Nhung Ngư

Chương 17



Lưu Trường Hạ lại cứ muốn tiếp tục châm lửa.

 

“Ừm.”

 

Chỉ một tiếng nhàn nhạt, nhẹ như lông vũ, nhưng không hiểu sao lại nặng nề đập thẳng vào lòng ta.

 

Hắn không vui sao?

 

Thật sự không có khẩu vị, hay nhìn thấy ta thân thiết với Lưu Trường Hạ nên trong lòng chua xót?

 

“Tiểu Ngư Nhi, chuyện này ta phải nói nàng rồi…”

 

Lưu Trường Hạ nghiêm túc nói:

 

“Khách không có khẩu vị, sao nàng không chuẩn bị cho người ta một đĩa giấm để khai vị?”

 

Lý Mộc Xuyên sao có thể không nghe ra hàm ý trong lời ấy?

 

Hắn cười khổ lắc đầu, uống cạn chút rượu còn lại trong chén.

 

“Không cần làm phiền Giang cô nương.”

 

Lưu Trường Hạ kéo dài giọng:

 

“Cũng đúng. Trên bàn chúng ta đã nồng nặc mùi giấm rồi, quả thật không cần thêm nữa.”

 

“…”

 

44

 

Trong bữa tiệc, Lý Mộc Xuyên uống say bí tỉ, được Giang Hữu Niên sắp xếp nghỉ lại tại thiên viện của Giang phủ.

 

Ban đêm ta không yên tâm, lén đến nhìn hắn một lần.

 

Gương mặt hắn đỏ ửng khác thường, có lẽ dạ dày khó chịu nên hàng mày nhíu c.h.ặ.t thành nút.

 

Ta cầm khăn ướt, từng chút lau qua gương mặt hắn, không nhịn được thấp giọng trách móc:

 

“Sao lại uống thành bộ dạng này?”

 

Hắn mơ màng mở mắt, ánh mắt dừng trên mặt ta, nhưng dường như bị ngăn cách bởi một tầng sương.

 

“Giang Hữu Ngư, sao nàng… sao nàng lại ở đây?”

 

“Hay là ta đang nằm mơ?”

 

Ta khẽ cười:

 

“Sao vậy? Chàng thường xuyên mơ thấy ta sao?”

 

“Ừm.”

 

“Đều mơ thấy những gì?”

 

Lý Mộc Xuyên say rượu đưa tay che mắt, giọng nói khàn khàn:

 

“Ta không thể nói ra miệng.”

 

“Ồ.”

 

Ta thu khăn ướt lại, vừa định rời đi thì bị hắn nắm lấy cổ tay.

 

Hắn dùng sức kéo ta vào lòng.

 

Lý Mộc Xuyên vùi đầu vào cổ ta, hơi thở nóng hổi phả ra khiến ta ngứa ngáy.

 

“Giang Hữu Ngư, ta không nói thành lời, nhưng ta có thể làm.”

 

Lời vừa dứt, hắn bóp cằm ta, ép ta nhìn thẳng vào mình.

 

Gương mặt hắn lập tức phóng đại trước mắt, đôi môi mỏng áp tới, mang theo cơn giận, lại như chất chứa nỗi nhớ nhung đậm đặc.

 

Trên môi truyền đến cảm giác đau đớn, ngay sau đó là vị tanh của m.á.u tràn ngập.

 

Ta dùng sức đẩy Lý Mộc Xuyên ra, lúc này hắn mới chịu buông.

 

Hắn say khướt nằm vật trên giường, miệng lẩm bẩm gọi:

 

“Ngư Nhi.”

 

Sáng hôm sau, Lý Mộc Xuyên tỉnh lại chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.

 

Trong khoang miệng vẫn phảng phất vị m.á.u.

 

Hắn mím môi, nhưng trong miệng lại không có chỗ nào đau.

 

Trước khi rời khỏi Giang phủ, Lý Mộc Xuyên chạm mặt ta.

 

Hắn nhìn khóe môi ta một cái, sững người trong giây lát, sau đó quay mặt đi. Vành tai hơi đỏ, hắn vội vàng rời khỏi.

 

Bàn Quýt nhìn ta, lại nhìn bóng lưng Lý Mộc Xuyên đang bỏ chạy, tự lẩm bẩm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Xem ra Giang gia sắp có hỷ sự rồi.”

 

45

 

Giang Hữu Niên trở về kinh thành được vài tháng, vừa hay đến sinh thần của ta.

 

Huynh ấy vung tiền như nước, tổ chức cho ta một bữa tiệc sinh thần long trọng, coi như bù đắp những khổ cực ta phải chịu trong khoảng thời gian thay huynh nhập ngũ.

