta nào dám so với sư huynh.”
Vương Thắng Nguyên cười đáp:
“Đào sư huynh phong độ ngời ngời, thần thái xuất trần, người sư đệ như ta chỉ có thể cam bái hạ phong.”
“Bớt vỗ mông ngựa!”
Đào Duệ cười mắng, nâng ngón tay cốc vào trán tên sư đệ một cái.
Trông thấy cảnh này, những người xung quanh giật giật mí mắt.
Ở Hoàng An Thành, đào năm tấc đất cũng chẳng tìm ra tên nào cả gan dám gõ đầu gia chủ của đệ nhất gia tộc.
Ngoài dự liệu, Vương Thắng Nguyên không nổi giận, trái lại quàng vai trung niên nhân:
“Hai chúng ta nhiều năm rồi mới gặp. Huynh cũng đừng mong an toàn rời được tòa thành này. Đêm nay chúng ta tửu chiến một trận, thế nào?”
“Mới đó vài năm mà lá gan của tiểu tử ngươi đã lớn đến nhường này? Dám thách đấu cả ta?”
Đào Duệ vuốt vuốt râu, gật đầu:
“Để ta xem tửu lượng của ngươi tăng tiến đến đâu! Tốt nhất là đừng để ta thất vọng!”
Vương Thắng Nguyên vẫy vẫy tay:
“Tiểu Chân, mau đến đây ra mắt Đào thúc thúc!”
Nhìn dáng dấp vui vẻ của phụ thân, thiếu nữ cũng nhoẻn miệng cười, tiến đến trước mặt trung niên nhân, cúi người thi lễ:
“Vãn bối xin ra mắt tiền bối.”
Trước mặt, thiếu nữ dung nhan diễm lệ, Đào Duệ sửng sốt:
“Nàng là…”
“Nàng là ái nữ nhà đệ!”
Nụ cười của vị gia chủ pha lẫn một tia đắc ý.
Năm xưa, Vương phu nhân diễm danh lan xa, được ca tụng là đệ nhất mỹ nhân tại Thanh Tiêu Tông.
Vô số đệ tử si mê và theo đuổi nàng, trong đó có cả vị sư huynh này.
Thế nhưng cuối cùng, nàng trao chân tâm cho một tên thiếu niên họ Vương, làm trái tim của đông đảo nam đệ tử vỡ nát.
Bây giờ gặp lại công địch năm xưa, trưng ra trái ngọt của hai người một chút chứ?
Đào Duệ trừng mắt: “Tiểu tử giỏi lắm!”
Bởi vì tình nhân trong mộng rơi vào tay giặc, vị chấp sự suýt chút nữa đạo tâm tan vỡ, xao lãng tu đạo mà cả ngày thẩn thẩn thơ thơ.
Mãi cho đến những năm sau đó, đi ra ngoài du ngoạn, gặp gỡ vô vàn mối nhân duyên mới thành công quên được tình cũ.
Nghĩ lại, chỉ có thể cảm thán thời niên thiếu quả thực xốc nổi, nhưng cũng thật đáng nhớ.
Hắn nhìn thiếu nữ, nở nụ cười:
“Ngươi tên là gì?”
“Vãn bối họ Vương, tên là Diệu Chân.” Vương Diệu Chân lễ phép đáp.
“Danh tự rất đẹp!”
Đào Duệ gật gù, tán thưởng:
“Quả nhiên là phượng mẫu sinh phượng nữ!”
Đoạn, trung niên nhân thâm ý nhìn sư đệ:
“Tiểu tử ngươi cũng nên thủ sẵn tinh thần đi là vừa.”
Đào Duệ vung tay, trên tay cầm một mảnh ngọc xanh thẳm mỹ lệ:
“Hôm nay tình cờ gặp gỡ, ta cũng chẳng chưa chuẩn bị được quà. Thôi thì tặng thứ này vậy.”
“Đào sư huynh đến thăm là đệ vui rồi! Quà cáp làm gì cho tốn công?”
Vương Thắng Nguyên đáp, song vẫn âm thầm ra dấu cho nữ nhi nhận quà.
Thiếu nữ nhận mảnh ngọc.
Vào giây phút ngón tay nàng chạm vào nó, chỉ cảm giác tinh thần thư thái dị thường, thậm chí linh lực đang dao động trong người cũng trở nên yên ả.
Nàng thầm ngạc nhiên, mảnh ngọc đẹp này vậy mà là một món pháp bảo bổ trợ tu luyện.
