Chương 3
Lời này chính là ý muốn đoạn tuyệt hoàn toàn.
Mà cũng đúng là đáp án thiên t.ử muốn nghe.
Một bên là quận chúa hắn nuôi lớn, một bên là ngoại tôn nữ hắn luôn cảm thấy có lỗi.
Hắn không muốn Tiêu Vân Hằng lưỡng lự, càng không muốn hoàng gia sinh bất hòa.
Vì thế… Minh Ninh quận chúa bị cấm túc ba tháng.
Hôm nay mới được thả ra.
Nàng không chờ được lời xin lỗi của Tiêu Vân Hằng.
Ngược lại chỉ nghe tin hắn mấy tháng nay cùng một nữ t.ử ra vào cùng nhau, còn dự bách hoa yến.
Một quận chúa sinh ra đã là kim chi ngọc diệp từ khi nào từng chịu ủy khuất như vậy?
Thế nên nàng tức giận xông vào, trước mặt mọi người tát ta một cái:
“Ngươi đường đường là một tiểu thư thế gia đại tộc vậy mà lại vội vàng nhặt lấy thứ bản mà bản tiểu thư không c.ầ.n s.ao?”
…
Từng chuyện cũ chồng chất mới tạo nên cục diện hôm nay.
Ta bị Tiêu Vân Hằng che chắn phía sau, giọng hắn mang theo bất mãn:
"Ta và Niệm Thanh từ trước đến nay đều giữ lễ, mong quận chúa nói năng cẩn trọng."
Nhưng Tạ Văn Oanh như bị chạm vào vảy ngược, càng thêm tức giận:
"Niệm Thanh, Niệm Thanh… gọi thân mật đến mức này rồi sao?!"
"Chàng còn bênh vực nàng ta?!"
"Nàng ta rõ ràng biết chuyện giữa ta và chàng, lại còn dựa thế của bệ hạ và mẫu thân đã gả xa của nàng ta ép chàng cưới! Không phải là không biết liêm sỉ thì là gì?!"
"Chỉ là một con bé biên quan quê mùa mà thôi, có gì hơn người! Dựa vào đâu mà các ngươi đều bênh vực nàng ta?!"
"Văn Oanh!"
Tiêu Vân Hằng quát lớn.
Khiến tất cả mọi người trong yến hội đều giật mình.
Hắn thật sự nổi giận.
Mà hắn nhất định phải nổi giận.
Bởi vì hắn từng ở biên quan.
Hắn biết gió nơi đó lạnh đến thế nào.
Biết để chống lại man di, bao nhiêu t.h.i t.h.ể đã chất chồng như núi.
Mà đồng thời ở nơi kinh thành xa xôi này bọn họ lại ca múa vui vẻ, say sưa hưởng lạc.
Dựa vào gì mà như vậy?
Đâu thể vì một câu nhẹ bẫng như chỉ là kẻ quê mùa ở biên quan kia liền có thể phủi sạch tất cả?
"Từ đầu đến cuối, đều là quận chúa nhìn tại hạ không thuận mắt, nhiều lần gây sự. Tại hạ đã nhẫn nhịn, coi như tận nghĩa, sao lại có chuyện tư tình với người?"
Hắn từng chữ từng chữ, nói trước gương mặt trắng bệch của Tạ Văn Oanh:
"Niệm Thanh và ta là thanh mai trúc mã. Nàng đến kinh thành, bảo vệ nàng vốn là chuyện nên làm, huống hồ Liễu tướng quân còn là ân sư của ta."
"Cho nên quận chúa, mong người tự trọng, chớ nên dây dưa nữa."
"Hôn sự… chàng, chàng thật sự muốn đoạn tuyệt với ta sao?!"
Tạ Văn Oanh cuối cùng cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng, nước mắt rơi xuống.
Tiêu Vân Hằng không né tránh:
"Vốn dĩ chưa từng có giao tình, nói gì đến đoạn tuyệt."
"Chàng nói dối! Chàng quên rồi sao? Chàng từng cùng ta cưỡi ngựa ở săn trường, từng ôm ta từ trong hồ lên, còn sợ ta nhiễm phong hàn mà lén đưa t.h.u.ố.c… những chuyện đó thì tính là gì?!"
Thân hình Tiêu Vân Hằng khẽ cứng lại.
