Chương 5
Một bên là bạch nguyệt quang đã thành một phụ nhân.
Vị hoàng đế cữu cữu kia… sẽ chọn ai?
Chỉ tiếc ta còn chưa kịp đợi mẫu thân trở về.
Đã chờ được Tiêu Vân Hằng quay lại.
Hắn tiều tụy đi không ít.
Xem ra vì dỗ dành nữ t.ử mà hắn nói chán ghét kia mà hắn đã hao tốn không ít tâm sức.
Khi nhìn thấy ta, hắn mệt mỏi nói:
"Niệm Thanh… hôn sự của chúng ta… có thể bàn lại sau một thời gian được không?"
Hắn vừa nói xong đã hối hận.
Thật kỳ lạ.
Mỗi lần chúng ta gặp nhau… dường như chưa từng là lúc thích hợp.
Ví dụ như hiện tại.
Chuyện hai nữ t.ử tranh một nam nhân, còn tát nhau tại bách hoa yến đã lan truyền khắp nơi.
Minh Ninh quận chúa càng khóc đến tận trước mặt thiên t.ử.
Ngay cả vị Tạ phu nhân vốn luôn tránh né thiên t.ử cũng đã nhập cung.
Nghe nói thiên t.ử cho lui hết mọi người, cùng cố nhân ôn chuyện suốt một canh giờ.
Khi rời đi cả Tạ phu nhân lẫn thiên t.ử đều đỏ hoe mắt.
Nhưng thiên t.ử lại không lập tức triệu kiến ta.
Cũng giống như ngày đó ta cũng không đi tìm thiên t.ử đầu tiên.
Ngoại tổ mẫu an ủi ta:
"Nếu hắn hồ đồ đến mức vì người ngoài mà giận cá c.h.é.m thớt với chính ngoại tôn nữ của mình, vậy thì đừng trách ai gia trở mặt với hắn!"
Tuy nói vậy nhưng ta vẫn cảm nhận được…
Mấy ngày nay, thái độ của cung nhân đối với ta đã lạnh nhạt đi không ít.
Nếu không vì thế chúng cũng sẽ không để ta vì không tìm được người hỏi đường mà vô tình bắt gặp cảnh tượng kia trong lãnh cung.
Một tiểu thái giám, nhìn chỉ chừng mười hai tuổi.
Nhưng ánh mắt lại như một con sói cô độc, hung hãn lạnh lẽo.
Đám lão thái giám giẫm hắn dưới chân.
Cả sợi tua hắn đang nhìn chằm chằm cũng bị giẫm xuống bùn.
Bọn chúng cười nhạo:
"Đây là thứ con do ả tiện tỳ rửa chân kia của ngươi đan cho đấy à? Ngày nào cũng ôm như bảo bối, ai ngờ còn không đáng nửa đồng."
"Nhìn cái gì? Thật tưởng mình là nhân vật gì à?"
"Chỉ là thứ nghiệt chủng bị đại hộ vứt bỏ."
"Phế vật, đồ không có mẫu thân dạy dỗ!"
…
Đúng lúc đó, Tiêu Vân Hằng tìm thấy ta:
"Niệm Thanh, ta nghe cung nhân nói nàng đi về phía này…"
Rồi hắn lại nói:
"Niệm Thanh, hôn sự của chúng ta… có thể bàn lại sau một thời gian được không?"
Vì sao vừa nói xong lại hối hận?
Có lẽ là vì quá giống.
Giống hệt lần đầu chúng ta gặp nhau.
Khi đó hắn cũng bị người ta giẫm dưới chân.
Chỉ là thứ bị giẫm xuống bùn khi ấy là túi hương.
Những kẻ kia cũng mắng hắn là phế vật, là ch.ó hoang không có mẫu thân.
Là ta cùng mẫu thân ta đã cứu hắn ra.
Tiêu Vân Hằng như bị đ.á.n.h một đòn nặng, trong mắt tràn đầy hối hận và áy náy.
Hắn muốn giải thích:
"Ta với nàng ta thật sự không có gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Là Văn Oanh… nàng ta tính tình cương liệt, hôm đó vừa nghe chuyện hôn sự của chúng ta liền đòi tự vẫn."
