Nợ 100 Triệu, Ta Livestream Làm 360 Nghề Lên Hot Search

Chương 107: Livestream Tại Cửa Hàng Vàng Mã



Phong Ngâm Phát Điên: Một ngàn năm trước, hình như chúng ta đã quen biết nhau, lúc đó bạn đuổi theo tôi, để lại dấu răng trên cánh tay tôi, lúc đó tôi tên là Lữ Động Tân, còn bạn? (Điển tích: Chó c.ắ.n Lữ Động Tân - Làm ơn mắc oán/Không biết tốt xấu).

Trong điện thoại, âm thanh bàn phím được cài đặt vang lên lách cách, có tiết tấu như một bản nhạc phong phú, bản nhạc chiến thắng.

Chỉ cần Phong Ngâm trả lời một câu, không ít người lập tức vào xây lầu bên dưới, nhiệt độ tăng vọt cực nhanh.

Đây là sức hút thuộc về cô.

Sau khi "đốp chát" xong xuôi, Phong Ngâm bắt đầu chọn nội dung livestream cho ngày mai.

"Để xem nào, làm cái gì thì lưu lượng mới nhiều đây."

"Hả? Ngủ ở nghĩa địa? Chuyện trẻ con thế này cũng lôi ra nói, để đó đã."

"Xem còn gì nữa, trải nghiệm làm shipper, cũng có thể để đó."

"Làm việc ở cửa hàng vàng mã một ngày? Lượt like rất cao, hay là làm cái này trước?"

Phong Ngâm cảm thấy công việc ở cửa hàng vàng mã này không tồi, trực tiếp @ cư dân mạng trên Weibo của mình, đồng thời đăng một trạng thái.

Phong Ngâm Phát Điên: Phổ cập câu chuyện vãng sinh cho chúng sinh, Phong Ngâm đưa bạn đi lĩnh hội phong thái âm gian!

Weibo này vừa đăng, bình luận của Phong Ngâm nhanh ch.óng thất thủ.

[Phong Ngâm, cô không sao chứ!]

[Phong Ngâm, hôm nay cô uống t.h.u.ố.c chưa!]

[Phong Ngâm cô bớt bớt cái thói đắc ý lại, đi đường gặp người mặc đồ đen trắng, đừng có vội đi theo người ta đấy.]

[Cái văn án này... tràn đầy gió âm!]

[Người quản lý điểm danh, cuối cùng cũng biết ngày mai làm gì rồi.]

[Tài xế điểm danh, Lão Đại em đổi xe mới rồi! Siêu rẻ, có bảy triệu chín trăm ngàn tệ thôi!]

[Trợ lý điểm danh, xe em giới thiệu đấy, còn được tặng hoa nữa!]

Bộ ba vừa xuất hiện, cư dân mạng càng high hơn.

Thường ngày người cười nhạo Lý Tam Nhất hèn mọn là nhiều nhất, dù sao hai người kia một câu tôi có tiền, lực chiến hơi cao.

Phong Ngâm cũng nhìn thấy bình luận của ba người, trực tiếp trả lời một câu: Phê chuẩn!

Tuy cô không có tiền, nhưng không chịu nổi việc có hai trợ lý có tiền.

Nội dung livestream ngày mai đã định, Phong Ngâm đặt điện thoại xuống, chuyên tâm đọc sách trong phòng ngủ.

Phong Ngâm, người thường ngày chín giờ rưỡi tối đi ngủ đúng giờ, cứ thế đợi đến mười giờ mới ngủ, đây đã là sự coi trọng lớn nhất của cô rồi.

Nhiều hơn nữa, không được.

Sáng sớm hôm sau, Phong Ngâm vẫn dậy lúc năm giờ, dắt Ala xuống lầu chạy bộ.

Sau một tiếng rưỡi chạy bộ, lưỡi Ala hận không thể thè ra ngoài, Phong Ngâm cũng mồ hôi đầm đìa.

Một người một ch.ó, sau khi về nhà, mỗi người tự đi tắm rửa, vô cùng nhanh ch.óng.

Tiếp theo, cho ch.ó ăn.

Đợi Ala ăn xong, Phong Ngâm dắt Ala xuống lầu, chuẩn bị ra ngoài livestream.

Vẫn tập hợp ở cổng lớn, Lâm Ngọc nhìn thấy Phong Ngâm đi tới, xách theo bánh bao và sữa đậu nành trong tay, lon ton chạy tới.

"Bà chủ, bữa sáng hôm nay đã được giao, đây là phần chị gọi thêm."

"Ngoan lắm."

Phong Ngâm một tay xoa đầu Lâm Ngọc, vành tai Lâm Ngọc đỏ ửng cúi đầu, ừm một tiếng.

