Phong Ngâm coi như đã hiểu.
Trương Ba đối với những chuyện mình không hiểu thì không thử, thậm chí không dám thử.
Anh ta sợ bị lừa.
Trong cuộc sống, chỉ cần sống qua ngày là được, không cần chú trọng đến phô trương, thể diện.
Phong Ngâm nhìn Trương Ba nói: “Cũng được đấy, anh có phong thái của một đại gia đã trải qua ngàn sóng gió, trở về với bản chất.”
“Hả?”
Một câu “hả” của Trương Ba, hoàn toàn phá vỡ cái “filter” đó.
“Không có gì.”
Phong Ngâm cũng không khuyên Trương Ba làm gì, chỉ dặn dò một câu: “Bản thân vui vẻ thoải mái là được.”
“Em cũng nghĩ vậy đó, đại ca!”
Trương Ba cười ngây ngô, vừa lái xe vừa nói: “Thật ra cũng khá tốt rồi, em theo đại ca trải nghiệm không ít chuyện rồi đấy.”
Nói đến đây, Trương Ba đặc biệt cảm ơn nhìn Phong Ngâm một cái.
“Đại ca, nếu không có chị, sẽ không có em ngày hôm nay, cảm ơn chị.”
“Không cần khách sáo, đợi khi tôi c.h.ế.t, mua cho tôi một mảnh đất nghĩa trang tốt nhất.”
“Yên tâm đại ca, em nhất định sẽ lo hậu sự cho chị.”
Hai người, nghiêm túc thảo luận về vấn đề lo hậu sự.
Trương Ba còn kỹ hơn, anh ta còn hỏi chi tiết yêu cầu của Phong Ngâm về nghĩa trang.
Phong Ngâm thì càng không kiêng kỵ, nói rõ ràng sở thích của mình, đất nghĩa trang miễn phí, sao lại không cần chứ.
Hai người vừa nói chuyện vừa đến đích đến hôm nay.
Đại học người cao tuổi.
Đúng vậy, chính là đại học người cao tuổi.
Phong Ngâm chuẩn bị trước khi livestream cùng các ngôi sao và Thôi Thiên Trạch lần tới, tìm chút việc nhỏ để làm.
Lý Tam Nhất bên đó hôm nay sẽ chốt, tiến hành quảng bá, sau khi quảng bá đầy đủ, cô sẽ bắt đầu livestream cắm trại.
Nhưng trước đó, lưu lượng cần kiếm, một ngày cũng không thể bỏ lỡ.
Chillllllll girl !
Trương Ba thành thạo tìm chỗ đậu xe, dẫn Phong Ngâm bước vào ngôi đại học người cao tuổi này.
Cùng lúc đó, Phong Ngâm mở livestream.
[Hôm nay mở hơi muộn, xem ra không phải là công việc phải làm từ sáng đến tối.]
[Mấy người làm công việc gì mà đều có thời gian xem livestream vậy?]
[Tôi nghi ngờ lầu trên là ông chủ nào đó, mọi người cẩn trọng lời nói.]
Khu vực bình luận của livestream, còn diễn ra một màn kịch trinh thám.
Phân biệt tài khoản nào là tài khoản của ông chủ, đừng để bị bắt quả tang lười biếng.
Số lượng người xem livestream cơ bản ổn định, tuy số lượng trông có vẻ nhiều, nhưng so với dân số mười mấy tỷ của Hoa Hạ, chừng này người rảnh rỗi vẫn có thể có.
Phong Ngâm cũng đã tính toán kỹ, lần livestream cùng các ngôi sao tiếp theo, cô sẽ chọn vào cuối tuần, tốt nhất là vào khung giờ mọi người đều rảnh.
“Chào mọi người, tôi là Phong Ngâm, hôm nay theo Trương Ba đến đại học người cao tuổi mà anh ấy đang học để dạo chơi. Tiện thể livestream luôn.”
Ống kính livestream theo Phong Ngâm đi vào mà mở rộng ra.
Vừa bước vào là một sảnh lớn rộng rãi sáng sủa, trông khoảng tám chín mươi mét vuông, đối diện cửa chính là quầy lễ tân.
Giữa quầy lễ tân và cửa chính là sàn đá mài, hai bên tường kê sofa, ghế mây, rất tinh tế.
Nhìn lên hai bên tường, treo đủ loại bằng khen, và kinh nghiệm của các giáo viên trong đại học người cao tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi ống kính tiến vào, cư dân mạng trong livestream cũng nhìn rõ.
