Hầu như tất cả mọi thứ đứng tên nguyên chủ đều đã bị đem đi bán đấu giá để trả nợ.
Phong Ngâm lật đến trang cuối cùng, nhìn tổng số tiền mà suýt ngất, gần một tỷ tệ.
"Lại nợ nhiều tiền đến thế cơ à?"
Phong Ngâm thật sự thắc mắc. Từ khi xuyên không đến đây, cô chỉ mải mê livestream, nỗ lực kiếm tiền trả nợ, chưa bao giờ để ý đến những thứ còn sót lại của nguyên chủ. Theo tập tài liệu này thì đúng là chẳng còn cái nịt.
"Không đúng, tôi còn sót lại cái gì không?"
Phong Ngâm không hỏi nhiều, tiếp tục ký tên. Hết tập tài liệu này đến tập tài liệu khác đặt trước mặt, cô đọc lướt qua rồi ký, ký đến mức cổ tay mỏi nhừ.
"Gia đình Phong Thành hãm hại tôi, họ có phải bồi thường cho tôi không?"
"Xin lỗi cô, vụ án đó vẫn đang trong quá trình xét xử."
[Chỉ có thể đợi nhà Phong Thành bị xử xong thôi, bọn họ chắc chắn đã tham ô không ít tài sản của Phong Ngâm.]
[Cái nhà Phong Thành đó đúng là không được c.h.ế.t t.ử tế mà.]
[Đột nhiên thấy Phong Ngâm cũng hơi đáng thương.]
Vừa mới thương cảm cho cô chưa được ba giây, thì kết quả cuối cùng hiện ra: Người ta có hẳn một tòa trang viên!
Đúng là chuyện đời không ai ngờ được!
Cảm xúc của cư dân mạng trong phòng livestream thay đổi xoành xoạch, lúc nãy còn chế giễu cô trắng tay, đi một chuyến công cốc.
Phong Ngâm ký xong chữ ký cuối cùng, chuẩn bị đứng dậy ra về.
"Xin chờ một chút, chúng tôi còn đồ cần trả lại."
"Cái gì nữa?"
Nhân viên mỉm cười lắc đầu, đẩy một tập tài liệu qua.
"Là một tòa trang viên."
Phong Ngâm đùa giỡn: "Chắc không phải để lại cho tôi một cái cúc áo đấy chứ?"
"Không ngờ nha, tôi còn có cả trang viên cơ đấy... Anh chắc chắn là không lấy nhầm tài liệu chứ?"
Phong Ngâm chỉ vào một bức ảnh trong tài liệu hỏi lại.
"Ảnh chụp một tháng trước đấy ạ."
Trong ảnh, ngôi nhà trong trang viên đến cái mái che cũng chẳng có, đổ nát hoang tàn trông không khác gì nhà ma.
Phong Ngâm miệng thì lẩm bẩm chê bai, nhưng tay thì lại rất thành thật nhặt tài liệu lên xem xét kỹ lưỡng.
"Đây là hợp đồng mua bán trang viên, vì có bản hợp đồng này nên trang viên vẫn chưa bị đem đi bán đấu giá."
Chillllllll girl !
Hợp đồng gì cơ? Một mảnh đất trống lớn như thế mà không bán được á?
Phong Ngâm có linh cảm chẳng lành, đột nhiên không muốn nhận tập tài liệu này nữa.
"Sao tôi không nhớ là mình có cái trang viên này nhỉ?"
"Theo chữ ký và ngày tháng trên tài liệu, có lẽ là do bố mẹ cô mua cho cô đấy."
Phong Ngâm cầm lấy hợp đồng, đọc qua một lượt mà lòng lạnh toát. Chủ nhân trang viên đúng là cô, không chạy đi đâu được. Nhưng bản hợp đồng này ghi rõ: Người mua trang viên cần phải trả góp cho ngân hàng 387.649 tệ mỗi tháng.
Nói trắng ra, cái trang viên này mua trả góp. Hiện tại cô đã ngừng đóng tiền ba tháng, nợ ngân hàng hơn một triệu tệ rồi.
"Nói cách khác, tôi trả hết nợ rồi, trắng tay không nói, giờ còn nợ ngược lại ngân hàng hơn một triệu. Nếu không trả tiếp thì trang viên sẽ bị thu hồi, đúng không?"
Phong Ngâm thật sự không hiểu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tôi không hiểu, tại sao lại dùng tên tôi để mua một cái trang viên hẻo lánh, hoang tàn như thế này, mà lại còn mua trả góp nữa chứ!"
"Xin nhắc nhở cô, trang viên này chỉ bán đất thôi, chúng tôi không bán đấu giá. Còn những việc khác là chuyện cô cần trao đổi với ngân hàng."
