Những Kiếp Sống Của Ta

Chương 11



 

“Từ đó về sau, gã cứ thế nghiện việc đ.á.n.h đập ta.”

 

Gặp chuyện không thuận tâm liền đ.á.n.h ta, lòng bực bội liền đ.á.n.h ta, chỉ cần có chút không vừa ý là gã lại lôi ta ra đ.á.n.h đập dã man.

 

Ta bị đ.á.n.h đến mức không chịu nổi nữa, dốc hết chút tàn lực cuối cùng tìm đến nương thân, cầu xin bà cho ta được quay về nhà mẹ đẻ.

 

Nương ta gạt nước mắt, khổ khẩu bà tâm khuyên nhủ ta hãy cố gắng nhẫn nhịn một chút.

 

“Nữ t.ử chúng ta sinh ra số phận đã là như vậy rồi, dẫu cho con có gả cho kẻ khác thì cũng thế mà thôi.

 

“Tên đồ tể kia xem như là còn tốt chán rồi, con cứ thuận theo tính khí của gã một chút, lúc bán thịt thì bớt nói chuyện với người ngoài đi.

 

“Không làm phật lòng gã thì ngày tháng tự khắc sẽ dễ thở hơn thôi.”

 

Cha ta khi ấy tìm đến gặp tên đồ tể, ta cứ ngỡ ông sẽ đứng ra đòi lại công lý lý luận cho ta, nào ngờ lại nghe thấy cha ta dõng dạc nói:

 

“Ngươi không nên đ.á.n.h nó như thế, dẫu cho có đ.á.n.h một con súc sinh như vậy thì lâu ngày nó cũng sẽ thấy lạnh lòng thôi.

 

“Chỉ cần vào những lúc nó phạm phải lỗi lầm thì ngươi hãy hung hãn đ.á.n.h nó một trận thật đau, nó tự khắc sẽ biết lý do vì sao rồi.”

 

Lòng ta nguội lạnh như tro tàn, rốt cuộc không qua khỏi trận bạo bệnh năm ấy mà quy tiên.

 

Tên đồ tể lần này xem ra cũng chẳng khác gì gã năm xưa.

 

Mụ bà mai đến làm thuyết khách cứ luôn miệng khen ngợi tên đồ tể là người tốt, tính tình nhiệt tình lại có bản lĩnh kiếm tiền.

 

Bảo ta gả vào đó chẳng khác nào rơi vào hũ mật phúc đức.

 

Nghe được những lời này, ta không nhịn được mà thầm cười khinh bỉ trong lòng.

 

Trong mắt bọn họ, một tên đồ tể đ.á.n.h đập đuổi chạy ba người thê t.ử vậy mà lại là một người tốt sao?

 

Những người nữ t.ử bị gã đ.á.n.h đập đến mức phải bỏ trốn kia lẽ nào không phải là con người sao?

 

Cha ta nghe thấy câu hỏi của ta liền cười nhạo chế giễu:

 

“Thật là nực cười hết chỗ nói, từ cổ chí kim chưa từng nghe thấy nữ t.ử mà cũng được tính là con người cả.

 

“Nếu như gượng ép phải tính thì vào lúc ngươi mang long t.h.a.i họa chừng được tính là nửa người đi.”

 

Cảnh ngộ của ngày hôm nay so với năm xưa nào có khác gì nhau.

 

Thế nhưng ta của ngày hôm nay đã không còn là ta của năm xưa nữa rồi.

 

Cái gia đình thối nát như vũng bùn lầy này, đừng hòng mong mỏi có thể kéo chân ta xuống cùng!

 

44

 

Trương lão sư nhờ có công lao nộp những phong thư năm xưa mà được thăng quan tiến chức.

 

Trước khi rời đi, nàng ta có lưu lại địa chỉ cho ta, hy vọng sau này ta có thể đến tìm nàng ta.

 

Ta nhìn vào địa chỉ viết trên giấy:

 

“Giang tỉnh, thành phố Quảng Hán, giây phút ấy ta liền biết rõ bản thân mình nhất định sẽ đến nơi đó, chỉ là ta không ngờ ngày ấy lại đến nhanh như vậy.”

 

Ta trộm lấy số bạc trong nhà, bắt chuyến xe lửa chạy thẳng đến Giang tỉnh.

 

Trương Mai Khôi khi nhìn thấy ta xuất hiện trước cửa, phản ứng đầu tiên chính là muốn gọi điện thoại về thông báo cho thôn làng của ta biết.

