Nợ 100 Triệu, Ta Livestream Làm 360 Nghề Lên Hot Search

Chương 182



“Ngại quá, hàng vừa thu mua lại từ một ông bác bán đồ cũ.”

Phong Ngâm bình tĩnh bật nút nói chuyện, hắng giọng, chĩa loa về phía cả tòa nhà.

“Căn cứ theo Điều 1254 Bộ luật Dân sự, nghiêm cấm hành vi ném vật dụng từ công trình xây dựng. Nếu ném vật dụng từ công trình xây dựng hoặc để vật dụng rơi từ công trình gây thiệt hại cho người khác, người xâm phạm phải chịu trách nhiệm bồi thường theo quy định của pháp luật; trường hợp qua điều tra khó xác định người xâm phạm cụ thể, trừ khi chứng minh được mình không phải là người xâm phạm, thì những người sử dụng công trình có khả năng gây hại phải chịu trách nhiệm bồi thường. Sau khi bồi thường, người sử dụng công trình có quyền yêu cầu người xâm phạm thực sự hoàn trả.”

Sau khi tuôn một tràng quy định pháp luật, miệng của bộ ba nhân viên há to tròn vo như nhau.

Trương Ba: Lão đại hiểu luật luôn hả?

Lâm Ngọc: Lão bản ngầu quá xá!

Lý Tam Nhất: Phong Ngâm mà hiểu luật, càng khó g.i.ế.c hơn rồi.

Phong Ngâm vẫn chưa kết thúc, sau khi phổ cập pháp luật xong, giọng cô đột ngột cao v.út lên.

“Nói một cách dễ hiểu hơn, nếu các người không cung cấp manh mối về kẻ ném đồ, thì cả cái tòa nhà này phải cùng hắn ta đền tiền cho tôi!”

“Tin tôi đi, tôi kiện là chắc chắn thắng!”

Chỉ sau hai câu nói, trách nhiệm của một người đã được chuyển giao cho cả tòa nhà.

Chillllllll girl !

Mâu thuẫn giữa hai người, chuyển thành mâu thuẫn giữa một người và cư dân toàn bộ tòa nhà.

Đã không giải quyết được, thì làm cho to chuyện luôn.

Quả nhiên, sau khi Phong Ngâm hét xong, cửa sổ của mấy nhà lập tức có người thò đầu ra.

Người sống cùng một chỗ, tuy có nhiều người không quen biết nhau, nhưng kiểu gì cũng có chút hiểu biết.

“Là nhà tầng 8!”

“Chắc chắn là tầng 8!”

“Tầng 8 hay ném đồ lung tung lắm!”

Rất nhiều tiếng hô vọng ra từ các cửa sổ, Phong Ngâm bình tĩnh thu loa lại, ném cho Lý Tam Nhất.

“Báo cảnh sát, bảo họ khoanh vùng tầng 8.”

“Tôi đi giao hoa đây.”

Phong Ngâm ôm bó hoa tươi trong cốp xe, đi lên lầu theo địa chỉ.

Trong phòng livestream, tận mắt chứng kiến Phong Ngâm chỉ trong vài phút đã khoanh vùng được mục tiêu ném đồ trong phạm vi cực nhỏ, ai nấy đều vô cùng bái phục.

> **[Bình luận - User A]:** Chuyện này nhìn thì đơn giản, nhưng thực tế làm thì không hề đơn giản.

> **[Bình luận - User B]:** Đầu tiên bạn phải có cái gan dám đối đầu với cả tòa nhà.

> **[Bình luận - User C]:** Cổ là Phong Ngâm mà, cổ sợ ai chứ!

> **[Bình luận - User D]:** Hahahaha, nói hay lắm, cổ chính là cái chữ “Điên” (Phong) trong Phong Ngâm mà!

Phong Ngâm ôm hoa lên tầng năm, thiết bị livestream tạm thời chỉ giữ lại phần âm thanh, không để lộ thông tin cụ thể của khách hàng.

Tìm đúng số nhà, cô nhấn chuông.

“Ai đấy?”

“Chào cô Trương, tôi là shipper đến giao hoa.”

Cửa “cạch” một tiếng mở ra, một tiếng hét ch.ói tai xuyên thủng cả hành lang.

“Phong Ngâm————”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phong Ngâm một tay che chắn cho bó hoa, giọng nói vẫn cực kỳ ổn định.

“Bình tĩnh, cánh hoa bay mất bây giờ.”

“Không được không được, tôi không bình tĩnh nổi, Phong Ngâm cô không biết tôi thích cô đến mức nào đâu, toang rồi toang rồi, có phải tôi đang nằm mơ không, chắc chắn là mơ rồi, nếu không chuyện tốt như vậy sao lại rơi trúng đầu tôi chứ.”