 

Trong yến tiệc, ta cùng mấy vị quý nữ thân thiết ngồi quây quần một chỗ, tiếng cười nói không ngừng.

 

Bọn họ hào hứng bàn luận về phong thái oai hùng của Lý Mộc Xuyên.

 

Người thì khen hắn anh dũng trên chiến trường, kẻ lại nói hắn chiến công hiển hách, câu nào cũng không rời khí thế và uy danh của hắn.

 

Ta càng nghe càng cảm thấy không ổn, chỉ sợ bọn họ nảy sinh tâm tư gì đó với hắn, vội vàng xen lời, cố tỏ vẻ hời hợt:

 

“Hắn nào có thần kỳ như lời các tỷ nói.”

 

“Tổ tiên sa sút, xuất thân hàn môn, từ nhỏ chỉ biết luyện võ. Cầm kỳ thi họa hay phong hoa tuyết nguyệt, hắn đều chẳng hiểu chút nào.”

 

“Theo ta thấy, tìm phu quân vẫn nên chọn con cháu quan lại lớn lên ở kinh thành. Đôi bên có chuyện để nói, đi lại với họ hàng cũng thuận tiện. Nhà chồng hiểu lễ nghĩa, dù sao cũng tốt hơn những người…”

 

Ta đang nói đến hăng say—

 

Trên bàn dần yên tĩnh, bốn phía lặng ngắt như tờ.

 

Ánh mắt mọi người đều vượt qua vai ta, nhìn về phía sau.

 

“Sao vậy? Sao tất cả đều không nói nữa?”

 

Ta quay đầu lại.

 

Lý Mộc Xuyên đang đứng thẳng ngay sau lưng ta.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Không biết hắn đã nghe được bao lâu.

 

Ánh mắt hắn lạnh buốt, nhìn thẳng vào ta, đôi môi mím c.h.ặ.t.

 

Xong rồi.

 

Đúng lúc này đầu óc lại chẳng chịu hoạt động, ta vắt óc cũng không nghĩ ra được nửa câu biện giải.

 

Hồi lâu sau, hắn giật nhẹ khóe môi, cố nặn ra một nụ cười.

 

Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ tinh xảo, đưa tới.

 

“Quà sinh thần. Cây trâm ngọc do chính tay ta khắc.”

 

“Có lẽ nàng cũng chẳng vừa mắt.”

 

“Nhưng nếu đã tặng cho nàng thì nó là của nàng.”

 

Hắn lạnh lùng đặt hộp gỗ lên bàn, giọng nói nhàn nhạt như bị ngăn cách bởi một lớp sa mỏng.

 

“Sau này tại hạ sẽ không đến quấy rầy tiểu thư nữa.”

 

“Chúc tiểu thư mọi chuyện đều được như ý.”

 

Hắn không nhìn ta thêm một lần nào, phất tay áo rời đi.

 

Nhìn bóng lưng quyết tuyệt ấy, lòng ta như bị người ta nắm c.h.ặ.t rồi hung hăng kéo ra ngoài.

 

“Lý Mộc Xuyên!”

 

Ta hoảng hốt đuổi theo, nhưng đầu ngón tay chỉ chạm được vào luồng gió lạnh do góc áo hắn cuốn lên.

 

Bước chân hắn không hề dừng lại.

 

Tiếng thì thầm bàn tán của đám quý nữ lướt qua bên tai, nhưng ta lại như bị nhốt trong một chiếc chum kín.

 

Ta ngồi xổm xuống, vùi mặt vào đầu gối, nước mắt không thể kìm được nữa.

 

Có người bước tới khuyên ta:

 

“Ngươi nhìn đi, quả nhiên chỉ là một tên nghèo kiết xác. Ngay cả vàng bạc thật cũng chẳng nỡ bỏ ra. Sau này ai gả cho hắn, người đó đúng là xui xẻo tám đời.”

 

Ta càng khóc dữ dội hơn.

 

“Chân tình của Lý Mộc Xuyên nào phải vàng bạc có thể sánh được!”

 

46

 

Đêm xuống, ta buồn bã trằn trọc mãi không ngủ được.

 

Bàn Quýt bưng một bát canh ngọt tới, vừa đưa cho ta vừa mắng:

 

“Cô nương, không phải nô tỳ muốn nói người, nhưng cái miệng của người thật sự quá đáng ghét.”

 

“Ba ngày hai bận lại làm mình làm mẩy. Bây giờ thì hay rồi, làm đến mức ngay cả phu quân tương lai cũng mất luôn.”