Nhũ Nương Thế Tử Phi

Chương 4



10

 

Ta là nhũ nương của nhị công t.ử, lại đi cho đại công t.ử b.ú.

 

Còn b.ú suốt cả một đêm.

 

Cảm giác thân thể như bị rút cạn.

 

Ban đầu đại công t.ử chỉ nếm qua loa, sau đó lại siết c.h.ặ.t eo ta, chìm đắm trong đó.

 

"Ngọt ngào, thuần hậu…"

 

"Chính là mùi vị này."

 

Không phải chứ, ngươi uống đến nghiện rồi sao?

 

Hay là… ngươi đi nuôi một con bò đi?

 

Sau khi Nguyệt nhi c.h.ế.t, ta đã không còn hứng thú với chuyện nam nữ.

 

Ta chán ghét việc cùng phòng với phu quân, sợ sinh ra đứa nhỏ, lại là con gái, không bảo vệ được tính mạng của nó.

 

Nhưng không hiểu vì sao, bị đại công t.ử ôm trong lòng, ta lại sinh ra những tâm tư khác.

 

Thật đáng giận, đại công t.ử là nhân trung long phượng, cớ gì lại làm khó một nữ nhân an phận như ta.

 

Ta không nhịn được tát hắn một cái, ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c mình.

 

"Đại công t.ử tự trọng, nô tỳ là nhũ nương của nhị công t.ử."

 

"Cho ngài b.ú… là phải trả giá khác!!!"

 

Ta nghĩ, ta đã nói đến mức này rồi.

 

Đại công t.ử nếu còn biết chút lễ nghĩa liêm sỉ, hẳn sẽ buông ta ra.

 

Không ngờ hắn lại hỏi: "Năm trăm lượng, đủ không?"

 

"Đến làm nhũ nương cho bản công t.ử!"

 

Ta kinh ngạc.

 

Đường đường là thế t.ử phủ Trấn Quốc tướng quân, quyền cao chức trọng, Hữu Kim Ngô Vệ Đại tướng quân, lại đi tranh sữa với đứa đệ đệ còn đang quấn tã???

 

"Không được, ta không thể bỏ mặc nhị công t.ử."

 

Nhị công t.ử mềm mại đáng yêu, ngoan ngoãn yên tĩnh.

 

Bù đắp nỗi đau mất Nguyệt nhi trong lòng ta, ta đã coi nhị công t.ử như con ruột mà chăm sóc.

 

Ngay sau đó, đại công t.ử cười khẽ một tiếng, thong thả nói: "Một tháng."

 

Thân thể ta mềm nhũn, lập tức ngồi sụp xuống đất, không nói nổi lời từ chối.

 

Ta vào phủ làm việc, mỗi tháng tiền công cũng chỉ có năm lượng bạc.

 

Cha mẹ chồng và phu quân làm ruộng một năm, trừ hết sưu thuế, cuối năm dư ra cũng chỉ khoảng hai mươi lượng.

 

Mà số tiền đó cũng không thể tiêu hết.

 

Còn phải để dành phòng thân, mua nông cụ, mua hạt giống…

 

Tóm lại, năm trăm lượng bạc là một khoản tiền cực lớn.

 

Đừng nói năm trăm lượng, dù chỉ năm mươi lượng, cũng đủ mua mạng ta.

 

Nếu khi trước có số tiền này, Nguyệt nhi của ta, căn bản sẽ không c.h.ế.t.

 

Ta biết, g.i.ế.c c.h.ế.t con gái ta, không phải là sự tàn nhẫn của cha mẹ chồng, cũng không phải sự lạnh lùng của phu quân.

 

Mà là nghèo, là nghèo.

 

Mà ta, thật sự không muốn nghèo nữa.

 

"Nô… nô tỳ nguyện ý…"

 

11

 

Ta đáp ứng yêu cầu của đại công t.ử.

 

Nhưng có một điều kiện, không được để người khác biết quan hệ của chúng ta, cũng không được ban ngày tìm ta.

 

Nói trắng ra, ta muốn ăn cả hai bên, làm hai việc, lấy hai phần tiền.

 

Ta thật sự rất tham, nghĩ rằng đại công t.ử sẽ từ chối, như vậy ta sẽ không cần phản bội nhị công t.ử.

 

Không ngờ, đại công t.ử chỉ đưa tay chỉnh lại cổ áo cho ta.

 

"Tham vậy sao?"

 

Sau đó liếc nhìn cổ áo ta.

 

"Đủ không?"