 

Ta liền dang tay ngăn cản nàng ta lại:

 

“Bọn họ muốn đem con gả cho một tên đồ tể đã từng l/y h/ôn ba lần, người nếu như liên lạc với bọn họ thì con lập tức bước chân đi ngay.”

 

“Hồ đồ!

 

Con vẫn còn là một đứa trẻ cơ mà!

 

Bọn họ sao có thể ép buộc con phải gả chồng được chứ!”

 

Nàng ta xót thương dắt ta vào trong phòng, lại nấu cho ta một bát mì sợi thơm phức.

 

Dưới sự chăm sóc ân cần của nàng ta, ta nằm trên giường nhỏ từ từ nhắm mắt lại.

 

Chờ đến khi nghe thấy nàng ta nhỏ to bàn bạc với người bên cạnh rằng ngày mai sẽ dắt ta đi mua sắm đồ dùng tẩy rửa vệ sinh cá nhân, ta mới có thể an tâm chìm vào giấc ngủ nồng.

 

Nàng ta đã giúp ta làm hộ tịch danh chính ngôn thuận.

 

Ta không còn mang cái tên Yêu Muội nữa, mà đổi thành Trương Minh Châu.

 

45

 

Trương Mai Khôi muốn gây dựng một ngôi trường nữ học cao cấp, ta muốn ở trong trường phụ giúp nàng ta làm chân sai vặt, thế nhưng nàng ta lại khăng khăng không đồng ý.

 

“Tuổi tác con còn nhỏ, cũng phải vào trường mà học hành t.ử tế, ngôi trường này của ta là hoàn toàn miễn học phí.

 

“Chỉ cần con nguyện ý, ta sẵn sàng nuôi dưỡng con ăn học đến bậc đại học, nếu con có thể tiếp tục thi đỗ lên cao, ta có thể nuôi dưỡng con mãi mãi.”

 

Ta cứ ngỡ nàng ta chỉ đối xử đặc biệt với một mình ta như vậy, nào ngờ đâu toàn bộ nữ sinh trong ngôi trường nữ học này đều được miễn giảm toàn bộ học phí.

 

Ta mở miệng hỏi nàng ta cớ sao lại làm như vậy?

 

Nàng ta nói:

 

“Rất nhiều đứa trẻ gái vào cái tuổi còn ngây thơ m/ông muội đã phải sớm nghỉ học, gả chồng sinh con.

 

“Chỉ có thông qua con đường giáo d.ụ.c mới có thể từ gốc rễ mà thay đổi được vấn đề này, giáo d.ụ.c ít nhất có thể xóa bỏ đi sự ngu muội, tăm tối.

 

“Không thể để cho hậu duệ của họ cũng lập lại cái số phận của họ năm xưa, những đứa con gái của chốn núi rừng sâu thẳm cũng phải có được cơ hội bước chân ra ngoài thế giới rộng lớn!”

 

Dẫu cho có để cho con gái đi học miễn phí đi chăng nữa, thì vẫn có một số gia đình ép buộc con mình phải nghỉ học giữa chừng.

 

Ta tháp tùng Trương lão sư đến gặp một hộ gia đình, đây đã là nhà thứ ba chúng ta đặt chân đến trong ngày hôm nay rồi.

 

Vào một ngày sau kỳ nghỉ lễ, đứa trẻ gái kia đã không thấy quay trở lại trường học nữa.

 

Hai chúng ta đã phải đi một quãng đường rừng rất dài mới tìm được đến tận nhà của đứa trẻ ấy.

 

Nàng ta mở miệng hỏi đứa trẻ cớ sao lại không đi học nữa, đứa trẻ kia có phần ngượng ngùng e thẹn:

 

“Trương lão sư, con xin lỗi người, có người đã đến nhà dạm hỏi cầu hôn con rồi ạ.

 

“Thay vì phải đọc nhiều sách vở như thế, chẳng thà thừa dịp bản thân còn trẻ trung, nhanh ch.óng kiếm một tấm chồng gả đi cho xong.”

 

Trong mắt đứa trẻ ấy, việc đọc sách là hoàn toàn vô dụng.

 

Dẫu cho có đọc nhiều sách vở đi chăng nữa thì sau này vẫn chẳng thể thay đổi được cái số phận phải gả chồng sinh con.

 

Đã như vậy thì việc đọc sách có cái tác dụng gì cơ chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vào giây phút ấy, ta đột nhiên triệt thấu hiểu được nỗi lòng khổ tâm, hoài bão to lớn của Trương Mai Khôi.

 

Họ chưa từng được nhìn thấy thế giới bao la bên ngoài, chỉ nghĩ rằng phía sau ngọn núi lớn kia vẫn chỉ là những ngọn núi lớn mà thôi.

