[Cái giọng này... nghe mà tôi cũng đỏ mặt tía tai theo luôn á.]
Chị gái xinh đẹp chống cằm, nghiêng đầu, đôi mắt không chớp lấy một giây nhìn chằm chằm Thôi Thiên Trạch.
Lời nói cố tình bẻ lái theo hướng "đen tối" của chị ta khiến Thôi Thiên Trạch cảm thấy toàn thân không thoải mái, cứ như có kiến bò.
Lúc này Thôi Thiên Trạch mới sực tỉnh: Đây đâu phải xe của mình!
Nào là chiều cao, cân nặng, rồi cả vòng eo... nếu không phải sợ gây t.a.i n.ạ.n giao thông, chắc chị gái này đã muốn tự tay "đo đạc" thử rồi.
"Không cần đâu, mời chị thắt dây an toàn vào, chúng ta xuất phát."
Cậu chàng có dự cảm, chuyến đi này sẽ là hành trình gian nan nhất trong ngày hôm nay!
Thôi Thiên Trạch lắc đầu lia lịa.
"Cạch" một tiếng, tiếng khóa dây an toàn vang lên khiến Thôi Thiên Trạch thở phào nhẹ nhõm.
[Chị gái này đúng là cao thủ thả thính! Cho tôi xem mặt thật của "Lư Sơn" đi mà!]
"Chàng trai trẻ, khỏe khoắn thật đấy nha."
Chỉ là giọng nói của chị gái bên cạnh quá đỗi quyến rũ, cứ như rót mật vào tai.
Chị ta tháo dây an toàn, nở một nụ cười đầy mê hoặc.
Suốt quãng đường, mồ hôi của Thôi Thiên Trạch vã ra còn nhiều hơn cả giữa trưa hè oi ả.
Cuối cùng Thôi Thiên Trạch cũng nhận ra, xe không phải của mình, người nên xuống xe chính là mình mới đúng.
Ý nghĩ này vừa lóe lên, Thôi Thiên Trạch nhanh như một con khỉ lanh lợi, một tay tháo dây an toàn, tay kia "cạch" một tiếng mở cửa xe, xoay người một cái điệu nghệ đã nhảy tót ra ngoài.
"Gì mà vội vàng thế, chị đây có vội đâu nào."
Một câu nói khiến Thôi Thiên Trạch sợ đến mức ngồi bệt xuống đất, hai tay hai chân cuống cuồng bò lồm cồm về phía trước, cố gắng tránh xa chiếc xe và "yêu tinh" kia.
Chị gái trong xe che miệng cười khúc khích rồi bước xuống, một tay khoác lên vai Phong Ngâm, dáng người hơi nghiêng về phía cô đầy thân thiết.
"Chẳng lẽ tôi là yêu quái hay sao? Xem kìa, dọa cậu ta sợ đến mất mật rồi."
"Thì cũng là một mỹ yêu mà."
Lời của Phong Ngâm khiến chị gái cười đến gập cả người, ánh mắt đa tình liếc nhìn Phong Ngâm.
"Ừm, cô đúng là một mỹ nhân, cốt cách đẹp, da dẻ cũng đẹp, mà quan trọng nhất là có mắt nhìn người đấy."
Chị ta trêu chọc liếc mắt đưa tình với Phong Ngâm một cái, không thèm đùa giỡn Thôi Thiên Trạch nữa, rồi yểu điệu thướt tha rời đi.
"Cô biết tại sao cậu ta sợ không?"
"Cậu ta có phải thánh tăng đâu mà đòi chịu được thử thách! Không cần phải ngại. Ví dụ như bây giờ có người ném tiền vào tôi, tôi cũng chưa chắc đã giữ mình được đâu."
"Cậu ta sợ vì ý chí không kiên định, cậu ta cảm thấy mình sắp không giữ nổi mình nữa rồi. Nói trắng ra là trong thâm tâm cậu ta thấy 'thuận theo' cũng chẳng mất mát gì, thậm chí còn hời ấy chứ! Nếu không phải đang livestream bị thiên hạ soi mói, giờ này chưa biết cậu ta đang ở đâu đâu."
Phong Ngâm thẳng thắn dừng bước, nhìn Thôi Thiên Trạch đang mặt lúc đỏ lúc trắng vì bị nói trúng tim đen.
"Không sai chút nào."
Trong chốc lát, lượng thông tin quá lớn khiến Thôi Thiên Trạch không biết nên tiếp nhận cái nào trước.
"Đúng rồi, chúng ta tan làm rồi đấy. Còn cậu, cậu có tiền thuê chỗ trọ không?"
Chillllllll girl !
"Phong Lão Đại..."
Cậu chàng luôn cảm thấy câu trả lời này chẳng có chút lợi lộc nào cho mình cả.
"Tôi chưa nói cho cậu biết à? Từ hôm nay trở đi, tất cả bất động sản đứng tên cậu đều bị bố cậu khóa sạch rồi. Bạn bè của cậu cũng nhận được lệnh cấm, không ai được chứa chấp hay lén lút giúp đỡ cậu đâu. Đứa nào dám giúp là sẽ bị cắt viện trợ y hệt cậu đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thôi Thiên Trạch cảm thấy mình thà đừng biết cái tin sét đ.á.n.h này còn hơn.
