"Không có tiền thì sao! Chẳng lẽ tôi còn không có năng lực nợ tiền à!"
"Thế tiền của cô ở đâu ra?"
"Đầu tư chính đáng đổi lấy đấy, cậu có lấy không?"
"Lấy!"
Lý Tam Nhất lựa chọn giữa chính nghĩa và c.h.ế.t đói.
Chillllllll girl !
Rất nhanh đã đến ngân hàng, Lý Tam Nhất xuống xe, Phong Ngâm cũng đi theo xuống.
"Cô xuống làm gì? Thẻ ngân hàng của tôi có vấn đề, cô làm gì có thẻ ngân hàng đâu?"
"Phát gì?"
"Phát lương!"
"Cô thật sự có tiền?"
"Tôi có thể phát lương cho cậu, chuyện này khó tin đến thế sao?"
Phong Ngâm nghĩ nghĩ, đúng là nên trả chút tiền cho Lý Tam Nhất, tuy cô vẫn còn nợ nần, nhưng chắc chắn sẽ trả hết.
Tuy nhiên Phong Ngâm chẳng hề lo lắng, vì hệ thống đã hợp pháp hóa thu nhập của cô, chủ yếu là cái bàn tay vàng hợp lý này.
"Phong Ngâm, cô không có tiền, đi ngân hàng làm gì?"
Phong Ngâm không trả lời Lý Tam Nhất, chỉ lấy điện thoại ra, mở quay video, soi vào chính mình.
Người khác gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, còn cô gần bùn là nhuộm đen cả lũ.
Chủ yếu là bản thân vui vẻ!
Trong ánh mắt khó hiểu của Lý Tam Nhất, Phong Ngâm cất điện thoại, đi trước dẫn đường.
Hai người, một người mang khí chất đại ca, một người sợ hãi co rúm, bước vào ngân hàng.
Lấy số, chờ đợi.
May mà người không đông, rất nhanh đã đến lượt hai người.
Lý Tam Nhất xử lý công việc trước, thẻ ngân hàng của cậu ta bị đóng băng, cậu ta đến để xử lý một chút.
Cùng lúc đó, Trương Ba không tìm được chỗ đậu xe, nhìn đông nhìn tây thì thấy cảnh sát giao thông đi tới.
Cậu ta hoảng hốt, hạ cửa kính xe xuống, hét lớn về phía ngân hàng: "Lão đại, chạy mau! Cảnh sát đến rồi!"
Câu cuối cùng Lý Tam Nhất nói rất nhỏ, Phong Ngâm cạn lời dừng lại.
Người này, rất có năng lực.
Nợ tiền?
Hình như là thế thật.
"Tất nhiên, cậu đừng tưởng tôi làm livestream là vì công ích thật đấy nhé."
Cái họng của Trương Ba gào lên một tiếng, coi như làm nổ tung cả cái ngân hàng.
Bảo vệ ở cửa, cảnh sát giao thông đang đi tới, lập tức chuyển sang trạng thái giới nghiêm.
Người đi đường ở cửa chạy tán loạn tứ phía, tránh để bị vạ lây.
Cô nhân viên quầy giao dịch bên trong "soạt" một cái hạ cửa sổ an toàn xuống, Lý Tam Nhất vẻ mặt khiếp sợ nhìn ra ngoài cửa sổ, còn Phong Ngâm thì đang nghĩ sớm muộn gì cũng phải tống khứ mấy tên này vào tù cho rảnh nợ!
"Hiểu lầm, hiểu lầm, hiểu lầm!"
Phong Ngâm đứng dậy, giơ cao hai tay, gào lên là hiểu lầm.
Nhưng lúc này ai mà nghe giải thích, đều ôm tâm thế thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót.
"Bọn họ là đồng bọn!"
Một câu hét của nhân viên giao dịch đã định tội cho Phong Ngâm.
Phong Ngâm thật sự là gào rách cả cổ họng, không gào không được, cô nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát rồi.
"Không phải cướp ngân hàng, cậu ta sợ bị dán vé phạt, cậu ta không có chỗ đậu xe!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không phải đồng bọn, cậu ta chỉ sợ cảnh sát giao thông dán vé phạt thôi, không phải cướp ngân hàng! Cậu ta còn nhiều tiền hơn cả ngân hàng!"
Nhưng khi cảnh sát ập vào ngân hàng, nhìn thấy Phong Ngâm, lại một lần nữa nghi ngờ chân tướng của sự việc này.
Lúc này ở bên ngoài, Trương Ba cũng ý thức được mình hét sai rồi.