“Hay là cô tát tôi một cái đi?”

Phong Ngâm ôm hoa đứng ở cửa, giọng nói không nhỏ vang lên: “Hàng vạn cư dân mạng làm chứng nhé, đây là yêu cầu chủ động của cô ấy, không liên quan gì đến tôi đâu đấy.”

“Á—— cô đang livestream, cô đang livestream đúng không? C.h.ế.t tôi rồi, tôi được lên sóng rồi!”

“Ký nhận hoa chút đi?”

“Hoa gì cơ?”

Phong Ngâm giơ bó hoa trong tay lên, lắc lắc trước mặt cô gái: “Bên trên có thiệp đấy.”

Cô gái nhìn nét chữ quen thuộc, cơn giận không biết từ đâu ập tới: “Tôi không nhận! Một bó hoa mà muốn giải quyết vấn đề à, nằm mơ!”

Ái chà, nghe cái giọng điệu này, có biến?

Gen hóng hớt của Phong Ngâm trỗi dậy, cô rất thuận theo nội tâm mình mà hỏi: “Có câu chuyện gì à?”

Cô gái do dự một giây, rồi kiên định nói: “Có, vào đi!”

Shipper Phong Ngâm thành công thâm nhập vào nhà của cô gái, hai người ngồi trên sô pha, cho hàng loạt cư dân mạng được nghe một vụ bát quái, thỏa mãn cái nết tò mò của nhân loại.

“Tôi và anh ta yêu nhau bốn năm, năm nay bàn chuyện kết hôn, nhà tôi thách cưới sáu vạn sáu (66.000 tệ), tên kia liền than nghèo kể khổ với tôi, vẽ bánh nướng cho tôi ăn, nói cái gì mà đưa tiền sính lễ xong thì cuộc sống gia đình nhỏ sau này của chúng tôi sẽ túng thiếu, nói đi nói lại, đều là lỗi của tôi, hắn là đàn ông con trai mà còn tỏ ra tủi thân.”

Tranh chấp sính lễ, Phong Ngâm đại khái đã hiểu.

Nghe nói có rất nhiều cặp đôi trước bước này thì chàng chàng thiếp thiếp, sau bước này thì đường ai nấy đi.

“Sao anh ta không nghĩ lại xem, nhà là hai nhà chúng tôi cùng bỏ tiền trả tiền cọc, mua xong cũng là tôi và anh ta cùng trả nợ, bố mẹ tôi đâu có bán con gái, cũng đâu có sư t.ử ngoạm, là nằm trong phạm vi khả năng của nhà anh ta, thật sự không hề đòi hỏi nhiều, họ chỉ cảm thấy không thể để người ngoài nghĩ con gái họ không có giá trị, hơn nữa nhà tôi còn cho của hồi môn tám vạn tám (88.000 tệ), tôi đòi sáu vạn sáu là nhiều sao?”

Nhiều không?

Nói thật, không nhiều.

“Sáu vạn sáu này chỉ là đi theo hình thức, bố mẹ tôi không lấy một đồng, định cho tôi mang về, làm vốn riêng cho gia đình nhỏ của chúng tôi, nhưng phần này còn chưa nói đến thì anh ta đã không chịu rồi.”

“Tôi coi như nhìn thấu gã đàn ông này rồi, cái gì có lợi cho hắn thì hắn đồng ý, bất lợi cho hắn một tí là không chịu nhả ra, cuộc hôn nhân như vậy còn cần tiếp tục không?”

Cô gái thực sự đang tìm kiếm một câu trả lời.

“Sính lễ hay còn gọi là tiền nạp tài, là nhà trai mang theo thành ý và năng lực đến để cưới cô.”

“Bỏ qua năng lực không bàn tới, dù sao cô cũng biết cái thứ mình thích là loại người gì rồi, chỉ nhìn vào thành ý thôi.”

Đây chính là câu trả lời Phong Ngâm đưa ra.

“Thành ý?”

Cô gái nhìn bó hoa bên tay Phong Ngâm, nụ cười châm biếm hiện rõ trên mặt.

“Cãi nhau một tuần, anh ta chỉ gửi đến mỗi bó hoa này.”

“Phong Ngâm, tôi trả tiền ship cho cô, cô mang hoa trả về đi! Đây là địa chỉ, tiện thể trả luôn cái này cho anh ta.”

Cô gái tháo chiếc nhẫn trên tay xuống, có rất nhiều đau lòng, nhưng cũng có một phần nhỏ là sự giải thoát.

Phong Ngâm cầm địa chỉ, nhìn chằm chằm khoảng một phút.