"Đừng có giả vờ đáng thương ở đây!"
Không nghĩ ngợi nhiều nữa, Thôi Thiên Trạch lủi thủi đi theo sau Phong Ngâm.
"Không muốn biết à? Vậy thì tôi càng phải nói cho rõ ràng."
Sự phóng khoáng của Phong Ngâm toát ra từ trong xương cốt, được xây dựng trên nền tảng của sự mạnh mẽ và tự tin tuyệt đối.
"Người mắng tôi nhiều vô kể, nếu tôi mà cứ để tâm thì cả đời này chẳng cần làm gì khác ngoài việc đi cãi nhau. Thông não ra chút đi, quan tâm bọn nó sống c.h.ế.t làm gì cho mệt xác!"
Thôi Thiên Trạch cũng muốn được như vậy, nhưng cậu ta vẫn chưa thoát khỏi sự ràng buộc và ánh mắt của thế tục.
Phong Ngâm đột ngột quay người, Thôi Thiên Trạch đang đi phía trước vội phanh gấp, lắc đầu lia lịa.
Cậu ta nấp sau cái cây nhìn chị gái kia rời đi hẳn mới dám thở phào một hơi, bước ra ngoài mà vẫn còn hãi hùng ôm n.g.ự.c.
"Nói cách khác, cậu chỉ có số tiền kiếm được từ việc chạy đơn tối nay thôi. Ngày mai còn phải tự bỏ tiền túi ra mà bắt xe đi làm, liệu mà tính toán chi li vào."
Thôi Thiên Trạch ngơ ngác: Thuê trọ? Tại sao tôi phải thuê trọ?
"Vậy là chúng ta tan làm thật rồi chứ?"
"Phong Lão Đại, lúc nãy chị nói đây là chuyến cuối cùng rồi mà?"
Thôi Thiên Trạch sắp khóc đến nơi, ấm ức đi theo Phong Ngâm: "Tôi không có giả vờ, tôi thật sự sợ mà!"
"Phong Lão Đại, chị nói năng như vậy không sợ bị người ta ném đá à?"
Thôi Thiên Trạch ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Phong Ngâm, rồi lại nhìn vào cái điện thoại đang livestream của cô.
Phong Ngâm nhìn đồng hồ, nở một nụ cười rạng rỡ rồi gật đầu.
Phong Ngâm hoàn toàn không đi theo lối mòn của người thường. Cô cầm điện thoại, tắt chế độ chỉ nghe tiếng, bật camera lên.
"Được rồi, chuyện khác không bàn, nhưng tại sao ngày mai tôi lại phải tự mua vé xe?"
Phong Ngâm dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc để nhìn Thôi Thiên Trạch: "Cậu không lẽ nghĩ rằng sau hôm nay tôi sẽ tha cho cậu chắc?"
Thôi Thiên Trạch ngây ngô gật đầu, cậu ta thật sự đã nghĩ như thế.
"Tại sao lại không chứ? Hôm nay tôi còn chưa đủ t.h.ả.m hay sao? Tôi đã biết sau này phải tôn trọng người khác, biết kiếm được đồng tiền cực khổ thế nào rồi, như vậy còn chưa đủ à?"
"Chưa đủ."
Phong Ngâm sải bước đi trước, Thôi Thiên Trạch muốn sụp đổ ngay tại chỗ, nhưng lại sợ tốn tiền bắt xe về nên đành lạch bạch chạy theo.
"Tại sao? Tại sao tôi cảm thấy chị đang nhắm vào tôi thế? Tôi là fan cứng của chị mà, chúng ta đâu có thù oán gì đâu?"
Thôi Thiên Trạch đuổi theo, cố gắng dùng áp lực dư luận để ngăn cản sự sắp xếp của cô.
Cậu ta nghĩ bụng: Cô ta chắc chắn không dám thừa nhận là đang trù dập mình đâu. Lúc đó mình chỉ cần giả vờ đáng thương một chút, thêm dầu vào lửa, mượn sức mạnh của cư dân mạng là có khi thoát nạn.
"Sao cậu biết tôi đang nhắm vào cậu? Xem ra IQ cũng không đến nỗi nào. Cảm giác của cậu chuẩn đấy, tuy không thù oán nhưng có cái gọi là 'duyên phận', mà duyên của tôi với cậu thì cực kỳ tệ."
Nghĩ đến đây, Thôi Thiên Trạch lập tức gào khóc xông lên, định ôm đùi Phong Ngâm cầu xin nương tay.
Cùng lúc đó, ông bố ruột của cậu ta đang xem livestream ở nhà thì cười ha hả, sướng rơn cả người!
Ánh mắt Phong Ngâm đảo một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Lý Tam Nhất.
Cô ta dám đá thật đấy à!
"Đúng rồi, cái trò vừa rồi của cậu ấy – lợi dụng dư luận, dẫn dắt drama – đúng là rất hợp với cái mác thái t.ử gia công ty giải trí. Xem ra IQ của cậu đã bắt đầu 'nảy số' trong gian khổ rồi đấy. Để đáp lễ, tôi thấy mình cần phải tăng thêm cường độ huấn luyện mới được."