Văn án:
Tại bách hoa yến, thanh mai của Tiêu Vân Hằng xông vào, ngay trước mặt mọi người tát ta một cái.
“Ngươi đường đường là một tiểu thư thế gia đại tộc vậy mà lại vội vàng nhặt lấy thứ bản mà bản tiểu thư không c.ầ.n s.ao?”
Thiếu nữ ấy bướng bỉnh mà kiêu ngạo, đôi mắt đỏ hoe, nhưng ánh nhìn lại dừng trên Tiêu Vân Hằng đang che chắn trước mặt ta.
Hắn lạnh lùng nói:
"Quận chúa, mong người tự trọng."
Ai nấy đều cho rằng đây chỉ là màn kịch: Người cũ không bằng mới.
Chỉ có ta biết, ngay khoảnh khắc hắn lập tức chắn trước người ta, cũng đã chắn luôn mọi cơ hội để ta tát trả lại.
…
Chương 1
Khi Tiêu Vân Hằng nói ra câu đó, vành mắt Tạ Văn Oanh đã hoàn toàn đỏ lên.
Chiếc cằm vốn còn ngẩng cao đầy bướng bỉnh kia, lúc này trông thật sự yếu ớt đến đáng thương.
Nếu như ta không phải là người vừa bị tát giữa chốn đông người khiến cho tai ta đến giờ vẫn còn ong ong từng cơn thì quả thật rất đáng thương.
Tạ Văn Oanh chỉ vào ta đang bị hắn chắn phía sau, nước mắt rơi như chuỗi ngọc:
"Tiêu Vân Hằng, chàng thật sự vì một nữ nhân không biết liêm sỉ như vậy mà muốn đoạn tuyệt với ta sao?!"
Ta dường như mơ hồ nghe thấy tiếng cười khẩy của những quý nữ xung quanh.
"Thật mất mặt, ta đã nói rồi, một con quê mùa mà cũng muốn tranh người với quận chúa để gả vào phủ tướng quân sao?"
"Chuyện giữa Minh Ninh quận chúa và Tiêu tướng quân cả kinh thành ai mà không biết? Nàng ta vậy mà còn không biết tự lượng sức mình mà tranh?"
"Lần nào quận chúa chẳng nói đoạn tuyệt, nhưng lần nào chẳng phải là Tiêu tướng quân cúi đầu nhận lỗi rồi quay lại?"
"Người ta tình chàng ý thiếp, nàng ta cứ chen vào, đáng đời mất mặt."
Đúng vậy.
Trước khi ta vào kinh, Tiêu Vân Hằng đã cùng Minh Ninh quận chúa Tạ Văn Oanh dây dưa không dứt.
Chẳng qua là vị quận chúa kiêu căng nhìn không thuận mắt vị tướng quân lạnh lùng này nên hết lần này đến lần khác gây sự.
Nhưng mỗi lần lại đều được hắn nhượng bộ.
Thế nên cuối cùng, cũng khó tránh khỏi thành ra lưỡng tình tương duyệt.
Chỉ là quận chúa tùy hứng ngang bướng, tướng quân lại tự giữ mình trầm ổn.
Hai người vốn không hợp tính, ở bên nhau tất nhiên mâu thuẫn không ngừng, tranh cãi liên miên.
Không biết cả hai đã tan rã trong không vui bao nhiêu lần.
Cho đến lần cuối cùng…
Tạ Văn Oanh trong cơn tức giận đã xé nát túi hương do mẫu thân đã mất của hắn may cho.
Lúc đó Tiêu Vân Hằng mới thật sự nổi giận, không còn cúi đầu nữa.
Nhưng trước kia hắn luôn là người nhượng bộ.
Cho nên trong mắt người ngoài, cái gọi là đoạn tuyệt kia, cũng chỉ là trò cãi vã của một đôi si tình.
Sớm muộn gì cũng sẽ quay lại.
Nhưng Tạ Văn Oanh chờ mãi…
Thứ nàng ta chờ được, lại chỉ là tin Tiêu Vân Hằng dẫn theo một nữ t.ử dự bách hoa yến.
Mà người đó chính là ta.
…
Như vậy xem ra, ta quả thật là không biết tự lượng sức, tự chuốc lấy nhục.
Cho nên bị người khác cười nhạo, đứng nhìn trò cười… cũng là lẽ đương nhiên.