Với nó, sau này trong lúc tu luyện cũng sẽ tránh được rủi ro linh lực đột ngột bạo động. Một pháp bảo giá trị đối với tu sĩ trẻ. Dù là trong gia tộc, cũng chẳng thể tìm ra được miếng thứ hai.
Vương Diệu Chân thu lại miếng ngọc, giọng mềm mại:
“Đa tạ Đào thúc thúc.”
“Ừm.”
Đào Duệ gật đầu, ngẩng mặt nhìn một vòng chung quanh.
Tại nơi này đã tề tụ đông đảo nhân vật. Hắn lên tiếng:
“Như vậy, chúng ta vào chính sự được rồi chứ?”
Vương Thắng Nguyên cũng thu liễm nụ cười, thần sắc nghiêm nghị, nâng tay mời:
“Đào chấp sự, xin mời vào trong đại sảnh đường.”
Mọi người sau đó cùng tiến vào đại sảnh đường Vương Gia.
Vương Thắng Nguyên và Đào Duệ chia nhau ngồi vị trí trung tâm.
Hai bên sảnh là các gia chủ, trưởng lão và đại nhân của tứ đại thế gia.
Vương Diệu Chân nhu thuận đứng sau Vương Thắng Nguyên, thay phụ thân rót trà.
Đợi tất cả an vị xong xuôi, Đào Duệ tằng hắng một tiếng, chậm rãi nói:
“Theo sự phân phó của tông chủ, ta sẽ là người chủ trì cuộc thí tuyển tại Hoàng An Thành nhằm tuyển chọn 10 đệ tử. Mong rằng sẽ được các vị giúp đỡ.”
Trung niên nhân vừa dứt câu, đại sảnh đường tức thì xôn xao.
Một vị trưởng lão nhăn lại gương mặt già nua:
“Những năm trước, Thanh Tiêu Tông đều tuyển ở Hoàng An Thành 30 đệ tử, nhưng năm nay đột nhiên giảm nhiều như vậy, có vấn đề gì chăng?”
Tộc nhân gia nhập Thanh Tiêu Tông đều là những mầm non tốt, được các trưởng bối coi là tương lai của gia tộc.
Bây giờ số danh ngạch giảm nặng, điều này chẳng khác nào trực tiếp tổn thất đến căn cơ của một tu chân thế gia.
Đào Duệ nhấp một ngụm trà, tiếp đó nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, toàn trường xôn xao thoáng chốc im lặng.
Hắn từ tốn nói:
“Ta hiểu lo ngại của các vị, nhưng việc này là chủ ý của thánh thượng…”
“Thánh thượng?”
Mọi người đồng loạt ngây ngẩn, duy chỉ có Vương Thắng Nguyên bất động thanh sắc.
“Tuy danh ngạch giảm, nhưng thánh chỉ đã truyền xuống, các gia tộc sẽ được phân phát thêm tài nguyên. Thời gian sắp tới, một số công pháp, linh thạch, linh thảo, pháp khí,… sẽ được giao xuống cho các tu chân thế gia.”
Đào Duệ mỉm cười:
“Nguyên văn thánh chỉ của thánh thượng chính là, trẫm muốn mỗi gia tộc là một tông môn thu nhỏ, có thể tự mình phát triển và bồi dưỡng hậu nhân.”
Mọi người càng thêm xôn xao, tiếng đàm luận nhanh chóng phủ rạp toàn sảnh đường.
“Ta có một thắc mắc.”
Ngô Vũ Hùng đang trầm mặc chợt xen ngang, nghi vấn:
“Vì sao thánh thượng đột nhiên truyền xuống thánh chỉ này? Trước đó việc tuyển chọn đệ tử chẳng phải diễn ra rất tốt sao?”
“Tốt ở thời bình…”
Đào Duệ đạm mạc đáp, trong sâu trong đôi con ngươi thoáng qua một tia lãnh ý:
“… nhưng ở thời chiến thì chưa chắc.”
“Thời chiến?”
Mọi người nhìn nhau.
“Như các vị đã biết, mối tương giao giữa Đại Vân và Đại Hạ ngày càng căng thẳng. Vừa rồi, tiền tuyến đã cảnh báo nguy cơ chiến tranh.”
Vị chấp sự trầm giọng:
“Thời điểm chiến sự nổ ra, thu nạp tất cả nhân tài vào một tông môn. Tông môn ấy sẽ là tử huyệt của quốc gia.”
“Hơn nữa, chiến lực đất nước không thể chỉ dựa vào mỗi mình tông môn chống đỡ, mà tu chân thế gia cũng chính là một phòng tuyến. Vì sự tồn vong của xã tắc, các vị cần tự đứng vững trên đôi chân của mình.”
