Nợ 100 Triệu, Ta Livestream Làm 360 Nghề Lên Hot Search

Chương 575



Một Lâm Ngọc độc lập tự chủ.

"Nhưng em hứa, sau này em sẽ cẩn thận, sẽ chú ý hơn, được không?"

Nhưng Lâm Ngọc đã được chữa khỏi "não yêu đương" hiện tại cực kỳ tỉnh táo, yêu thì yêu nhưng cô ấy vẫn là chính mình.

Tống Minh Đạt vừa mở miệng, Phong Ngâm liền im lặng, đây là chuyện riêng của đôi lứa.

Lâm Ngọc xuất viện ngay ngày hôm sau.

Phong Ngâm mang theo cao t.h.u.ố.c đã làm xong đến trị liệu cho Lâm Ngọc, tình cờ gặp Tống Minh Đạt ở nhà cô ấy.

Phong Ngâm theo bản năng nhìn đồng hồ trên cổ tay, sáu giờ bốn mươi ba phút sáng.

Giờ này... hơi bị sớm đấy.

Lâm Ngọc đang ngồi trên sofa, dây thần kinh nhạy bén lập tức hoạt động, giải thích: "Sếp ơi, Minh Đạt đến đưa bữa sáng cho em đấy ạ."

Đưa, bữa sáng?

Nghĩa là tối qua không ở lại đây.

Phong Ngâm liếc nhìn Tống Minh Đạt bảo: "Chu đáo quá nhỉ."

Cô không phản đối chuyện nam nữ yêu nhau có những hành động thân mật, vì chính cô cũng có những tâm tư này nọ với Trình Nghiễn Thu mà.

Chillllllll girl !

Chỉ là Tống Minh Đạt người này, cô không dám khẳng định chắc chắn.

"Vâng vâng."

Lâm Ngọc gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, dáng vẻ của một người phụ nữ nhỏ bé đang hạnh phúc.

Phong Ngâm không nói gì thêm, chỉ dùng cao t.h.u.ố.c làm một bài xoa bóp bấm huyệt cho Lâm Ngọc để m.á.u bầm nhanh tan.

"Hít —— á —— ôi —— ui ——"

Lâm Ngọc đau đến mức mặt biến dạng như cái mặt nạ đau khổ.

Vẻ mặt Phong Ngâm vẫn bình thản, lực tay vẫn tiếp tục, không đau sao mà khỏi được!

Nửa tiếng sau, Lâm Ngọc đau đến mức vã cả mồ hôi hột.

"Sếp ơi, xong chưa ạ?"

"Ừm, hạn chế vận động nhé, tối chị lại qua xoa cho một lần nữa, ngày mai là đi lại được rồi."

"Thật ạ?"

Lâm Ngọc vốn đang đau đến phát sợ, vừa nghe thấy ngày mai có thể đi lại được liền lập tức quẳng trải nghiệm kinh hoàng lúc nãy ra sau đầu, mong chờ nhìn Phong Ngâm: "Vâng ạ, sếp, em nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời!"

Cô ấy còn đang nghĩ đến chuyện sớm quay lại làm việc đây.

"Được."

Phong Ngâm nhìn vẻ hào hứng của Lâm Ngọc, bỗng thấy hơi buồn cười.

Chẳng lẽ cô đã "chữa trị" quá tay rồi sao? Biến một đứa não yêu đương thành đứa não sự nghiệp luôn rồi?

Dù sao thì Phong Ngâm cũng phải đi trước.

Cô tranh thủ lúc xuống lầu chạy bộ để ghé qua đây, giờ thì về ăn sáng là vừa đẹp.

Lúc sáng cô thấy Vân Ngoại Bà làm bánh bao áp chảo với hoành thánh nhỏ.

Sau khi rời khỏi nhà Lâm Ngọc, Phong Ngâm gọi điện cho Trình Nghiễn Thu trước, anh chàng này sáng sớm đã để lại tin nhắn cho cô rồi.

Trình Nghiễn Thu bảo sáng nay anh phải quay phim rất sớm, lúc nào Phong Ngâm rảnh thì gọi cho anh.

Khi Phong Ngâm gọi tới, Trình Nghiễn Thu đang nâng tạ tay nhỏ, trên mặt lấm tấm mồ hôi.

"Dậy sớm thế đã khai công rồi à? Sao lại đổ mồ hôi thế kia?"

Về chuyện Trình Nghiễn Thu đang tập luyện, Phong Ngâm hoàn toàn không hay biết.

Trình Nghiễn Thu tạm thời chưa muốn cho Phong Ngâm biết chuyện mình lén tập tành, quan trọng là chưa thấy kết quả gì, nói ra ngại c.h.ế.t đi được!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Điều hòa hỏng rồi, em đang ở ngoài à?"

"Vâng, qua xem cái cổ chân cho Lâm Ngọc. Điều hòa sao lại hỏng? Bên đó nóng lắm à?"

