Ngày quan phủ thông báo ta đi nhận lại cha mẹ ruột, ta đã nghe nhầm chữ Thẩm thành chữ Thân. Ta gõ vang cánh cửa lớn của Thẩm phủ.
Mẹ tức giận lấy chổi lông gà đuổi đá-nh cha: "Hồng Đản! Ông dám giấu ta có con riêng bên ngoài à!"
Cha ấm ức: "Ta còn chẳng biết chuyện này nữa là!"
Ta tưởng bọn họ cũng ghét bỏ mình nên ôm hành lý định rời đi.
Nhưng ca ca lại giơ tay đón lấy hành lý: "Đứng ngây ra đó làm gì, lên tiếng gọi người đi chứ."
Ta ngoan ngoãn đáp lời một tiếng: "Chít.
Cha mẹ và ca ca đồng thời ngây người.
"Xong rồi, lại còn là một đứa ngốc nữa."
Từ đó về sau, ta trở thành đối tượng bảo vệ trọng điểm của cả nhà.
Cho đến khi vị đại ca nhà hàng xóm bên cạnh âm trầm đến tận cửa, chất vấn ta.
"Ngươi không biết ca ca ngươi trông thế nào, đến cả họ mà ngươi cũng nhớ nhầm được sao!"
"Ta mới là ca ca ruột của ngươi!"
1
Quan phủ thông báo đã tìm được cha mẹ ruột của ta, còn đặc biệt dặn dò một câu.
"Cô nương, ngươi nhất định phải nhớ kỹ, gia đình ngươi là Thân gia, không phải Thẩm gia. Hai phủ này ở gần nhau nên rất dễ nhầm lẫn."
Ta ngoan ngoãn gật đầu, lẩm nhẩm suốt dọc đường: "Là Thân không phải Thẩm..."
Bỗng nhiên, giọng nói của một thiếu niên vang lên.
"Thẩm với Thân cái gì cơ?"
"Là Thẩm..."
Ơ? Là chữ gì ấy nhỉ?
Bị người ta ngắt lời, trong nháy mắt ta liền quên sạch lời dặn, bước chân đột ngột dừng lại.
Ta ngẩng đầu lên mới phát hiện bản thân đã đi đến trước cửa Thân phủ.
Thiếu niên đứng trên bậc thềm, mang dáng vẻ quý phái kiêu ngạo, đang hiếu kỳ đá-nh giá ta. Chắc là Thân gia rồi...
Ta lấy hết can đảm, lấy ra chiếc khóa trường mệnh luôn mang theo bên người từ nhỏ: "Ta tên là Ngọc Châu, ta đến đây để nhận người thân."
Ánh mắt thiếu niên lập tức trở nên chán ghét, cười nhạo nói:
"Những kẻ hám danh lợi mưu mô các ngươi, tưởng mẹ ta nhớ thương nữ nhi đến sinh bệnh là có thể tìm đến tận cửa để mạo danh muội muội ta sao? Ngươi thực sự coi Thân gia bọn ta là những kẻ ngốc à?"
"Nhìn ngươi mới mười hai mười ba tuổi, làm việc gì tốt không làm, lại cứ thích đi làm kẻ l.ừ.a đ.ả.o."
Ta bị mắng đến mức đầu óc trống rỗng, bản năng lên tiếng giải thích: "Không phải đâu, là quan phủ bảo ta đến đây..."
Ục ục ——
Cái bụng kêu lên rất không đúng lúc. Buổi sáng do vội vàng đường sá nên ta vẫn chưa ăn thứ gì. Ta cẩn thận lấy hành lý che bụng lại, cố gắng che giấu âm thanh ngượng ngùng kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thiếu niên nhướng mày: "Ngươi chưa ăn cơm?"
Ta gật đầu một cái.
"Đứng đó đợi."
Hắn ta quay người đi vào trong phủ. Không lâu sau, hắn ta bưng ra một đĩa thịt kho và bánh màn thầu, hướng về phía ta đưa tới.