Hắn thậm chí không dám quay đầu nhìn sắc mặt ta mà chỉ lạnh nhạt nói:
"Đi săn cùng quận chúa là do quận chúa cố ý gây sự, tại hạ không thể không theo."
"Cứu người dưới hồ, chẳng qua là bất đắc dĩ."
"Còn chuyện đưa t.h.u.ố.c…"
Hắn quay mặt đi, không nhìn nước mắt đầy mắt nàng:
"Chỉ là sợ quận chúa xảy ra chuyện, liên lụy đến tại hạ mà thôi."
Tạ Văn Oanh lảo đảo, không kìm được lùi lại một bước:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tiêu Vân Hằng… chàng thật nhẫn tâm… thật nhẫn tâm!"
Nàng lớn tiếng, lau nước mắt, quay người muốn bỏ đi.
Nhưng không đi được.
Bởi vì ta đã lên tiếng:
"Chờ đã."
…
Việc ta lên tiếng là chuyện ngoài dự liệu của tất cả mọi người.
Tiêu Vân Hằng quay đầu lại, có chút căng thẳng nhìn ta:
"Niệm Thanh…"
Hắn căng thẳng điều gì?
Là lo vết thương trên mặt ta?
Hay lo ta sẽ không chịu bỏ qua mà trả đũa Tạ Văn Oanh?
Nếu thật là vậy thì ta chỉ có thể nói…
Hắn nhìn người quá chuẩn.
Tạ Văn Oanh dừng bước, hằn học nhìn ta, cứng đầu nói:
"Ngươi còn muốn nói gì?"
"Đắc ý lắm phải không? Hắn lại đứng về phía ngươi?!"
"Chẳng phải chỉ dựa vào đôi phụ mẫu ở biên quan của ngươi sao? Chẳng phải chỉ là trấn thủ biên quan lâu hơn một chút thôi sao? Có gì đáng tự hào? Bọn họ cũng đâu có c.h.ế.t, còn ta thì…"
Chát!
Một tiếng tát vang lên giòn giã.
Nửa bên mặt nàng ta lập tức sưng đỏ.
Nhưng chưa dừng lại.
Ngay sau đó là thêm ba cái tát tiên tiếp nữa.
Từng cái đều giáng thẳng lên mặt Tạ Văn Oanh.
Lực đạo cực lớn.
Đến khi mọi người kịp phản ứng thì đã muộn.
"Văn Oanh!"
Ta bị người khác đẩy mạnh một cái.
Kẻ đẩy ta lại không hề nhìn ta lấy một lần mà chỉ vội vã ôm Tạ Văn Oanh vào lòng.
Nàng ta khóc không ngừng:
"A Hằng, ta đau quá…"
"Nàng ta… nàng ta dám đ.á.n.h ta, ngay cả mẫu thân ta còn chưa từng đ.á.n.h ta! Để ta c.h.ế.t cho xong, c.h.ế.t rồi các người mới vừa lòng!"
Nói rồi nàng ta lao về phía cột, bộ dáng như muốn liều c.h.ế.t.
Tiêu Vân Hằng lập tức không còn để ý gì khác mà ôm lấy nàng ta, định rời đi.
Giữa chừng dường như nhớ ra điều gì, hắn dừng lại, quay đầu.
Hắn khẽ nhíu mày, ánh mắt không tán đồng nhìn ta:
"Niệm Thanh, nàng không nên động thủ."
"Ta đã trách phạt Văn Oanh, sao nàng còn cố chấp không buông? Nàng ấy từ nhỏ được nuông chiều, có chút ngang bướng cũng là lẽ thường, nhưng nàng thì không phải."
"Nàng giữa chốn đông người ra tay đ.á.n.h người làm mất lễ nghi, thật là không nên."
Nói xong, hắn ôm Tạ Văn Oanh quay đầu rời đi, không chút do dự.
Hắn hoàn toàn không hề để ý cú đẩy vừa rồi của hắn, khiến ta đập vào mép bàn…
Đau đến mức nào.
"Tiểu thư…"
Nha hoàn vội vàng tiến lên.
Ánh mắt của những người xung quanh nhìn ta hoặc là chế giễu, hoặc là khinh miệt.
Dường như đều đang nói:
Xem đi, quả nhiên là vậy.
Hậu quả của việc không biết tự lượng sức.