Thủ tục tại tòa án đã xong, Phong Ngâm vừa thoát nợ cũ đã lập tức gánh thêm món nợ mới. Một cái trang viên đổ nát bán chẳng ai mua.
Nhóm bốn người bước ra khỏi tòa án, Lâm Ngọc là người đầu tiên lên tiếng: "Sếp ơi, có hơn một triệu thôi mà, em trả cái vèo là xong ngay."
"Đúng đúng, lão đại, chị nợ 130 triệu còn trả xong, sá gì chút tiền lẻ này."
Phong Ngâm lườm Trương Ba và Lâm Ngọc cháy mặt.
"Hai người hay nhỉ, tôi chỉ nợ ngân hàng hơn một triệu tiền quá hạn thôi, nhưng nếu muốn giữ cái trang viên đó thì mỗi tháng phải trả 380 nghìn tệ, trả liên tục trong 75 năm! 75 năm đấy!"
"Nghĩa là tổng cộng tôi phải trả thêm hơn 41 triệu tệ nữa thì cái trang viên đó mới thực sự là của tôi!"
Phong Ngâm cầm điện thoại, nhìn những bình luận chế giễu trong phòng livestream, tính "phản cốt" lập tức trỗi dậy.
"Xem tôi bị chê cười à? Mơ đi nhé! Các người cứ chờ đấy, chuyện càng không thể tôi càng phải làm cho bằng được."
"Hơn 40 triệu thôi mà, chuyện nhỏ! Tôi nhất định phải mua đứt cái trang viên này, còn phải cải tạo nó thành một trang viên thực thụ cho các người lác mắt."
Phong Ngâm vung tay đầy khí thế.
"Đi! Tiếp tục làm việc kiếm tiền!"
"Haha, không sai, quả nhiên ông trời thương tôi, biết tôi thích cảm giác nợ nần chồng chất."
"Tôi là người có tinh thần cầu tiến cực mạnh mà."
"Có gì đâu, cứ làm thôi!"
Vẻ mặt hăng hái của Phong Ngâm khiến cư dân mạng không khỏi khâm phục. Cái tâm thái "chạm đáy bật lên" này đúng là hiếm có khó tìm. Chạm đáy không phải một lần, mà là lần nào cũng bật lên mạnh mẽ.
[Phong Ngâm cố lên, chúng tôi ủng hộ cô!]
[Phong Ngâm đỉnh vãi, xin nhận của tại hạ một lạy.]
[Xin lỗi Phong Ngâm, trước đây tôi có mắt không tròng, cô thật sự rất lợi hại.]
[Tôi là khán giả từ những ngày đầu, nợ cô một lời xin lỗi.]
Hàng loạt lời xin lỗi hiện lên trên khu vực bình luận. Đồng thời, trên Weibo và các nền tảng video ngắn, trào lưu "Xin lỗi Phong Ngâm" bắt đầu lan rộng. Tích tiểu thành đại, những lời xin lỗi này tạo thành một hiệu ứng truyền thông khổng lồ, càn quét các bảng xếp hạng hot search.
#Cơn gió hôm nay mang tên lời xin lỗi dành cho Phong Ngâm#
#Phong Ngâm trét bột bả cứu cả tòa nhà#
#Phong Ngâm trả hết nợ cũ gánh thêm nợ mới, một thân phản cốt phá vỡ đáy vực#
Nhờ ba chủ đề nóng hổi này, Phong Ngâm chễm chệ chiếm lĩnh vị trí Top 1, 2, 3 trên hot search.
"Khụ khụ... Phong Ngâm, cô vẫn đang livestream đấy nhé."
Lý Tam Nhất cầm điện thoại nhắc nhở.
Nghĩ đến đây, Phong Ngâm đột nhiên nhớ đến nguyện vọng mở viện dưỡng lão toàn mỹ nữ của mình. Cái trang viên này chẳng phải là địa điểm trời ban sao? Nghĩ vậy, cô lập tức tràn đầy động lực, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Sau khi đón nhận khoản nợ mới, Phong Ngâm không những không gục ngã mà còn "hồi m.á.u" nhanh đến mức kinh ngạc. Tốc độ phục hồi tâm lý này đúng là đẳng cấp thượng thừa.
Cô ấy đang phát sáng. Trong mắt nhóm ba người, Phong Ngâm lúc này thực sự đang tỏa hào quang.
Trương Ba dụi mắt, nhìn chằm chằm lên đỉnh đầu Phong Ngâm, không dám tin vào mắt mình: "Đại ca, trên đầu chị là cái gì thế..."