 

Những việc Trương Mai Khôi đang làm chính là muốn cho những đứa trẻ gái biết được rằng.

 

Cuộc đời này không chỉ có một con đường duy nhất là gả chồng sinh con, ngoài việc sinh con đẻ cái, quán xuyến việc nhà ra, cuộc đời vẫn còn có thể mang những dáng vẻ rực rỡ khác.

 

46

 

Trương Mai Khôi lâm bệnh nặng.

 

Vào khoảng nửa tháng trước kỳ thi khoa cử của học sinh, ta vô tình nhìn thấy tờ giấy chẩn đoán bệnh trạng của nàng ta thì mới được biết sự tình.

 

Phần phổi của nàng ta có khối u bệnh tật, cần phải lập tức tiến hành phẫu thuật cắt bỏ.

 

Ta khuyên nàng ta hãy ở nhà tịnh dưỡng thân thủ, khoảng thời gian hơn một tháng còn lại có thể thác các vị giáo sư khác đến dạy thay.

 

Thế nhưng nàng ta lại sống ch/ết không chịu chuẩn y.

 

“Tụi nhỏ đều là do một tay ta dìu dắt từ trước đến nay, đã quen với phong cách giảng bài của ta rồi, bây giờ đột ngột thay đổi tổng quản lớp học chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tâm lý thi cử của tụi nó.”

 

Ta định bụng đi thông báo cho các vị đồng môn khác biết chuyện, nàng ta lập tức sa sầm nét mặt lạnh lùng với ta.

 

Cuối cùng ta bướng không lại nàng ta, chỉ có thể ngày ngày đứng nhìn nàng ta đứng lớp giảng bài ròng rã suốt cả ngày trời, đêm đến lại gục bên bàn thư án mà vốc từng ngụm thu/ốc lớn thu/ốc nhỏ nuốt chửng vào trong bụng.

 

47

 

Sau khi tiễn bước các học sinh bước vào trường thi khoa cử, nàng ta rốt cuộc không gượng dậy nổi nữa mà đổ gục xuống giường bệnh.

 

Thế nhưng phẫu thuật mới chỉ qua hai mươi bốn ngày ngắn ngủi, nàng ta đã lại một lần nữa đứng hiên ngang trên bục giảng bài.

 

Lớp nữ t.ử này cũng đã không làm cho nàng ta phải thất vọng thất sắc, toàn bộ đều thi đỗ vào các trường đại học cao cấp.

 

Trường học không tổ chức lễ tốt nghiệp tiễn bước.

 

Dùng lời của nàng ta mà nói thì:

 

“Ta không cần những giọt nước mắt ly biệt này của các con, thứ ta cần chính là các con phải tràn ngập lòng tự tin hiên ngang, bước tiếp về phía một mục tiêu vĩ đại khác.”

 

Vài năm sau, ta đăng ký học ngành y lý quen thuộc năm xưa, muốn từ gốc rễ mà xoa dịu đi những cơn đau đớn bệnh tật của Trương Mai Khôi.

 

Khi ta đích thân kiểm tra thân thể cho nàng ta, ta mới triệt để biết được tình trạng của nàng ta còn nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì ta tưởng tượng.

 

Mỗi bận căn bệnh phát tác, chỉ cần chạm nhẹ vào da thịt thôi là nàng ta đã đau đớn đến thấu tận xương tủy rồi.

 

Thứ nàng ta cần nhất lúc này chính là sự ngơi nghỉ tịnh dưỡng, nhưng ta khuyên ngăn không nổi nàng ta, chỉ có thể cố gắng hết sức mình giúp nàng ta điều dưỡng thân thể được phần nào hay phần nấy.

 

Đám nữ t.ử đều thân thiết gọi nàng ta là “Trương mẫu”, nàng ta chính là nương thân của mấy ngàn người chúng ta.

 

Có những đứa trẻ sau khi tốt nghiệp đã từ bỏ mức bổng lộc hậu hĩnh nơi thành thị xa hoa để quay trở về trường làm giáo sư giảng bài, có những đứa trẻ lại trích ra một phần từ tiền lương của mình để quyên góp cho trường học.

 

Những người nữ t.ử bước ra từ ngôi trường này đều đang dùng phương thức của riêng mình để giúp đỡ các vị học muội phía sau, giống như năm xưa các vị học tỷ đã từng dang tay giúp đỡ chính mình vậy.