"Ăn đi."
Ta ngẩn người. Không ngờ trông hắn ta hung dữ như vậy mà người lại khá tốt. Ca ca ruột hình như cũng không đến mức khó tiếp xúc như thế.
Ta vui vẻ đưa tay ra định đón lấy. Thiếu niên đột nhiên rụt đĩa lại, đem tất cả ném cho lũ ch.ó hoang bên lề đường. Ánh mắt tràn ngập sự ác ý.
"Đừng tưởng ngươi giả nghèo giả khổ thì ta sẽ mủi lòng, đồ mưu mô, mau cút đi!"
Ta sững sờ, hai má nóng bừng như lửa đốt. Sự vui sướng vừa rồi đều biến thành nỗi nhục nhã khó coi. Sao hắn ta có thể làm như vậy!
"Nếu ta không phải muội muội của ngươi, ngươi cứ việc nói thẳng, việc gì phải sỉ nhục ta!"
Lời còn chưa dứt, hắn ta đã mất kiên nhẫn ngắt lời.
"Một đứa l.ừ.a đ.ả.o như ngươi mà cũng đòi nói nhảm với ta sao? Tiểu gia thà cho ch.ó vào nhà chứ tuyệt đối không đời nào cho ngươi vào!"
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Nói xong, hắn ta gọi lũ ch.ó hoang đi vào, một tiếng tiếng "rầm" vang lên, cánh cửa lớn đóng sập lại, khiến ta có muốn mắng cũng không thấy người đâu nữa.
Lồng n.g.ự.c ta nghẹn lại đầy bực bội. Nhất định là ta đã nghe nhầm rồi. Quan phủ nói là Thẩm, không phải Thân. Người nhà của ta tuyệt đối không thể đáng ghét như thế này!
Cố nén chịu uất ức, ta đi đến Thẩm phủ ở sát vách.
Ta thấp thỏm gõ cửa. Vừa vặn lúc này cửa phủ mở ra, có người bước ra ngoài. Bọn họ xách hộp thức ăn, lại còn cầm theo diều giấy, chắc là chuẩn bị đi đạp thanh.
Phụ nhân đi đầu nhìn về phía ta.
"Tiểu cô nương, ngươi đến Thẩm phủ là để..."
"Nhận thân."
Ta nâng chiếc khóa trường mệnh lên. Phụ nhân hít sâu một hơi, không biết từ đâu lôi ra một cây chổi lông gà, "bạch" một cái đã quất thẳng vào người nam nhân đang ngơ ngác đứng bên cạnh.
"Hồng Đản! Ông dám giấu ta có con riêng bên ngoài à!"
Nam nhân đau đến mức nhảy dựng lên, co chân bỏ chạy, vừa chạy vừa kêu oan uổng.
"Oan uổng quá phu nhân ơi! Ta còn chẳng biết chuyện này nữa là! Biết đâu đứa bé này là do bà sinh ra thì sao!"
"Thối tha! Lão nương sinh mấy đứa chẳng lẽ lão nương lại không rõ sao! Cái lão già khốn kiếp nhà ông! Đã hứa với ta đời này kiếp này chỉ có một mình ta! Thế mà lại dám ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt!"
"Lão nương hôm nay phải thiến ông!"
Bà ấy hung dữ đuổi theo, ông ấy t.h.ả.m thiết trốn chạy. Thật là một trận gà bay ch.ó chạy.
Ta nắm c.h.ặ.t chiếc khóa trường mệnh, cúi thấp mắt xuống. Hóa ra Thẩm gia cũng không phải...
Quan phủ sao lại lừa ta chứ, bảo là đã tìm thấy người nhà rồi cơ mà...
Không muốn bị sỉ nhục lần thứ hai, ta biết điều ôm hành lý định rời đi thì có một bàn tay với các khớp xương rõ ràng đón lấy hành lý của ta.