Nợ 100 Triệu, Ta Livestream Làm 360 Nghề Lên Hot Search

Chương 572: Bà cô Phong Ngâm và Hiệu trưởng phá cửa



Cùng lúc đó, hiệu trưởng và một số người khác cũng đang nháo nhác tìm kiếm.

Phong Ngâm và hiệu trưởng cùng lúc tìm thấy điểm phát hỏa.

Tầng ba, phòng photocopy.

Khói đen có thể nhìn thấy bằng mắt thường đang cuồn cuộn bay ra từ khe cửa. Phong Ngâm không biết kiếm đâu ra chiếc khăn ướt bịt kín mũi miệng, đứng ở vị trí xa tít tắp so với cửa phòng, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho bản thân.

Cô ấy mà, lòng tốt có hạn thôi, cái mạng nhỏ của mình phải giữ trước đã. Khói lớn thế kia, không gian lại hẹp, lao vào là xác định làm thịt hun khói, muốn chạy cũng chẳng có đường mà chạy.

Hiệu trưởng và mấy vị chủ nhiệm đi theo thì sốt sắng hơn hẳn, lao vào định mở cửa. Nhưng không biết do lửa bên trong quá lớn làm biến dạng cửa hay do cái khóa bị hỏng hóc gì, mà chìa khóa chọc mãi không vào lỗ.

“Ư ư ư —- ư ư ư ư!”

Hiệu trưởng bịt miệng vì khói, phát ra mấy tiếng ú ớ không rõ nghĩa. Mấy vị chủ nhiệm bên cạnh lại gật đầu lia lịa như hiểu ý lắm, rồi tản ra mỗi người một ngả.

Phong Ngâm đứng ở đằng xa quan sát, vẫn còn tâm trí để cà khịa trong đầu: *Thế này mà cũng hiểu được tiếng “ư ư” của ổng? Xem ra công phu nịnh hót ngày thường của mấy vị này chắc chắn đã đạt đến cảnh giới thượng thừa rồi.*

Tiếng còi xe cứu hỏa đã vang lên từ xa, Phong Ngâm cảm thấy tình hình vẫn trong tầm kiểm soát. Tuy không biết bên trong phòng photocopy đang cháy cái gì, nhưng ít nhất lửa chưa lan ra hành lang.

Mấy người của trường vừa chạy đi lúc nãy đã quay lại. Một người ra cổng đón lính cứu hỏa, hai người kia khệ nệ vác bình chữa cháy tới.

Hai phút sau, trước cửa phòng photocopy hình thành một đội hình tác chiến: Hiệu trưởng cầm bình chữa cháy làm b.úa tạ đập cửa, hai người bên cạnh cầm vòi phun ở tư thế sẵn sàng chiến đấu, chỉ chờ cửa mở là xả bọt.

Phong Ngâm lững thững đi tới, tay vẫn bịt miệng, nói vọng vào: “Đợi cứu hỏa đi mấy cha.”

“Không được! Bên trong toàn giấy tờ tài liệu, cháy nhanh lắm, không cứu kịp đâu!”

Hiệu trưởng gào lên giải thích, rồi lại tiếp tục hì hục công phá cái cửa.

Phong Ngâm cũng chẳng buồn ngăn cản nữa, lùi lại mấy bước, chọn một vị trí phong thủy hữu tình, an toàn tuyệt đối để đứng xem kịch hay.

Ba người đàn ông lực lưỡng thi nhau đập cửa.

“Rầm!”

“Rầm!”

“Rầm!”

Chillllllll girl !

Tiếng đập cửa vang trời, nhưng cái cửa gỗ vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, không hề nhúc nhích.

“Hiệu trưởng quả nhiên là hiệu trưởng tốt, đầu tư cơ sở vật chất xịn thật, chất lượng cửa trường học tốt quá mức quy định rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phong Ngâm đứng bên ngoài bình luận một câu đầy tính châm chọc.

Vội vàng cái gì chứ? Học sinh đã sơ tán hết rồi, lính cứu hỏa cũng đã vào đến sân trường, đám cháy chưa lan rộng, cứ bình tĩnh mà run.

Hiệu trưởng cũng không ngờ cái cửa này lại cứng đầu thế. Đập đến tê cả tay mà khóa vẫn không bung.

Rốt cuộc là chất lượng khóa cửa quá tốt, hay là ông ấy… quá yếu sinh lý?

Không thể nào! Chắc chắn là do khóa cửa xịn! Hiệu trưởng tự trấn an lòng tự trọng đang bị tổn thương của mình.

Tiếng bước chân rầm rập vang lên từ cầu thang. Các anh lính cứu hỏa đẹp trai đã xuất hiện như những vị thần.

“Mời mọi người lùi lại! Chỗ này giao cho chúng tôi!”

Việc chuyên môn thì phải để người chuyên môn làm. Hiệu trưởng cũng không cố chấp sĩ diện hão, vội vàng lùi lại, nhường sân khấu cho các anh lính.

Một người chỉ huy cứu hỏa nhanh ch.óng hỏi hiệu trưởng tình hình, sau đó cử thêm ba lính đi rà soát toàn bộ tòa nhà.

Cùng lúc đó, dưới sự tác động “nhẹ nhàng” của lính cứu hỏa, cái cửa cứng đầu kia cuối cùng cũng chịu khuất phục.

Sau khi đảm bảo an toàn, một anh lính tung cú đá “thần sầu”, “Rầm” một tiếng, cửa mở toang.

Phong Ngâm lân la đi tới cạnh hiệu trưởng, thì thầm: “Vừa nãy đa tạ hiệu trưởng đã làm nó lỏng ra trước rồi, nên các anh ấy mới đá dễ thế đấy.”

Hiệu trưởng liếc xéo Phong Ngâm một cái. Ông thừa biết con nhỏ này đang khịa mình, nhưng ông không có bằng chứng, đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Phong Ngâm lộ ra vẻ mặt “vẫn là hiệu trưởng lợi hại nhất”, gật đầu đầy vẻ ngưỡng mộ (giả trân), rồi đứng ngoan ngoãn bên cạnh.

Khi cửa phòng mở ra, ngọn lửa màu cam bùng lên dữ dội, nhưng lập tức bị vòi rồng của lính cứu hỏa dập tắt trong nháy mắt. Phòng photocopy nhỏ, đám cháy nhanh ch.óng bị khống chế.

Sau khi rà soát kỹ lưỡng, xác định không còn nguy cơ cháy lại, tòa nhà được tuyên bố an toàn.

Hiệu trưởng thở phào nhẹ nhõm, vuốt n.g.ự.c hoàn hồn, rồi vội vàng sắp xếp giáo viên đưa học sinh về lớp. Bên ngoài trời lạnh cắt da cắt thịt, để bọn trẻ đứng lâu sẽ ốm mất.

Phong Ngâm với tư cách là “giáo viên lâm thời” bất đắc dĩ cũng đi theo.

Ba giờ hai mươi chiều là giờ tan học chính thức, nhưng phần lớn học sinh vẫn ở lại vì có lớp phụ đạo ngoại khóa do nhà trường tổ chức (đương nhiên là có thu phí).

Phong Ngâm nhìn đám trẻ đang ngoan ngoãn cắm cúi viết bài phía dưới, trong mắt hiện lên hai chữ to đùng: *Đáng thương.*

Tuổi thơ bị chôn vùi trong đống bài tập, thật là bi kịch nhân gian.