Thôi Thiên Trạch chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c lạnh toát, nở nụ cười tươi đẹp nhất của mình, giơ hai ngón tay cái lên.
"Thích! Quá thích! Món yêu thích nhất của tôi!"
Câu trả lời vô cùng "biết điều" của Thôi Thiên Trạch khiến Phong Ngâm rất hài lòng.
"Được lắm, đợi một chút, tôi tháo bộ lòng già heo này xuống, cậu mang đi rửa sạch."
"Đa tạ khen ngợi, ruột già heo thích không?"
Thậm chí ruột già heo vào khoảnh khắc này, đều trở thành thứ cậu ta yêu thích nhất!
Thôi Thiên Trạch đồng ý, lại đồng ý, gật đầu lại gật đầu.
Một bộ ruột già heo bị ném vào trong chậu, ánh mắt Phong Ngâm chuyển từ trên người con heo sang người Thôi Thiên Trạch.
Thôi Thiên Trạch sợ đến dựng tóc gáy lại không dám lùi bước nào.
Phong Ngâm hài lòng nhìn Thôi Thiên Trạch rời đi, nói với Lý Tam Nhất đang cầm điện thoại: "Chỗ tôi không có nội dung gì mới mẻ, tôi vẫn tiếp tục phân giải thịt heo, anh đi livestream Thôi Thiên Trạch đi."
Lý Tam Nhất gật đầu, nhưng trước khi đi không yên tâm dặn dò: "Phong Ngâm, ở đây tuyệt đối đừng manh động."
"Nghĩ nhiều rồi, tôi căn bản không phải người gây chuyện."
Cô không phải người gây chuyện, cô là thủ lĩnh của thể chất gây tai nạn!
Lý Tam Nhất muốn nói lại thôi.
Lý Tam Nhất đi rồi.
Thao tác tiếp theo của Phong Ngâm, khiến nỗi sợ hãi của cậu ta đối với Phong Ngâm đạt đến đỉnh điểm.
Nửa con heo đã cắt đôi được Phong Ngâm hạ xuống một nửa, đặt nằm trên thớt.
Một con d.a.o róc xương nhỏ hơn một chút, trong lòng bàn tay cô dùng linh hoạt vô cùng, rẽ ngoặt, lôi kéo, rạch thịt heo nhẹ nhàng như cắt một miếng đậu phụ.
Thăn, ba chỉ, mỡ lá, sườn, gan tim phổi heo, mỗi một thứ đều được kỹ thuật cao siêu của cô cắt rời nguyên vẹn, phân loại đặt sang một bên.
Chỉ mặc một chiếc tạp dề da, Phong Ngâm một mình khuân vác, tháo dỡ, giải quyết tất cả.
Người bên cạnh đều làm như vậy, cậu ta nhìn cũng chỉ cảm thán một câu lợi hại, không có cảm giác gì khác.
Nhưng Phong Ngâm thì khác.
【Tại sao nhìn Phong Ngâm phân giải đầu heo, tôi có cảm giác lạnh sống lưng thế nhỉ.】
【Đúng vậy! Giống như tội phạm cao cấp nhất đang thưởng thức kiệt tác của mình, sự si mê biến thái đó.】
【Nhìn ánh mắt cô ấy, không phải tê liệt, không phải m.á.u lạnh, mà là... tận hưởng!】
Theo lý mà nói, cậu ta không nên sợ hãi, chỉ là tháo dỡ phân giải một con heo thôi mà.
Nhưng vấn đề là, cô ấy làm một mình.
"Lợi hại!"
Một con heo dưới tay nghề cực cao của Phong Ngâm, rất nhanh đã bị phân giải xong.
**
Thôi Thiên Trạch bị một đám các bác gái bao vây, vừa vào đã nhiệt tình giới thiệu đối tượng cho cậu ta, đồng thời mở lớp giáo d.ụ.c quan tâm.
Thôi Thiên Trạch tuy có vài phần tùy hứng, nhưng lễ phép cần có thì không thiếu, thậm chí đối với người lớn tuổi còn thêm vài phần kiên nhẫn.
Đương nhiên cũng là vì mấy bác gái này tuy hay lải nhải, nhưng đều đứng ở góc độ người từng trải, thật lòng cảm thấy cậu ta là một chàng trai trẻ đến làm việc này không tốt, chứ không có ý xấu.
Thôi Thiên Trạch bị mấy bác gái sắp xếp ngồi ở vị trí chính giữa, vừa học vừa nghe các bác giảng đạo lý cuộc đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Tam Nhất đi vào, Thôi Thiên Trạch đeo găng tay cao su và khẩu trang, chỉ lộ ra đôi mắt, đều có thể nhìn ra sự kháng cự của cậu ta lúc này.