Phong Ngâm biết Trình Nghiễn Thu đi miền Nam, nhưng tầm này miền Nam chắc cũng không nóng đến thế chứ?

"Ừm, xe RV hơi rộng nên hơi bí, sắp sửa xong rồi."

Trình Nghiễn Thu trả lời qua loa một câu rồi chuyển chủ đề.

Phong Ngâm cứ thấy Trình Nghiễn Thu có vẻ hơi chột dạ, nhưng cô cũng không truy hỏi thêm.

Hai người tán gẫu vài phút, khi Phong Ngâm về đến nhà thì cúp máy, Trình Nghiễn Thu bên kia cũng còn việc phải làm.

Mở cửa, thay dép lê, Phong Ngâm gọi một tiếng "con về rồi", Vân Ngoại Bà bưng đĩa ra gọi cô vào ăn cơm.

Đĩa bánh bao áp chảo thơm phức, bên trên rắc vừng trắng và hành lá, bóng loáng mỡ màng.

Một bát hoành thánh nhỏ kèm tôm nõn, nước dùng trong veo, hoành thánh trơn láng vỏ mỏng, một miếng một cái, vừa vặn.

Ăn xong hoành thánh, đến cả nước dùng Phong Ngâm cũng húp sạch sành sanh, bụng ấm áp, dễ chịu vô cùng.

"Ăn no uống say, giá mà được nằm khểnh một lát thì tốt biết mấy."

Phong Ngâm cảm thán một câu rồi lại tràn đầy tinh thần đứng dậy.

"Ngoại ơi, con đi đây, tối về con ăn cơm nhé! Con muốn ăn sườn non hương tỏi."

"Bà đây thấy con mới giống miếng sườn đấy, đi mau đi, đi mau đi! Nhìn con là thấy bực mình rồi!"

Vân Ngoại Bà dùng giọng điệu cực kỳ ghét bỏ để đuổi Phong Ngâm đi.

Phong Ngâm hoàn toàn không để tâm, cũng không còn "xương sống" cãi lại Vân Ngoại Bà nữa, cô đổi bài rồi.

Vân Ngoại Bà càng mắng ghét bỏ, Phong Ngâm lại càng không đi, ngược lại còn sáp tới ôm lấy bà.

"Ngoại yêu quý của con ——"

Vân Ngoại Bà bị tiếng "ngoại yêu quý" này làm cho rùng mình một cái, thật sự là sợ chứ không phải giả vờ!

Bà thậm chí còn dùng lòng bàn tay sờ trán Phong Ngâm, không sốt, tối qua cũng không đi ra bờ sông, chắc không phải bị ma nước nhập thân đâu.

"Ngoại yêu quý ơi, con còn muốn ăn bò hầm cà chua nữa."

"Biết ngay là con chẳng có ý tốt gì mà, nhanh cái chân lên ——"

Bàn tay đang giơ lên của Vân Ngoại Bà còn chưa kịp hạ xuống người Phong Ngâm thì cô đã chạy mất hút.

Vân Ngoại Bà nghiến răng nghiến lợi nhìn cánh cửa đã đóng sập, bỗng bật cười nói: *Cái đồ ranh con này!*

Ở phía bên kia, tâm trạng Phong Ngâm lại cực kỳ phơi phới.

Với ý nghĩ đó, vừa lên xe Phong Ngâm đã nổi m.á.u hóng hớt hỏi: "Trương Ba, dạo này đời sống riêng tư thế nào rồi?"

"Đại ca!"

"Đại ca, đời sống riêng tư về phương diện nào ạ? Ngày nào em cũng theo chị đi làm, tan làm là về nhà nghiên cứu xem tiêu tiền thế nào, em phát hiện ra chuyện tiêu tiền này thực ra cũng khó phết."

Phong Ngâm cạn lời.

Phong Ngâm một tay ôm mặt, tựa vào ghế, lười biếng nói: "Ăn uống ở đi lại, cứ cái gì đắt nhất mà quất, rảnh rỗi thì ra ngoài hát hò, đi ăn tiệm cứ món đắt nhất mà gọi, mua ít đồ nghệ thuật, kim cương châu báu, xe cộ biệt thự, sao mà không tiêu hết tiền được?"

Nghe xong, Trương Ba vẫn lắc đầu.

"Đại ca, ăn cơm thì em cũng chỉ có một cái miệng, chỗ ở thì hiện tại cũng tốt rồi, hát hò thì em không dám đi, em nghe nói cái trò đó dễ bị 'vào tròng' lắm, em chẳng dám đi đâu, còn đồ nghệ thuật... em làm gì có tế bào nghệ thuật nào chứ? Em cũng chẳng hiểu gì, kim cương châu báu em mua làm gì cơ chứ, em có đeo đâu."

Phong Ngâm nhìn chằm chằm vào bóng lưng Trương Ba, cô có cảm giác mình đã huấn luyện một đứa ngốc thật thà thành một đứa ngốc bụng dạ đen tối rồi.

Răng lại càng đau hơn.

"Ồ, muốn cũng không có nữa đâu."