Nợ 100 Triệu, Ta Livestream Làm 360 Nghề Lên Hot Search

Chương 234: Oan gia ngõ hẹp, gặp lại trên sàn đấu



Sự việc càng chứng tỏ một điều: gã đàn ông chen hàng kia thừa biết mình sai, nhưng vẫn cố tình làm.

Gã quay đầu lại lườm Phong Ngâm một cái.

Phong Ngâm vẫn ngồi ở ghế lái, sau khi vượt lên còn hạ kính xe xuống, ném cho gã một ánh nhìn đầy khiêu khích rồi mới nghênh ngang rời đi.

"Không thể nào đ.á.n.h nhau trong đó chứ?"

Phong Ngâm lại bắt đầu cái nết "xem náo nhiệt không chê chuyện lớn", dẫn đầu vỗ tay hoan hô.

Sau đó, cảnh sát giao thông thật sự đã kiểm tra camera giám sát vào khoảng thời gian mà Phong Ngâm tố cáo. Trong camera hành trình, rõ ràng ghi lại cảnh gã đàn ông này ngày nào cũng vào đúng giờ đó, cố tình chen hàng, chèn ép xe khác.

Kết quả: Gã đàn ông thường xuyên chen hàng bị trừ điểm, nộp phạt. Quan trọng hơn là vì chuyện này mà đi làm muộn, bị sếp "khen ngợi" cho một trận tơi bời khói lửa. Gã ôm một bụng tức, ngồi trong văn phòng chỉ hận không thể đ.â.m kim vào hình nhân nguyền rủa Phong Ngâm.

Tan làm, gã đến phòng tập quyền anh. Đây là loại phòng tập cấp tỉnh, chuyên đào tạo để thi đấu.

"Phong Ngâm, cô biết hôm nay mình làm công việc gì không?"

Gã đàn ông bị bộ dạng đắc ý của Phong Ngâm làm cho tức đến nghiến răng nghiến lợi, cơ hàm co giật liên hồi. Trong miệng gã chắc chắn đang tua đi tua lại những lời c.h.ử.i thề bẩn thỉu nhất thế giới, chỉ là không dám phun ra mà thôi.

"Tốt!"

Phong Ngâm đỗ xe xong, liên lạc với người tuyển dụng bên trong, dẫn theo bộ ba nhân viên đi vào. Cô hành động dứt khoát, giải quyết chuyện bồi thường va quẹt xe nhanh ch.óng, mười phút là xong.

Còn về phần Phong Ngâm, tuy cô có chuyển làn mấy lần để trêu ngươi gã kia, nhưng tuyệt đối không vi phạm luật giao thông. Cô vốn đã có chút bực bội trong người, lái xe mãi cuối cùng cũng đến được địa điểm livestream hôm nay.

Cái đó gọi là gì nhỉ? Không có lý thì đuối lý, có lý thì sợ gì bố con thằng nào.

"Ha ha, cô yên tâm, cô sẽ có đồ bảo hộ, sẽ không để cô bị thương đâu."

Lý Tam Nhất và hai người kia đang đợi bên ngoài, thấy không ít người mặc đồ lỉnh kỉnh từ trong đi ra.

"Sao Phong Ngâm vẫn chưa ra?"

Nếu Phong Ngâm biết gã kia đang rủa mình, chắc chắn cô sẽ chủ động bán cho hắn một cái hình nhân, bảo hắn cứ yên tâm mà đ.â.m, xem ai c.h.ế.t trước!

Gã đàn ông còn cố gắng ngụy biện với cảnh sát, nhưng cảnh sát giao thông đâu có chiều theo thói hư tật xấu của hắn. Xét thấy hắn vi phạm nhiều lần, trực tiếp trừ ba điểm, phạt hai trăm tệ.

"Nhường đường một chút."

Lâm Ngọc gánh vác trọng trách mở đường, nhấc chân chuẩn bị đi vào thì vừa hay đụng mặt một người.

Cảnh sát giao thông lúc nãy lập tức đau đầu, nhìn Phong Ngâm đang vỗ tay bèn nói: "Dừng, dừng, dừng! Mau chụp ảnh hiện trường, gọi bảo hiểm, rồi dọn đường đi cho người ta đi!"

"Làn đường này của anh là làn đi thẳng, muốn rẽ phải thì phải đi sát lề phải, anh học bằng lái kiểu gì thế? Mua bằng à?"

Lâm Ngọc ngẩng đầu lên, theo thói quen tiến lên một bước, cố gắng nhìn xuyên qua lớp kính mũ bảo hiểm để thấy khuôn mặt bên trong người đối diện.

"Bà chủ?"

Cái mũ bảo hiểm gật gật.

Lâm Ngọc lại tiến lên, ngỡ ngàng: "Bà chủ, thì ra chị lùn vậy sao?"

Người trước mặt mặc bộ đồ bảo hộ dày cộp trông như cái mai rùa, đầu đội mũ bảo hiểm kín mít, chính là Phong Ngâm. Trông cô thấp hơn Lâm Ngọc cả một cái đầu.

"Có gì mà ngạc nhiên, tôi vốn dĩ cao hơn cậu nhiều, do bộ đồ này nó dìm hàng thôi."

Phong Ngâm dùng cánh tay đang đeo găng tay đ.ấ.m bốc, đẩy Lâm Ngọc một cái, quay sang nhìn Lý Tam Nhất chỉ đạo: "Mở livestream đi. Cho phát thì phát, không cho thì quay vài video ngắn đăng lên mạng."

"Được!"

Lý Tam Nhất ra dấu OK. Phong Ngâm đập hai nắm đ.ấ.m vào nhau, phát ra tiếng "bốp bốp bốp" giòn tan, hùng dũng khí thế bước lên đường đi đối luyện.