 

Ta hợp tác với xưởng chế tạo d.ư.ợ.c liệu, hiến ra vài phương thu/ốc cổ mà ta tích cóp qua mấy đời người, nhờ đó mà giải quyết được một phần lớn vấn đề tài chính ngân sách của trường học.

 

Suốt mười mấy năm trời ròng rã, nàng ta đã tiễn bước hết lớp nữ t.ử này đến lớp nữ t.ử khác bước chân ra khỏi ngọn núi lớn tăm tối.

 

Và ta cuối cùng cũng đã đợi được đến cái ngày hẹn ước năm xưa.

 

48

 

Năm 2025, ngày 9 tháng 9.

 

Vào ngày hôm đó, ta đứng ngay tại nơi ngã tư đường Hòa Bình và đường Hồng Tinh thuộc thành phố Quảng Hán, Giang tỉnh.

 

Ta mình vận bộ cổ trang thướt tha, trên mái tóc cài một cây kim thoa bằng bạc có phần cũ kỹ, nhuốm màu thời gian.

 

Thời gian càng lúc càng cận kề, lòng bàn tay ta đã rịn ra không biết bao nhiêu mồ hôi hột.

 

Ta sợ hãi vạn lần không thể cứu sống được tỷ tỷ, lại sợ tỷ tỷ nhớ nhầm ngày tháng hẹn ước năm xưa.

 

Ta dựa theo dáng vẻ ăn mặc thời đại mà tỷ ấy từng kể, đưa mắt không ngừng tuần tra thám thính giữa đám đông qua lại.

 

Một vệt sáng rực rỡ đột ngột va thẳng vào nhãn quan của ta.

 

“Á — — Mau né ra!”

 

“Tấm biển quảng cáo rơi xuống kìa!”

 

Ta nhìn chằm chằm vào người nữ t.ử đang đứng ngay dưới tấm biển quảng cáo kia, chẳng thèm suy nghĩ gì nữa mà lao thẳng người tới ôm chầm lấy nàng.

 

“Ái chà!”

 

Nàng thét lên một tiếng thất thanh, bị ta lao tới đẩy ngã chúi nhủi về phía trước, sau đó nhìn chằm chằm vào vị trí mình vừa đứng khi nãy mà gương mặt cắt không còn một giọt m/áu.

 

Tấm biển quảng cáo khổng lồ nện xuống đất khiến cho nền gạch đá cũng phải nứt vỡ ra một hố sâu hoắm.

 

Cô nương kia sợ hãi ôm lấy l.ồ.ng ng/ực, không ngừng vỗ vỗ:

 

“Hô, sợ ch/ết tôi rồi, thật là đa tạ cô nương đã cứu mạng nhé!”

 

Ta mỉm cười khẽ lắc đầu, người nói lời đa tạ phải là ta mới đúng.

 

Nếu như không có nàng, ta e là không có đủ lòng dũng cảm để kiên trì chống đỡ suốt bấy nhiêu năm trời qua mấy kiếp người.

 

Lần này, nàng đã có thể tự do làm chính bản thân mình, không cần phải làm một Hỷ Nhi của cái xã hội ăn thịt người năm xưa nữa.

 

Ta kìm nén chiếc mũi đang cay cay mà mở miệng:

 

“Dung mạo của cô trông giống hệt như tỷ tỷ của ta vậy.”

 

Ta chớp chớp mắt nhìn về phía nàng, lại gỡ cây kim thoa bằng bạc trên mái tóc mình xuống.

 

“Vật này vốn dĩ là muốn tặng cho tỷ tỷ của ta, nay hai chúng ta đã có duyên gặp gỡ thế này, món đồ này xin được tặng lại cho cô.”

 

Vượt qua khoảng cách ngàn năm lịch sử, cây kim thoa này rốt cuộc cũng đã được đặt vào tay của nàng.

 

Khi ta giúp nàng cài cây kim thoa lên mái tóc, khóe mắt ta chợt liếc thấy trên mu bàn tay nàng có một vệt đỏ tươi.

 

Trong phút chốc, hốc mắt ta đỏ hoe, trong đầu lướt qua biết bao gương mặt thân thương, quen thuộc năm xưa.

 

Ta nhớ đến Lý Linh Tú, nhớ đến Chân Ni, nhớ đến Trương Mai Khôi, nhớ đến biết bao con người ta từng hạnh ngộ suốt ngàn năm qua.

 

Tân hỏa tương truyền, tân hỏa tương truyền.

 

Thế gian này rồi sẽ có một ngày trở thành cái dáng vẻ mà chúng ta hằng ao ước, có phải vậy không?

 

-HẾT-