Giống hệt tư thế của Phong Ngâm, Trương Ba giơ cao hai tay, ngoan ngoãn xuống xe, "bịch" một tiếng quỳ xuống đất.
"Xin lỗi lão đại, tôi không cố ý, chỉ là cuống quá, não hơi bị chập mạch."
Dưới sự giải thích của Trương Ba, cộng thêm việc quả thực không có bất kỳ v.ũ k.h.í sát thương nào, hiểu lầm này khi xe cảnh sát đến nơi cuối cùng cũng được giải thích rõ ràng, tránh cho cảnh tượng ba người bị áp giải đi.
Phong Ngâm ngồi xuống, thắt dây an toàn, xe đi được nửa đường thì đón Lý Tam Nhất.
"Một cái vé phạt dọa cậu thành cái dạng này, ông nội cậu để lại cho cậu nhiều tiền như thế đúng là phí phạm."
Lý Tam Nhất không quá tán đồng nói: "Cái này không giống nhau, cái nào nên tiêu thì tiêu, cái nào nên tiết kiệm thì tiết kiệm, không thể vơ đũa cả nắm được."
"Lương của cậu."
Phong Ngâm vừa nói xong, Trương Ba nghiêng đầu, khẳng định lời Phong Ngâm: "Đúng, nhiều tôi không chê nhiều, ít tôi không chê ít."
"Đừng có nhìn tôi như thế, năng lực của bà đây bày ra đó, thèm vào mà để mắt đến cái ngân hàng bé tẹo này!"
Vốn dĩ Phong Ngâm muốn làm chút việc, nhưng cảm nhận được ánh mắt của mọi người dán lên người mình, luôn có cảm giác nếu cô không đi thì cái ngân hàng này không mở cửa tiếp được.
Đùa giỡn một chút, Phong Ngâm cuối cùng cũng nhận được sự công nhận của cảnh sát, dưới sự chú ý của một đám người, xử lý xong công việc cho Trương Ba.
Nghiệp vụ này được xử lý với tốc độ cực nhanh, hoàn toàn vượt xa tốc độ trung bình của ngân hàng.
Bộ ba cuối cùng cũng rời khỏi ngân hàng, còn về việc Lý Tam Nhất rốt cuộc có bị dán vé phạt hay không, tài xế ở trên xe đã kịp thời lái đi rồi.
Trên xe, Phong Ngâm và Trương Ba sau một trận náo loạn mệt lả người, dồn áp lực ánh mắt sang Lý Tam Nhất.
Trương Ba lắc đầu, nhưng vẫn hỏi đến cùng.
"Được rồi, chuyện tiền nong, về rồi nói."
"Cậu xem... Trương Ba, công việc này là tôi chủ động cung cấp cho cậu à?"
"Không phải."
"Là cậu đi theo tôi cầu xin có đúng không?"
"Đúng."
Phong Ngâm tiếp tục bẻ ngón tay hỏi: "Tôi đi du lịch có tốn tiền không?"
"Tốn tiền."
"Vậy cậu đi theo sau tôi, chơi có vui không?"
"Vui!"
"Có thấy phong phú không, có phải tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống rồi không?"
"Phải!"
"Vậy nên nói, cậu cứ nằng nặc đòi đi theo tôi, tôi dẫn cậu đi chơi, dẫn cậu đi tìm niềm vui, có khác gì cậu bỏ tiền đi du lịch đâu, cậu nói xem, có phải cậu nên đưa tiền cho chúng tôi không!"
Trương Ba nghe xong, cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai, nhưng nghĩ kỹ lại thì, đúng! Lão đại nói đúng quá!
Trương Ba càng nói càng hưng phấn, lão đại nói gì cũng đúng.
"Tôi biết rồi, lão đại, về tôi sẽ phát lương cho mọi người!"
Phong Ngâm nhướng mày, chuyện nhỏ, nghĩ năm xưa cô từng bày sạp ở cầu vượt, loại người nào mà chẳng bị cô lừa cho què giò, cuối cùng còn phải cảm ơn cô rối rít.
Một phen đại lừa gạt của Phong Ngâm nhận được cái like âm thầm của Lý Tam Nhất.
Ba người chia tay ở hầm để xe, khi Phong Ngâm đi đến cầu thang bộ thì điện thoại reo.
"A lô ——- tôi thích đi bộ!"
"Là thế này Phong Ngâm, Lâm Húc nhà bác về rồi, bác muốn mời cháu ăn cơm, cảm ơn cháu hai hôm trước đã chăm sóc."