"Niệm Thanh, nàng luôn lương thiện, đó dù sao cũng là một mạng người, nàng…"
Ta giơ tay.
Ngăn hắn lại.
Dưới ánh mắt hắn, ta đi về phía tiểu thái giám kia.
Đám thái giám vừa rồi đã không còn vẻ hung hăng.
Tất cả đều quỳ rạp xuống đất cầu xin tha mạng.
Tiểu thái giám được giải thoát, lập tức lao về phía sợi tua trong bùn.
Nhưng lại vồ hụt.
Hắn ngẩng đầu, hung dữ nhìn ta đang cầm sợi tua kia.
Rồi bỗng sững lại.
Bởi vì ta thuần thục buộc lại phần dây đã lỏng mà không hề để ý đến bùn đất bám trên đó.
Chỉ đưa lại cho hắn, nhẹ giọng nói:
"Đã là di vật của mẫu thân, thì phải giữ cho cẩn thận."
Tiểu thái giám ôm c.h.ặ.t vào lòng, giọng non nớt mà kiên quyết:
"Ta sẽ không để vậy nữa."
"Nếu lần sau còn có kẻ dám làm hỏng nó, ta nhất định khiến hắn c.h.ế.t không toàn thây!"
Ta bỗng thấy thú vị, cười hỏi:
"Nếu người đó là một cô nương, ngươi cũng sẽ không thích nàng sao?"
Thân hình Tiêu Vân Hằng khẽ cứng lại.
Tiểu thái giám nhìn ta như nhìn kẻ ngốc:
"Đây là di vật của mẫu thân ta. Kẻ nào dám làm hỏng, ta hận không thể nghiền xương thành tro, sao có thể còn thích?"
Nói đến đây Tiêu Vân Hằng rốt cuộc không nhịn được nữa, tức giận nói:
"Niệm Thanh! Ta và Văn Oanh trong sạch, nàng ấy chỉ là bị nuông chiều mà sinh ra ngang bướng, nàng ấy làm sai cũng không phải cố ý. Ta chỉ coi nàng ấy là muội muội không hiểu chuyện mà thôi, nàng cần gì phải cố ý nhục nhã nàng ấy cũng là nhục nhã ta!"
Hắn tiến lên muốn kéo tay ta như trước đây.
Chỉ là trước kia… hắn kéo tay ta là để đưa ta đi ngắm cảnh gió trăng.
Còn bây giờ, hắn lại nói:
"Chúng ta đừng giận nữa được không? Nàng cần gì phải ghen với một đứa trẻ?"
Ta chỉ tránh tay hắn, nhìn hắn nói:
"Nhưng Tiêu Vân Hằng… nàng ta bằng tuổi ta."
Nếu nàng ta là trẻ con vậy ta là gì?
"Đó sao có thể giống nhau."
Tiêu Vân Hằng gần như buột miệng.
"Văn Oanh từ nhỏ lớn lên ở kinh thành, chưa từng chịu khổ, lại được người bảo vệ nuông chiều, không hiểu chuyện cũng là bình thường. Còn nàng…"
Hắn chợt dừng lại.
Ta lại thay hắn nói tiếp:
"Ta sinh ra ở nơi biên quan xa xôi."
"Dù là nữ nhi của tướng quân, nhưng bên chiến trường, sẽ không có ai nuông chiều một tiểu cô nương."
Càng không có thời gian và kiên nhẫn để mặc một tiểu cô nương tùy ý làm loạn.
Tiêu Vân Hằng từng ở đó.
Hắn biết quân pháp như núi, không ai ngoại lệ.
Mà ta cũng như những đứa trẻ nơi biên quan, từ nhỏ đã được dạy là phải ngoan ngoãn hiểu chuyện, tuyệt đối không được trở thành gánh nặng cho người khác.
Chúng ta không thể vô cớ làm loạn bởi vì phụ mẫu đã quá mệt mỏi rồi.
Chúng ta không thể chạy lung tung bởi vì bên ngoài luôn có gián điệp man di.
Chúng ta càng không thể phạm sai lầm…
Bởi vì có rất nhiều người trong chúng ta… đã không còn phụ mẫu.
Người còn sống phải g.i.ế.c địch bảo quốc.
Người đã c.h.ế.t cũng không thể che chở cho ai nữa.