Hắn nói đoạn, nheo mắt:
“Huống chi, gần đây nổi lên một số phần tử không chịu an phận. Thánh thượng muốn tu chân thế gia sẽ là mũi kiếm đâm xuyên yết hầu của chúng!”
“Phần tử không chịu an phận?” Ngô Vũ Hùng trầm ngâm.
“Vậy việc phân chia danh ngạch diễn ra như thế nào?” Phùng Chấn Hưng cau mày.
“Việc này tông chủ đã có quyết định.”
Đào Duệ nghe vậy đáp:
“Trong tổng số 10 danh ngạch, Vương Gia được phân 3 danh ngạch. Trần, Ngô, Phùng được phân 2 danh ngạch. Quá trình tuyển chọn đệ tử sẽ do tự gia tộc quản. Ta sẽ tránh can thiệp vào.”
Trần Thế Đông gõ nhẹ ngón tay vào thành bàn, lên tiếng:
“Tổng cộng chỉ có 9 danh ngạch, danh ngạch thứ mười thì thế nào?”
“Dĩ nhiên là…”
Đào Duệ nở nụ cười, giơ nắm đấm, trong đôi con ngươi thấp thoáng tinh mang:
“... dùng nắm đấm để giành rồi!”
"..."
Trên trời đêm, mây mù giăng lối che ánh trăng.
Trong ngôi nhà tranh tối tăm, nến đã tàn tự bao giờ.
Trần Nhất Sinh ngồi trên giường, mười ngón tay đan vào nhau, chống cằm trầm tư.
“Danh ngạch thứ mười… à…”
Hắn nỉ non.
Ban chiều, Tiểu Thúy đã tìm đến để báo tin dữ này, nghe xong suýt chút nữa Trần Nhất Sinh chửi ầm tại chỗ.
Một danh ngạch duy nhất?
Tứ đại tu chân thế gia, ngàn tên thiếu niên tranh giành một danh ngạch, chỉ việc chen chân được vào 50 người đứng đầu đã là thử thách cực đại.
Bây giờ thì tốt rồi.
Hoặc là đứng nhất. Hoặc là tạch.
Đơn giản là cấp địa ngục!
Trần Nhất Sinh thở dài.
Tình thế quả thực là nát như tương, nhưng cung tên đã giương, lưng cọp cũng đã leo được phân nửa, thế cho nên dù một danh ngạch đi chăng nữa, ta cũng nhất quyết tranh!
Nghĩ đoạn, ánh mắt thiếu niên tràn ngập quyết chí, nội tâm rừng rực ngọn lửa quyết tâm.
Dù thiên ý ngăn ta!
Ta cũng sẽ nghịch thiên mà đi!
Dù ở trước mặt là thiên tài yêu nghiệt! Ta cũng sẽ đạp ở dưới chân!
Từ cổ chí kim, có cường giả nào mà chẳng tôi rèn qua nghịch cảnh?
Dù là địa ngục, ta cũng sẽ đánh sập nó!
“Đúng đúng!”
Trần Nhất Sinh càng nghĩ thì máu càng nóng, nhiệt huyết sôi trào, chắp tay vái lạy:
“Mấy vị nam chính đại ca, xin phù hộ cho tiểu đệ!”
Hắn tiếp đó dứt khoát chẳng thèm nghĩ nữa, nằm xuống định ngủ một giấc cho tinh thần thư giãn.
Vào ngày mai, cuộc thí tuyển sẽ diễn ra, lo lắng thêm nữa cũng vô tích sự!
Trần Nhất Sinh đinh ninh như vậy, nhưng vừa nằm trên giường một thoáng, thình lình mở trừng trừng con mắt.
Hình như là… ta quên mất thứ gì đó rồi?
Một cảm giác nôn nao nhộn nhạo trong ngực.
Tuy nhiên là cái gì?
Tu vi đã có, vũ khí cũng có, tinh thần cũng đã sung mãn.
Tất cả đã sẵn sàng cho cuộc chiến ngày mai….
“Chậc, có lẽ là ta lo quá nên sinh nghi!”
Trần Nhất Sinh tặc lưỡi một tiếng, vững dạ nhắm mắt.
Một phút.
Hai phút.
Ba phút.
Trong đêm tối, thân ảnh thiếu niên ngồi phăng dậy. Cùng lúc ấy, tiếng gào thảm thiết xuyên phá màn đêm:
“Cái đệch!! Thí tuyển tổ chức ở đâu!?”
“...”