[Trời ơi, Hứa Danh Sơn? Có phải là vị danh họa Hứa Danh Sơn lão tiên sinh mà tôi biết không?]
[Đỗ? Đây không phải là đại sư thủy mặc họa được trường đại học chúng tôi mời về sao?]
[Đó là giáo sư âm nhạc dân gian của chúng tôi, đàn tranh tuyệt đỉnh, giáo viên của các đoàn nhạc!!]
Phong Ngâm không trả lời mà hỏi ngược lại: "Cậu học môn gì?"
"Quốc học ạ, trước đây chẳng phải chị bảo em chép Tứ Thư Ngũ Kinh, Luận Ngữ này nọ sao, em cũng chẳng hiểu gì, ở đây có một thầy giảng mấy thứ đó, em nghe vài lần thấy hiểu được nên đăng ký học luôn."
Trong lòng Phong Ngâm thầm "ồ" một tiếng, hèn gì Trương Ba lại tiến bộ như vậy.
Giảng viên dạy Quốc học ở đây, không cần nhìn cũng biết là một bậc đại thụ rồi.
Phải nói là Phong Ngâm cũng thấy hơi ghen tị với vận may của Trương Ba.
Ngôi trường đại học người cao tuổi này tuyệt đối không phải người bình thường có thể vào được.
"Chị có sắp xếp rồi, cậu đi học đi."
"Hả? Vậy được ạ."
Trương Ba ngoan ngoãn đi trước một bước.
Trương Ba cứ đi một bước lại ngoái đầu nhìn lại ba lần, thầm nghĩ không biết đại ca định vào phòng nào dạy nhỉ?
Không chỉ Trương Ba mà netizen cũng đang thắc mắc điều tương tự.
Phong Ngâm rốt cuộc định vào phòng nào?
Họ bàn tán xôn xao trong kênh chat, ai cũng muốn theo chân Phong Ngâm để chiêm ngưỡng phong thái của các đại lão giảng viên.
"Mấy người đoán sai hết rồi, các đại lão đó đâu có ở đây hàng ngày, không phải cứ đến là gặp được đâu."
"Hơn nữa, ai bảo với các người là tôi đến đây để dự giờ? À cũng không đúng, tôi đến để lên lớp thật, nhưng là dạy cho người khác."
*[Vãi chưởng, tui đã bảo mà, Phong Ngâm có bao giờ đi theo kịch bản đâu.]*
*[Vậy là hôm qua Phong Ngâm vừa làm giáo viên tiểu học, hôm nay đã sang đại học người cao tuổi làm giảng viên rồi, bước nhảy vọt này hơi bị xa đấy.]*
*[Tui tò mò không biết Phong Ngâm dạy cái gì?]*
Mọi người đều tò mò, Phong Ngâm cũng không thèm úp mở nữa.
"Cho hỏi, phòng học nấu ăn ở đâu vậy? Tôi đến dạy thay cho thầy Quan."
Phong Ngâm hỏi lễ tân, nhân viên lễ tân nghe xong liền nhớ ngay đến lời nhắn của thầy Quan.
"Cô chính là đầu bếp Phong mà thầy Quan nhắc tới sao? Phong Ngâm?"
"Đúng vậy, là tôi."
Nhân viên lễ tân ngạc nhiên một hồi lâu, nhưng vẫn chuyên nghiệp dẫn Phong Ngâm đến phòng học nấu ăn.
Phong Ngâm đến phòng học trước, học viên vẫn chưa tới.
Cô giải thích đơn giản cho netizen về thân phận của thầy Quan.
"Chính là lần livestream đi lượm ve chai, bà nội Trương bên tâm lý học tội phạm dẫn tôi đi ăn cơm ở chỗ thầy Quan ấy."
"Chúng tôi vẫn luôn giữ liên lạc, hai ngày nay thầy Quan có chút việc riêng nên nhờ tôi đến dạy thay một tiết, thế là tôi tới thôi."
Phong Ngâm vừa giải thích vừa quan sát phòng học.
Vị trí của cô cao hơn một chút, phía trước là một dãy bàn dài, bên trên có bếp gas mini, d.a.o kéo, thớt và các dụng cụ nấu nướng, cùng với nguyên liệu cần thiết cho ngày hôm nay.
Cả phòng học có tám cái bàn, cộng thêm bàn của Phong Ngâm là chín cái giống hệt nhau, mỗi người một bàn.
Chín giờ đúng, học viên đầu tiên đã đến.
"Hả? Xin lỗi —— không đúng, mình đâu có đi nhầm phòng đâu nhỉ."