Các bác gái hàng xóm trái phải làm quen tay rồi, vừa làm vừa nói chuyện, không trễ nải việc gì.
"Tiểu Thôi à, cháu hai mươi mấy tuổi rồi, học đại học chưa?"
Thôi Thiên Trạch gật đầu.
"Học đại học rồi sao còn đến làm việc này, bố mẹ cháu có đồng ý không?"
"Ây da, bà không hiểu đâu, bọn trẻ bây giờ chủ kiến lớn lắm, con bé nhà lão Vương tốt nghiệp rồi cũng không đi làm đấy thôi, bảo là ở nhà làm cái gì mà truyền thông, nằm nhà cả năm rồi, một xu cũng chẳng kiếm được."
"Còn không phải sao, con trai nhà bán quẩy chiên ở phố Tây, năm nay ba mươi mấy rồi, chẳng phải cũng đang ở nhà đấy sao."
Chillllllll girl !
Chủ đề vòng một vòng, lại quay về trên người Thôi Thiên Trạch.
"Người ta nhà bán quẩy điều kiện cũng được, không lo."
"Thế cũng không được, đàn ông vẫn phải tìm một công việc tốt, ít nhất lúc đi xem mắt nói ra cũng dễ nghe, cái việc xử lý ruột già này cháu nói ra ngoài kiểu gì, hơn nữa cũng không kiếm được tiền."
Thôi Thiên Trạch bị hỏi đến đầu to ra, mấy tuổi, thích cô gái thế nào, nhà có nhà không, có mua nổi xe không vân vân mây mây các chủ đề, đều bị hỏi hết.
【Cái cảnh này sao giống mấy chủ đề lúc về quê ăn Tết thế nhỉ!】
【Lầu trên ác mồm thế!】
【Nói về ác mồm, vẫn phải là Phong Ngâm, ai mà ngờ buổi livestream đầu tiên, cô ấy lại bắt Thôi Thiên Trạch đi rửa ruột già!】
【Má ơi, tôi rất mong chờ mấy buổi livestream sau, Phong Ngâm sẽ dẫn Thôi Thiên Trạch đi làm gì!】
Cùng lúc đó, bố của Thôi Thiên Trạch, đặc biệt dành thời gian xem livestream của Thôi Thiên Trạch.
Văn phòng tổng giám đốc Tinh Hỏa Giải Trí, thỉnh thoảng lại truyền ra một trận cười, khiến các thư ký bên ngoài nhìn nhau ngơ ngác.
Chẳng lẽ lại ký hợp đồng lớn rồi?
Cư dân mạng trong livestream, có một bộ phận rất nhỏ fan nhan sắc xót xa cho Thôi Thiên Trạch, có chút oán trách Phong Ngâm, đại đa số đều ôm tâm thái xem náo nhiệt, thậm chí Thôi Thiên Trạch càng t.h.ả.m, họ càng vui.
Bản thân thành công hay không không quan trọng, nhìn thấy người khác chịu khổ là vui thật sự!
Thôi Thiên Trạch vẫn luôn làm việc ở chỗ rửa ruột già, Lý Tam Nhất livestream một lúc rồi lại đổi về chỗ Phong Ngâm.
Trong phòng của lò mổ, không còn bóng người, tất cả thịt heo đều đã bị phân giải xong.
Dưới sự dẫn đường của quần chúng nhiệt tình, Lý Tam Nhất tìm thấy Phong Ngâm, Trương Ba, Lâm Ngọc.
Lý Tam Nhất nghe ngóng được biết, hôm nay tổng cộng ba mươi tám con heo, dưới sự giúp đỡ của Phong Ngâm, đã phân giải xong toàn bộ.
Tức là, họ tan làm sớm rồi.
Nhưng đi một cái, người đâu?
Một cái sân nhỏ, một cái nồi sắt lớn đang bốc hơi nghi ngút, mùi chua chua có chút kích thích vị giác.
Một cái bàn tròn đặt ở giữa, bên cạnh những chiếc ghế nhựa đỏ rẻ tiền, Phong Ngâm một chân giẫm đất, một chân giẫm lên ghế, bài tú lơ khơ trong tay đập xuống kêu chan chát.
"Đôi 2? Có bắt không thì bảo!"
"Hahahahaha! Tôi đi rồi, hết bài!"
Phong Ngâm xòe lòng bàn tay, đắc ý vung vẩy trong không khí, trông y hệt mấy tên lưu manh đầu đường xó chợ.
Khí thế kiêu ngạo, xông thẳng lên trời.