1
Sống lại một đời? Hắn nói vậy là có ý gì?
Ta chớp chớp mắt, thấy Dịch Mộ Xuyên vẫn đang vùi đầu khóc sụt sùi.
Ta cảm thấy hắn khóc như thế thật xui xẻo, không nhịn được bèn yếu ớt mà oán trách lên tiếng:
“Dịch Mộ Xuyên, ngươi nguyền rủa ai đấy, ta vẫn chưa c.h.ế.t mà...”
Tiếng nức nở nghẹn ngào của tiểu tướng quân đột ngột dừng lại.
Hắn bỗng ngẩng phắt đầu lên, đuôi mắt xinh đẹp còn vương một vệt đỏ rực rỡ.
“Nàng... nàng tỉnh rồi sao!”
Ta: “...”
Ta run rẩy giơ tay lên, đau lòng chỉ vào hắn:
“Ngươi đừng có độc miệng quá!”
Ta với Dịch Mộ Xuyên có thể xem như là kẻ thù truyền kiếp.
Phụ thân ta là đứng đầu văn quan, phụ thân hắn là đứng đầu võ quan.
Hai người từ lúc bản thân còn chưa thành thân đã cãi nhau, cãi đến khi con cái đều sắp cưới gả rồi, vẫn ba ngày hai bữa dâng tấu đàn hặc đối phương.
Dựa trên tinh thần mấy chục năm như một ngày, không đ.á.n.h đổ đối phương thì không chịu bỏ cuộc của hai người họ.
Ta và Dịch Mộ Xuyên từ nhỏ cũng chẳng hợp nhau, gặp mặt là quay đầu đi chỗ khác, mở miệng là châm chọc đối phương.
Ta chướng mắt hắn không hiểu phong nhã, hắn ghét ta làm bộ làm tịch.
Lần nào gặp mà không cãi nhau vài câu thì coi như hai đứa ta có bệnh.
Cho nên nghe hắn nói vậy, ta hoàn toàn không nghi ngờ hắn đã lỡ nói ra lời thật lòng.
Kết quả Dịch Mộ Xuyên cuống quýt giải thích:
“Ta không có ý đó, ý ta là cuối cùng nàng cũng tỉnh rồi.”
Mắt hắn vẫn còn đỏ hoe, trông đáng thương vô cùng, ngược lại giống như ta đang bắt nạt hắn vậy.
“Nàng hôn mê hai ngày rồi, ta còn tưởng nàng lại...”
Giọng hắn đầy tủi thân, nói được một nửa, dường như chợt nhớ ra điều gì, hắn lập tức im bặt, chột dạ liếc mắt sang nơi khác.
Ta hơi nheo mắt, ta quen biết Dịch Mộ Xuyên nhiều năm, đương nhiên biết hắn không giỏi nói dối.
Ta lại nhớ đến những lời hắn vừa khóc vừa nói khi ta còn chưa tỉnh lại… sống lại một đời...
Trong lòng ta bỗng nảy ra một suy đoán táo bạo.
Dịch Mộ Xuyên bắt đầu chuyển chủ đề, hỏi ta có khát không, có đói không, có cần gọi đại phu đến khám lại không.
Ta nhìn chằm chằm vào hắn, nhìn đến mức giọng hắn càng lúc càng nhỏ.
Cuối cùng hắn đỏ mặt, lầm bầm:
“Cứ nhìn ta mãi làm gì, một cô nương mà chẳng biết ngượng.”
Ta chớp mắt: “Ngươi khóc...”
Hắn lập tức ngắt lời ta: “Ta không khóc!”
Ta chống người ngồi dậy trên giường, giơ tay chạm vào khóe mắt hắn, nhìn giọt nước long lanh còn đọng trên đầu ngón tay, ta nói:
“Ừm, ngươi không khóc.”
“Nàng, nàng nàng nàng!”
Mặt hắn đỏ bừng: “Sao nàng có thể sờ mặt ta!”
Hắn giống hệt một cô nương bị người ta khinh bạc.
“Không danh không phận, nàng chiếm tiện nghi của ta!”
Hắn u oán nhìn ta.
Cố nhịn cười, ta nghiêm túc gật đầu:
“Đúng vậy, ta chiếm tiện nghi của ngươi. Vậy nên... đời trước ta c.h.ế.t như thế nào?”