 

Ta sững người, mới hiểu hắn đang nói gì.

 

Lắp bắp đáp.

 

"Đủ… đủ…"

 

Nhị công t.ử ăn ít, còn đại công t.ử… ăn nhiều hơn một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Từ đó, ban ngày ta nuôi nhị công t.ử, ban đêm lén gặp đại công t.ử.

 

Vừa phải tránh tai mắt người khác, vừa phải thức khuya mệt nhọc, cảm giác thân thể bị rút cạn.

 

Quan trọng nhất là, mỗi lần gặp, đại công t.ử đều nằm trên giường, cổ áo mở rộng, tóc rối tán loạn, dáng vẻ câu dẫn.

 

Sau đó ngoắc ngoắc ngón tay.

 

"Lại đây…"

 

Ta chỉ là một phụ nhân thôn dã, nào từng thấy qua cảnh này.

 

Bị hắn câu dẫn đến lòng xuân xao động, hai chân mềm nhũn.

 

Nhưng ta quá thật thà, thật thà đến mức không dám có nửa phần vọng tưởng hay hành vi vượt lễ.

 

Đại công t.ử bảo làm gì, ta mới dám làm nấy.

 

Đại công t.ử chê ngồi mệt, liền nằm ngửa trên giường.

 

Vỗ nhẹ lên người ta.

 

"Lên đây, cho ta b.ú."

 

Ta đỏ bừng mặt, ngoan ngoãn nghe lời, ngồi lên eo hắn.

 

Eo đại công t.ử tuy thon gầy, nhưng từng khối cơ đều tràn đầy sức lực.

 

Ta từ nhỏ đã ở ruộng đồng nhìn nam nhân làm việc, cũng từng thấy họ cởi trần.

 

Biết loại eo này, là có sức nhất.

 

Nhưng ta cũng biết, nghĩ như vậy là không đúng.

 

Đại công t.ử là chủ t.ử của ta.

 

Thuê ta, cũng không có ý gì khác.

 

Hắn chỉ là một đứa trẻ tham ăn, chưa cai sữa, đã hơn hai trăm tháng tuổi.

 

Ý thức được mình chạm phải cái gì, ta lộ vẻ hoảng hốt.

Hồng Trần Vô Định

 

"Đại công t.ử, ngài…!"

 

Đại công t.ử nhấc mắt liếc ta một cái, khí tức không loạn nửa phần.

 

"Không cần để ý."

 

Sau đó véo ta một cái.

 

"Chuyên tâm!"

 

12

 

Ta cố gắng chuyên tâm.

 

Nhưng căn bản không thể chuyên tâm được.

 

Một tháng trôi qua rất nhanh.

 

Ta quyết định từ bỏ công việc khiến người ta dằn vặt này.

 

Sau một lần hầu hạ xong đại công t.ử, ta cầm tờ ngân phiếu năm trăm lượng, cúi đầu đứng một bên.

 

"Đại… đại công t.ử…"

 

"Nô tỳ từ ngày mai… không… không đến nữa được không?"

 

Đại công t.ử tuổi trẻ đã nắm quyền, khí thế rất mạnh.

 

Ta không dám nhìn hắn.

 

Nhưng lại không nhịn được muốn nhìn trộm vẻ mặt của hắn lúc này.

 

Đại công t.ử chỉ liếc ta, như cười như không.

 

Thấy ta nhìn hắn, khóe môi khẽ cong.

 

"Sao? Cầm tiền của bản công t.ử rồi, liền muốn chạy sao?"

 

Ta vội vàng xua tay: "Không có không có… nô tỳ không chạy, nô tỳ còn phải nuôi nhị công t.ử."

 

"Chỉ là…"

 

Đại công t.ử nhướng mày, trong mắt thoáng hiện vẻ không kiên nhẫn.

 

"Chỉ là cái gì?"

 

Ta đỏ bừng mặt, thấp giọng nói: "Nhị công t.ử gần đây lớn nhanh, ăn nhiều hơn… không… không đủ…"

 

Chỉ thấy đại công t.ử trợn mắt.

 

"Ta uống phần còn lại của tiểu t.ử kia, được chưa?"

 

Giọng nói mang theo chút nhẫn nhịn thỏa hiệp.

 

Nhưng đó vốn chỉ là cái cớ ta muốn từ bỏ.

 

Ta thật sự không chịu nổi những đêm dày vò này.

 

Có một lần, đêm khuya ta trở về, thần trí không rõ, lại có một khắc muốn quay về tìm phu quân thường xuyên giúp đỡ quả phụ kia.