Nhưng ta đưa tay chạm vào bên má trái đau rát rồi mơ hồ nhớ lại…
Người gật đầu đồng ý với sự sắp đặt của thánh thượng, người chủ động đến gần trước… rõ ràng là Tiêu Vân Hằng.
…
Một nữ t.ử thế gia, tại bách hoa yến, bị tát giữa chốn đông người.
Nói thế nào cũng là nỗi nhục không thể chịu nổi.
Nếu còn một chút khí phách, lẽ ra phải tát trả lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta vốn đã muốn làm như vậy.
Nhưng vừa ngẩng mắt đã thấy Tiêu Vân Hằng đứng chắn trước mặt ta.
Có người thở dài:
"Rốt cuộc vẫn là cũ không bằng mới."
Chỉ có ta biết.
Ngay khoảnh khắc hắn chắn trước người ta, cũng chắn luôn mọi cơ hội để ta tát trả.
Ta cười khổ.
Nhưng lòng… đã lạnh đến tận cùng.
Tiêu Vân Hằng… đây chính là một lòng hướng về ta, không còn ai khác mà ngươi từng nói sao?
…
Đúng vậy.
Ta và Tiêu Vân Hằng… vốn không phải lần đầu gặp nhau.
Nếu nói giữa hắn và Minh Ninh quận chúa Tạ Văn Oanh là thanh mai trúc mã, oan gia vui vẻ… trong hai năm gần đây.
Thì ta và hắn, đã quen biết từ thuở niên thiếu, cùng nhau lớn lên…
Rốt cuộc tính là gì?
…
Mẫu thân ta là trưởng tỷ của thiên t.ử.
Năm đó vì trải đường cho thiên t.ử, đã một mình gả cho phụ thân ta.
Từ đó, người rời kinh đi biên quan, cả đời chưa từng trở lại.
Ta và Tiêu Vân Hằng chính là quen biết từ lúc đó.
Khi ấy hắn mới mười bốn tuổi, bị kế mẫu ghét bỏ, dứt khoát chạy đến trước mặt phụ thân hắn khóc một trận.
Quay đầu lại, liền bị đưa đến quân doanh nơi biên quan để rèn luyện.
Một công t.ử thế gia không được sủng ái, lại ở nơi cách kinh thành ngàn dặm.
Đương nhiên không tránh khỏi bị chèn ép, bắt nạt.
Lần nghiêm trọng nhất là đám người kia đã lấy trộm di vật duy nhất mẫu thân hắn để lại.
Đó là một chiếc túi hương do Tiêu phu nhân tự tay may.
Hắn như phát điên xông lên, mặc kệ quyền cước của người khác giáng xuống.
Nhưng vẫn không lấy lại được.
Bọn họ cười nhạo, mắng hắn là phế vật, là ch.ó hoang không có mẫu thân dạy.
Chính mẫu thân ta kịp thời quát ngăn, cứu hắn ra.
Khi đưa hắn đi xem đại phu, bà còn rơi nước mắt:
"Mẫu thân con năm đó cũng là bạn cũ của ta, không ngờ lại sớm hương tiêu ngọc vẫn như vậy."
Bà ở nơi biên quan này, tin tức biết được vốn ít.
Gặp lại nhi t.ử của cố nhân, khó tránh khỏi cảm khái.
Tiêu Vân Hằng cũng đỏ mắt.
Còn ta… ta tự tay nhặt chiếc túi hương đã rách chỉ kia lên, cười nói với hắn:
"Vân Hằng ca ca đừng khóc, Niệm Thanh thêu thùa rất giỏi, nhất định sẽ vá lại cho huynh, đảm bảo không ai nhìn ra."
Nhưng sao hắn lại càng khóc dữ hơn?
Ta khi ấy còn ngây thơ, chỉ biết gãi đầu bối rối.
…
Những binh lính gây chuyện đều bị phụ thân ta xử theo quân pháp.
Tiêu Vân Hằng được ông giữ bên cạnh, dần dần rèn luyện.
Lần gặp lại, hắn đã không còn vẻ u uất ban đầu, trong ánh mắt nhiều hơn vài phần kiên định và trầm ổn.
Mẫu thân gọi ta đến trước mặt.
Cầm quạt tròn chỉ về phía hắn, cười nói với ta:
"Niệm Thanh, từ nay về sau, hắn chính là nghĩa t.ử của phụ thân con, con thật sự phải gọi hắn một tiếng ca ca rồi."