Những Ngày Tốt Đẹp

Chương 3



Chiều nay Lục Hành đến đón chúng tôi tan học.

Tôi phát hiện anh ta ngồi trong xe, đang mân mê một quả quýt trong tay.

Ánh mắt tràn đầy lưu luyến.

Lập tức hiểu ra ngay.

Anh ta đã gặp nữ chính rồi!

Trong cốt truyện có viết, nữ chính đến ngôi trường quý tộc này học, giữa đường bị lạc nên đã chặn xe của Lục Hành lại để nhờ đi nhờ một đoạn.

Vốn dĩ có bệnh sạch sẽ nhưng Lục Hành thế mà lại đồng ý.

Nữ chính trước khi xuống xe đã đưa cho anh ta một quả quýt.

Sau này Lục Hành yêu nữ chính.

Coi quả quýt như báu vật.

Cho đến tận lúc c.h.ế.t, vẫn còn nắm c.h.ặ.t quả quýt khô héo đó, trong miệng si mê gọi tên nữ chính......

Ôi!

Ngày Không Vội

Tôi che miệng lại, nói với Lục Hành: "Anh trai, hình như em hơi say xe, hơi buồn nôn......"

Lục Hành bị bệnh sạch sẽ kinh hãi nhìn tôi.

Chẳng thèm suy nghĩ mà đưa ngay quả quýt trong tay qua.

"Ăn đi!"

Tôi đã ăn mất vật định tình của anh ta và nữ chính rồi.

Trong lòng hơi yên tâm một chút.

Nhưng lại sợ anh ta rảnh rỗi không có việc gì làm sẽ lại nhớ đến nữ chính.

Thế là tối hôm đó.

Tôi cầm quyển sách tiếng Anh, gõ cửa phòng Lục Hành.

"Anh trai, ở trường toàn dạy bằng tiếng Anh, em nghe không hiểu, anh có thể dạy em không?"

Lục Hành rất thiếu kiên nhẫn.

Nhưng vẫn để tôi vào.

Phòng của anh ta lớn hơn phòng tôi rất nhiều.

Chỉ là tông màu rất lạnh lẽo, nhìn không giống phòng ngủ.

Mà giống phòng bệnh.

Tôi ngồi trong bệnh viện...... à không, bên cạnh giường.

Sắc mặt Lục Hành sa sầm xuống, kéo một cái ghế ra: "Cô tắm chưa? Ngồi đây này".

Tôi dịch chỗ ngồi, mở quyển sách tiếng Anh ra.

Lục Hành bảo tôi đọc vài từ cho anh ta nghe.

Tôi mở miệng ra là đọc vài từ:

Mặt anh ta đen thui, ngón tay bấu c.h.ặ.t trang sách run rẩy: "Ai dạy cô đọc kiểu này hả?"

"Thầy giáo trong làng dạy em ạ".

Tôi ngại ngùng gãi đầu: "Tiếng Anh của em không tốt, không nhớ nổi phát âm, thầy giáo bảo em dùng các chữ Hán có âm gần giống để thay thế".

Lục Hành đã kèm cặp tôi suốt ba tiếng đồng hồ.

Lúc cuối khi tiễn tôi ra về, ánh mắt anh ta hoàn toàn mất đi tiêu cự.

Tôi dò hỏi anh ta: "Anh ơi, anh còn nhớ quả quýt đó không?"

"Quýt? Quýt là orange, cô phải nhớ kỹ phiên âm quốc tế......"

Tôi hớn hở thè lưỡi với anh ta: "Em nhớ rồi ạ! Anh trai cổ đức nại đặc (Good night)!"

Chờ tôi chạy một mạch đến cửa phòng mình rồi quay đầu nhìn lại.

Lục Hành đứng ở hành lang, sắc mặt sa sầm.

"Good night! Lục Chân, cô cút ngay lại đây đọc lại một lần nữa cho tôi!!"

Hỏa khí thật là lớn.

Sáng hôm sau.

Bữa sáng ở nhà cuối cùng cũng nhớ làm phần của tôi.

Tôi ngồi đối diện Lục Gia, vừa c.ắ.n một miếng sandwich.

Thì nghe thấy mẹ hỏi một cách hờ hững: "Ăn có quen không? Nghe nói con rất thích bánh bao của Phương di làm à?"

"Cũng được ạ, nhưng quả thật không ngon bằng bánh bao của Phương di, hơi khô một chút".

Tôi nói,

"Dì cũng biết bánh bao Phương di làm ngon sao? Vậy lần tới con sẽ giúp dì ấy làm nhiều hơn một chút, dì cũng nếm thử nhé".

Mẹ tôi vốn đang uống tổ yến, bỗng nhiên đặt cái thìa xuống.

"Con gọi Phương di là dì, gọi người mẹ ruột này cũng là dì, có phải mẹ đã làm gì sai với con không? Có phải con không muốn nhận người mẹ này không?"

"Không có ạ, con chắc chắn coi dì là mẹ mà".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi rất thắc mắc:

"Không phải chính dì đã nói, sợ em gái cảm thấy không vui nên tạm thời đừng gọi dì là mẹ sao?"

