Sau khi thành hôn, cuộc sống trôi qua rất bình lặng.
Lệ Vương không hứng thú với nữ sắc.
Ngày thường không ở thư phòng thì cũng ở quân doanh.
Ta cũng vui vẻ được nhàn rỗi.
Mỗi tháng chỉ có vài ngày hắn nghỉ lại trong phòng ta.
Tuy nhìn hắn lạnh lùng khó gần, nhưng cũng không có những sở thích quái dị như lời đồn.
Nghĩ kỹ lại, những chuyện trước kia có lẽ chỉ là ngoài ý muốn.
Biết đâu ta đã cướp mất của Mộ Hòa một cuộc hôn nhân tốt.
…
Ta m.a.n.g t.h.a.i vào hơn nửa năm sau khi thành hôn.
Khi biết tin, Lệ Vương cũng chẳng biểu lộ cảm xúc gì quá rõ ràng.
Hắn cho người báo tin về phủ Ninh Quốc Công.
Ngay ngày hôm sau, mẫu thân đã dẫn Mộ Hòa đến thăm ta.
Vừa khéo gặp Lệ Vương.
Đợi hắn rời đi, Mộ Hòa bỗng hỏi:
“Đại tỷ, hiện giờ tỷ sống không tốt sao?”
“Đâu có.”
“Nhưng mà…” Nàng nhíu mày.
“Nhưng Vương gia nhìn có vẻ rất khó gần.”
Đúng là không dễ gần thật.
Nhưng cũng không đến mức khó chịu.
Dù sao thời gian chúng ta ở cạnh nhau cũng chẳng nhiều.
Mẫu thân dặn dò ta rất nhiều chuyện liên quan đến việc dưỡng thai.
Bà còn mang đến vài phương t.h.u.ố.c ăn uống.
“Năm xưa khi m.a.n.g t.h.a.i ca ca con, mẫu thân ăn gì cũng không vào.”
“Nhờ những món này mới khá hơn được.”
Ta xem qua sơ một lượt.
Phần lớn đều là món vị chua hoặc vị cay.
Không giống khẩu vị thường thấy ở kinh thành.
…
Khi t.h.a.i được sáu tháng, ta trở về phủ Ninh Quốc Công một chuyến.
Mẫu thân nói với ta rằng hôn sự của Mộ Hòa đã được định rồi.
Là một học trò của phụ thân.
Vừa mới thi đỗ tiến sĩ.
Chỉ cần sắp xếp đôi chút là có thể ở lại kinh thành làm quan.
Đã là học trò của phụ thân, nhân phẩm hẳn không tệ.
Chỉ là chức quan có lẽ chỉ khoảng thất phẩm hoặc bát phẩm.
Có phần thấp quá.
Mẫu thân dường như nhìn ra suy nghĩ của ta.
“A Nhu à.”
“Gia đình của người học trò đó đơn giản.”
“A Hòa không thông tuệ như con, không đối phó nổi một đại gia tộc đông người.”
Người ấy tuy xuất thân khá giả, nhưng số mệnh lại không tốt.
Thuở nhỏ mất mẫu thân.
Vài năm trước lại mất phụ thân.
Cũng vì phải thủ hiếu nên đến nay vẫn chưa thành thân.
Dù sao nam t.ử mười bảy mười tám tuổi kết hôn là chuyện rất bình thường.
Có điều tuổi tác của hắn và Mộ Hòa lại khá tương xứng.
“Con chỉ cảm thấy thân phận của hắn hơi thấp.”
“Người tốt là được rồi.”
“A Hòa cũng thích hắn.”
“Có gia đình chống lưng, nó sẽ không phải chịu thiệt.”
Môn đăng hộ đối lại còn tình đầu ý hợp, trên đời vốn rất hiếm.
Ta và Lệ Vương trong mắt người ngoài là môn đăng hộ đối.
Nhưng chẳng thể gọi là tình đầu ý hợp.
Mộ Hòa và vị học trò kia có lẽ là tình đầu ý hợp.
Thế nhưng dù chỉ là dưỡng nữ, nàng vẫn là cô nương của phủ Ninh Quốc Công.
Một vị quan nhỏ phẩm cấp thấp sao có thể với tới được?
“Của hồi môn cho A Hòa đã chuẩn bị xong chưa?”