Mấy người này thật phiền phức, lề mề quá.

"Miếng bảo vệ răng... chưa đeo miếng bảo vệ răng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng tình hình hiện tại là, gã đàn ông oan gia ngõ hẹp kia cũng là một võ sĩ có chút thiên phú ở đây.

"Chào mọi người, tôi là Lý Tam Nhất. Phong Ngâm ở kia, đài số bảy. Người mặc đồ bảo hộ mai rùa màu đỏ ch.ót kia là chị ấy đấy. Hôm nay chị ấy làm đối luyện quyền anh, hay nói trắng ra là bao cát sống."

Không ít cư dân mạng đã đoán ra nơi Phong Ngâm đang ở, có không ít người rảnh rỗi đã bắt đầu chạy đến xem kịch vui.

Lúc này, tại sân tập quyền anh số một, một người đàn ông mặc quần đùi màu xanh, cởi trần, vẻ mặt không tình nguyện bước lên đài.

[Mấy người đúng là một lũ fan não tàn. Phong Ngâm có giỏi đến mấy cũng chỉ là con gái có chút sức lực, so với võ sĩ chuyên nghiệp thì làm sao bằng được? Hiểu chưa?]

Gã đàn ông ánh mắt kinh ngạc, cảm thấy lực đạo không đúng.

Nhưng ngay lúc đó, Phong Ngâm xoay hai cánh tay, dùng sức một cái. Thân hình gã đàn ông trong nháy mắt bị lật nghiêng, chới với.

Bộ ba nhân viên nhanh ch.óng theo sau, nhưng có một người còn nhanh hơn họ, chính là nhân viên của phòng tập lúc nãy.

Không phải xem thường phụ nữ, chỉ là đàn ông và phụ nữ có sự chênh lệch về sức mạnh do gen. Luyện tập sau này tuy có thể bù đắp, nhưng đó là trong trường hợp một bên có thiên phú, bên kia là gà mờ. Còn đằng này...

Độ cao của trần nhà như sân bóng rổ, đèn đóm bao quanh sáng trưng như ban ngày, mặc dù bên ngoài trời vẫn còn sáng.

Toàn bộ sân tập có mười đài đấu, xung quanh mỗi đài đều có không ít người vây xem. Sau khi bộ ba đi ra từ lối đi, mới phát hiện sân tập này lớn đến mức nào.

[Sân này quen quá, đây không phải là sân tập quyền anh của tỉnh sao?]

"Livestream hôm nay có nguy cơ rất lớn sẽ bị cấm sóng vì bạo lực, nên mọi người hãy xem và trân trọng nhé. Chúng tôi sẽ tranh thủ quay một số video ngắn để đăng lên."

[Mọi người đoán xem Phong Ngâm có nhịn được mà không đ.á.n.h trả không? Hay là lại 'nổi điên' giữa chừng?]

Lý Tam Nhất nhanh ch.óng theo kịp Phong Ngâm, tay cầm điện thoại, mở phần mềm livestream.

Phong Ngâm đi phía trước quay đầu lại, lắc lắc nắm đ.ấ.m, nhe hàm răng trắng bóng cười một cái đầy "thiện ý".

Phong Ngâm nhếch miệng cười. Gã đàn ông kia lại còn dám chế nhạo cô, được lắm. Cô hơi dùng sức nắm tay lại.

[Đối luyện quyền anh? Cứ thấy sai sai ở đâu ấy. Phong Ngâm chịu đòn á? Có mà trời sập!]

Gã đàn ông rất qua loa bày ra tư thế tấn công, dùng một nửa sức lực đ.ấ.m về phía Phong Ngâm. Ánh mắt gã đầy vẻ lơ đãng và khinh thường, tất cả đều bị Phong Ngâm thu hết vào tầm mắt.

Gã nhìn Lý Tam Nhất đang cầm điện thoại livestream, trong lòng càng thêm bất mãn. Lại thêm một lũ làm màu câu view.

"Cô chắc chắn muốn làm đối luyện? Ở đây có võ sĩ nữ mà, đổi người đi."

Phong Ngâm theo sự sắp xếp trước đó, leo lên đài số bảy, lạnh lùng đáp: "Không cần."

Không sao, chỉ cần một cú đ.ấ.m thôi, hắn sẽ không còn dám nghĩ như vậy nữa.

Gã đàn ông hoàn toàn không biết Phong Ngâm là ai. Trong thế giới của hắn chỉ có luyện tập đ.ấ.m bốc, hoàn toàn không có thời gian quan tâm đến mấy cái drama trong giới giải trí.

Cú đ.ấ.m thẳng không chút kỹ thuật của gã đàn ông, bị Phong Ngâm dễ dàng ôm lấy.

"Có đủ tư cách hay không, thử là biết ngay."

Phong Ngâm đã sớm nóng lòng muốn thử. Trong lòng cô đang có một luồng bực bội không rõ nguồn gốc, cô cần gấp một cái bao cát để giải tỏa.

Gã đàn ông phát hiện lực đạo không đúng, nắm đ.ấ.m còn lại nhanh ch.óng móc tới. Phong Ngâm dự đoán được liền cúi người né tránh, nén lại động tác lật người đá chân theo bản năng sát thủ, rút một cánh tay ra.

"BỐP!"

Một tiếng động lớn vang lên, nắm đ.ấ.m của cô nện thẳng vào bụng gã đàn ông.

Gã đau đớn lùi lại mấy bước, ôm bụng, trong mắt không còn vẻ khinh thường nữa mà thay vào đó là sự kinh hãi.

"Xin lỗi, lúc nãy là tôi không đúng. Chúng ta làm lại!"

Chillllllll girl !