Phong Ngâm xách bữa sáng đi đến chỗ phòng bảo vệ, tán gẫu vài câu với bác Trương bên trong, đưa bánh bao bữa sáng qua, vẫy tay với bác Trương, ra khỏi cổng khu chung cư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Lão Đại! Chị xem chị xem!"

Trương Ba đứng ngay ở cổng, giống như đàn em đón khách ở nhà tắm hơi, giọng nói vô cùng vang dội, chỉ là thứ người ta khoe là một chiếc xe mới.

Vẫn là tông màu đen, chỉ là thân xe to hơn một chút, sơn xe hình như cũng bóng hơn nhiều, đường nét mượt mà hơn, tóm lại là —- đẹp.

Những cái khác, Phong Ngâm biết nó là miễn phí, thế là đủ rồi.

"Ngầu quá! Đồng chí Trương Ba mắt nhìn tốt thật!"

Một câu khen ngợi của Phong Ngâm, khiến Trương Ba sướng đến mức không tìm thấy phương hướng.

Lý Tam Nhất nhìn mà hiểu rõ, giơ ngón tay cái với Phong Ngâm, cô giỏi! Cô không biết xấu hổ! Anh ta vẫn còn kém xa lắm.

Bốn người lên xe, ăn bánh bao trên xe, đi thẳng đến một cửa hàng vàng mã.

Phong Ngâm chỉ trả lời trên mạng là sẽ làm việc này, nhưng không thông báo là cửa hàng vàng mã nào.

Cô sợ có người ngồi canh trước, chuẩn bị cầm gạch ném cô thì sao!

Tuy nhiên, Lý Tam Nhất sau khi nhìn thấy Weibo, đã chủ động ôm hết mọi việc, bao gồm cả việc liên hệ cửa hàng vàng mã đồng ý phối hợp livestream.

Xe cộ buổi sáng hơi đông, đi đi dừng dừng suốt dọc đường, cuối cùng sau một tiếng rưỡi, cũng đến được một cửa hàng vàng mã.

Xuống xe, Phong Ngâm và ông chủ làm quen với nhau một chút, hỏi xem có muốn lên hình không, có kiêng kỵ gì không, v.v.

Sau khi hỏi xong xuôi, cô mở điện thoại lên, buổi livestream bắt đầu.

"Xin chào mọi người, hôm nay chúng ta đến xem một chút về sự khởi đầu mới của cuộc đời."

[Vừa vào đã nghe thấy khởi đầu mới của cuộc đời, giây tiếp theo đã nhìn thấy vòng hoa trắng xóa.]

[Cái cuộc đời này mới quá!]

[Luận về việc lựa chọn từ lúc đầu thai.]

Cư dân mạng đã bắt đầu tự biên tự diễn, còn Phong Ngâm thì chào hỏi với ông chủ ngoài ống kính, khách sáo hỏi: "Ông chủ, hôm nay tôi làm chút gì đây?"

"À —- cũng chẳng có việc gì, chính là có người đến hỏi thì bán được là tốt nhất, không bán được cũng không sao."

"Thế à —- tiền công tính thế nào? Bán được nhiều có hoa hồng không?"

Ông chủ tắt đài luôn.

Hoa hồng? Cửa hàng vàng mã?

Cái thứ này đúng là chưa bao giờ nghĩ tới.

"Có —- cô bán được nhiều cũng có, chỉ là chỗ chúng tôi không có nhiều việc làm ăn như thế."

Ông chủ là người thật thà, nghề làm vàng mã là tổ tiên truyền lại, nhưng ông ấy không biết buôn bán lắm, mồm mép vụng về, mắt thấy cái nghề này sắp không làm tiếp được nữa rồi.

Lý Tam Nhất liên hệ với ông ấy, cũng là ông chủ cho mình cơ hội cuối cùng.

Chillllllll girl !

Trong ống kính, Phong Ngâm lúc này đã đi vào cửa hàng vàng mã, cửa tiệm rất sạch sẽ, ngoại trừ đồ đạc bày biện có chút âm khí ra, thì không có tật xấu gì khác.

"Ông chủ đang làm gì thế?"

"Không có việc gì thì gấp thoi vàng (kim nguyên bảo)."

"Thế à, tôi thích nhất là thoi vàng đấy, tôi làm cùng ông."

Phong Ngâm vô cùng tự nhiên lấy một cái ghế đẩu nhỏ, ngồi đối diện với ông chủ, bắt tay vào gấp thoi vàng.

"Ông chủ, tay nghề của ông không tồi nha, thoi vàng này gấp giống y như thật. Tròn trịa đầy đặn, xuống dưới kia chắc chắn dễ tiêu."

"He he he..."

Ông chủ cười gượng mấy tiếng, thực sự không biết nên trả lời thế nào cho phải.