Bà ấy im lặng, không nói gì, nước mắt lã chã rơi.

Lục Gia bên cạnh vành mắt cũng lại đỏ hoe: "Chị ơi, em không phải......"

Một câu nói khiến cả hai người đều khóc.

Tôi đang loay hoay không biết dỗ dành thế nào.

Lục Hành xuất hiện.

Anh ta đập một quyển sổ bìa cứng dày cộp xuống trước mặt tôi, lạnh lùng nói:

"Trong vòng nửa tháng phải học xong hết, đến lúc đó tôi sẽ đích thân kiểm tra".

Tôi lật ra xem thử.

Toàn là tiếng Anh.

Danh sách từ vựng trộn lẫn với một đống bài tập.

Ngẩng đầu lên.

Dưới mắt Lục Hành là một quầng thâm rõ rệt.

Tôi sửng sốt: "Anh ơi, không phải anh đã thức trắng cả đêm đấy chứ?"

Anh ta cười lạnh một tiếng: "Nghe phát âm tiếng Anh của cô xong, ai mà ngủ được?"

Cuối tuần, nhà họ Lục định tổ chức một buổi tiệc.

Nghe nói Thái t.ử gia nhà họ Cố, Cố Dạ Xuyên cũng sẽ có mặt.

Mẹ tôi dặn dò: "Hôm đó ở trường con đã làm Cố Dạ Xuyên không vui, hôm nay nhớ nói vài câu tốt lành để dỗ dành cậu ấy nhé."

Tôi gật đầu: "Vâng thưa mẹ."

Dưới sự yêu cầu khẩn thiết của bà, tôi đã đổi cách xưng hô.

Lúc này, Lục Gia ngồi bên cạnh lên tiếng.

"Nhưng chị không có lễ phục mặc mà, bây giờ đi đặt may cũng không kịp nữa rồi......"

Lục Gia vừa nói vừa bước tới nắm tay tôi: "Chị qua phòng em chọn đi, em có cả một tủ váy lễ phục luôn đó!"

Cô ấy mỉm cười, đôi mắt cong cong.

Trong lòng tôi cũng cảm thấy ấm áp.

"Em gái, em thật tốt."

Một Lục Gia tốt như vậy sao có thể là nữ phụ độc ác trong sách được nhỉ?

Lục Gia nhìn tôi, mím môi.

Cuối cùng vẫn không nói gì thêm.

Tôi hiểu ý của cô ấy.

Vỗ vỗ tay cô ấy: "Yên tâm đi, bộ nào em không thích nhất thì cho chị mượn mặc một lát là được rồi."

"Đến lúc đó chị mặc xong sẽ giặt sạch rồi trả lại em."

Lục Gia im lặng một lát: "...... Chị ơi, chị sống ở dưới quê suốt nên có lẽ không biết, lễ phục là không thể giặt bằng nước đâu."

"Thật sao? Đây đúng là lần đầu tiên chị biết đấy."

Tôi sực hiểu ra: "Vậy phải làm sao đây? Hay là chị vẫn mặc đồ của mình nhé?"

Lục Gia dường như đang nghiến răng: "Không sao, nếu chị thích thì em tặng chị luôn."

Tôi lại nhớ tới cốt truyện trong giấc mơ.

Nghe nói buổi tiệc hôm nay, nữ chính và Thái t.ử gia nam chính sẽ cùng xuất hiện.

Lục Gia sẽ làm khó nữ chính, cuối cùng bị nam chính vạch mặt trước đám đông.

Còn Lục Hành sẽ nhớ lại quả quýt mà nữ chính đã tặng, từ đó yêu cô ấy sâu đậm.

Nghĩ đến đây, tôi quay đầu nhìn Lục Gia bên cạnh.

Quả nhiên có chút vẻ tâm thần bất định.

Khi cùng tôi đi xuống lầu, bàn tay đang khoác tay tôi đột nhiên rút mạnh ra, cơ thể ngả xuống phía dưới.

"Chị ơi, sao chị lại đẩy——"

Cô ấy còn chưa nói hết câu, tôi đã nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô ấy, dùng sức kéo mạnh về phía mình.

Cô ấy nhào vào lòng tôi.

Còn tôi thì ngồi bệt m.ô.n.g xuống bậc thang phía sau.

Váy "xoẹt" một tiếng, rách rồi.

Tôi xoa xoa xương cụt, không nhịn được mà mắng cô ấy hai câu:

"Em xem em kìa, đi đường không nhìn đường, chỉ biết thẫn thờ, nếu không phải chị kéo một cái thì đã ngã thành ra thế nào rồi?"

Lục Gia ngẩng đầu trong lòng tôi, ngơ ngác nhìn tôi.

Tôi đứng dậy, thuận tay cũng nhấc Lục Gia lên, để cô ấy đứng vững.

Sau đó dặn dò: "Chị lên lầu thay bộ đồ khác rồi xuống ngay, em xuống dưới kiếm cái gì đó ăn đi, vạn lần đừng có xung đột với ai".