Của hồi môn của nữ t.ử đều được tích góp từng chút một từ khi còn nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Năm đó ta xuất giá, lại gả cho thân vương.
Bởi vậy của hồi môn còn được bổ sung thêm rất nhiều.
Đến lượt Mộ Hòa, e rằng nhiều thứ vẫn chưa kịp chuẩn bị.
Dù sao của hồi môn không chỉ cần có bạc.
Có những bảo vật quý giá phải dựa vào cơ duyên mới gặp được.
Đồ bình thường thì các gia đình quyền quý lại chẳng thèm để mắt.
“Đã chuẩn bị rồi.”
“Mẫu thân và phụ thân con đã bàn bạc.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Của hồi môn của con bé không cần nhiều như con.”
“Người nó gả xét cho cùng cũng không bằng con.”
“Có vài thứ không cần dùng loại tốt nhất, bù thêm nhiều bạc và cửa hàng là được.”
“Có tiền trong tay mới là quan trọng nhất.”
Tiền bạc từ trước đến nay chưa bao giờ là thứ sai.
Nhưng năm đó trong của hồi môn của ta còn có vài rương sách.
Nhìn qua tưởng bình thường.
Thực ra đều là những bản cổ tịch quý hiếm, có bạc cũng chưa chắc mua được.
Gả vào nhà quyền quý, người ta coi trọng chính là nền tảng và nội tình của của hồi môn.
“Đến lúc đó con sẽ thêm hồi môn cho A Hòa.”
“Được, được.” Mẫu thân cười gật đầu.
…
Ta sinh con khi m.a.n.g t.h.a.i đủ chín tháng.
Là một bé gái.
Đối với ta mà nói, bất kể là nam hay nữ, con bé đều là người duy nhất trên đời này có chung huyết mạch với ta.
Thật tốt.
Ta không còn cô độc nữa.
Nha hoàn thân cận Bích Liên nói với ta rằng, Vương gia chỉ nhìn tiểu quận chúa một cái rồi rời đi.
Nàng lo lắng hỏi:
“Tiểu thư, có phải Vương gia không thích tiểu quận chúa không ạ?”
“Không đâu.”
Huống hồ, con cũng đã sinh ra rồi.
Chẳng lẽ vì không thích mà đem vứt đi sao?
Từ lúc ta mang thai, hắn cũng chỉ dặn dò đôi câu, chẳng qua là ăn ngon ngủ kỹ, dưỡng thân cho tốt.
Nghĩ kỹ lại, thời gian chúng ta ở bên nhau quá ít.
Ta thật sự không nghĩ ra hắn có kỳ vọng gì với giới tính của đứa trẻ hay không.
Trái lại, những người khác đều mong đứa bé là con trai.
Cũng không phải trọng nam khinh nữ.
Chỉ là hoàng gia mà, con trai dù sao cũng được coi trọng hơn con gái.
Đến lễ tắm ba ngày, Lệ Vương đến gặp ta.
Hắn nói đã đặt tên cho đứa bé.
Một chữ duy nhất: “Dao.”
Tên dĩ nhiên rất hay.
Nhưng điều khiến ta kinh ngạc là hắn đặt tên quá sớm.
Có tên rồi thì có thể ghi vào ngọc điệp hoàng thất.
Trẻ nhỏ vốn rất khó nuôi.
Thông thường đều đợi lớn thêm một chút mới chính thức đặt tên.
Ngay cả hoàng gia cũng không ngoại lệ.
Từ hôm đó trở đi, ta đều gọi con bé là Dao Dao.
Nhìn con mỗi ngày một khác.
Trắng trẻo mũm mĩm, đáng yêu vô cùng.
…
Từ khi có Dao Dao, cuộc sống của ta dường như dễ chịu hơn rất nhiều.
Chỉ là khi Dao Dao được nửa tuổi, Bích Liên dè dặt hỏi ta:
“Tiểu thư có nhận ra Vương gia không thích tiểu quận chúa không?”
Ta suy nghĩ một lúc.
Hình như đúng là như vậy thật.
Hắn chưa từng bế Dao Dao.
Cũng chưa từng đùa với con bé.
Thậm chí gần đây vì ta đang điều dưỡng thân thể, hắn còn ít đến viện hơn trước.
Lẽ nào hắn không thích trẻ con?
Nhưng nghĩ lại cũng không giống.