Thân thể Dịch Mộ Xuyên bỗng cứng đờ, hắn tránh ánh mắt của ta:
“Đời trước gì chứ? Nàng đang sống khỏe mạnh thế này, đừng nói những lời xui xẻo đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nheo mắt, hắn quả nhiên rất kỳ lạ.
“Thật sao? Vậy vừa rồi ngươi khóc dữ như thế...”
“Ta đã nói là ta không khóc rồi mà.”
Hắn sốt ruột lên: “Chắc nàng ngủ đến ngốc luôn rồi, nằm mơ đấy.”
Nói xong, không đợi ta phản ứng, hắn lập tức đứng dậy, quay lưng về phía ta.
“Được rồi, trong quân ta còn có việc quan trọng, không ở đây với nàng nữa.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
So với giọng điệu ngày thường hắn nói chuyện với ta, lúc này hắn dịu dàng đến mức chẳng giống hắn chút nào.
“Nàng dưỡng bệnh cho tốt, đừng để lại bệnh căn gì. Sau này... nhất định phải sống đến trăm tuổi.”
Nói xong, hắn không quay đầu lại, trực tiếp biến mất ngoài cửa.
Đợi hắn rời đi, ta thu lại vẻ thoải mái trên mặt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Ta gọi nha hoàn vào trang điểm thay y phục.
Sau chuyện này, ta đã hoàn toàn hết hy vọng.
Chuyện hôn sự với Tiêu Cảnh cũng nên có một kết thúc rồi.
2
Tiêu Cảnh là đương kim Thái t.ử, đoan chính ổn trọng, trầm tĩnh như vực sâu, sừng sững như núi cao.
Lần đầu tiên ta gặp hắn là tại tiệc thưởng hoa do Hoàng hậu tổ chức.
Mà lần đó, ta suýt nữa đã lột áo của hắn.
Con đường lát đá cuội sau cơn mưa sạch bóng như được gột rửa.
Ta cố nhịn cơn đau nơi cổ chân, luống cuống kéo lại ngoại bào đã tuột xuống một nửa của hắn.
“Đường trơn quá, thần nữ không cố ý, xin Thái t.ử điện hạ thứ tội.”
Ta căng thẳng đến mức muốn quỳ xuống, nhưng Tiêu Cảnh lại đưa tay ra, hư hư đỡ lấy ta.
“Cô nương không cần căng thẳng.”
Giọng hắn ôn hòa như làn gió mát sau cơn mưa.
“Nhìn động tác của cô nương, chẳng lẽ đã bị trẹo chân?”
“Còn đi được không?”
Ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy trong đôi mắt đen như mực của hắn thấp thoáng vẻ lo lắng.
“Chắc là không đi được nữa.”
Ta khô khan đáp, nói xong lại thấy không ổn, vừa định giải thích rằng mình có thể gọi người đi tìm nha hoàn, thì nghe hắn khẽ thở dài.
“Đắc tội cô nương rồi.”
Ta còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn bế ngang người lên.
Ta kinh hô một tiếng, theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cổ hắn.
Ngay sau đó, thị vệ của hắn đã bung ô che trước mặt ta, hoàn toàn che khuất thân ảnh của ta.
Hắn bế ta đến một gian sương phòng, gọi ngự y đến khám cho ta, còn bản thân thì rời đi trước.
Hắn để tâm đến thanh danh của ta, không để ai nhìn thấy sự tiếp xúc giữa hai người.
Sau đó, hắn còn sai người đi tìm nha hoàn Tiểu Xuân của ta.
Tiểu Xuân bị lạc với ta, lại biết ta bị thương nên tự trách và đau lòng vô cùng.
Ta xoa đầu nàng an ủi.
Trong lòng lại nghĩ, vị Thái t.ử này quả thực khoan dung rộng lượng, cẩn thận lại chu đáo.
Sau khi ngự y xử lý đơn giản vết thương cho ta, ta quay lại yến tiệc.
Đến muộn trong tiệc của Hoàng hậu, đương nhiên ta phải nhận lỗi và giải thích.
Hoàng hậu nhân từ, chẳng những không trách phạt mà còn hỏi han ta rất kỹ lưỡng.
Người cho ta ngồi phía dưới bên tay trái của mình.
Phía bên kia, chính là Tiêu Cảnh.