Giống như quảng cáo vào khung giờ vàng đều phải đấu thầu sứt đầu mẻ trán vậy.
Cô, Phong Ngâm, muốn biến livestream của mình thành "khung giờ vàng" đắt giá nhất Showbiz.
"Tôi... quảng cáo sao? Cảm ơn nhé."
Lạc Nam lại có thêm một nhận thức mới về sự thẳng thắn của Phong Ngâm. Trước đó cậu ta cũng đoán được chút ít, chỉ là không ngờ Phong Ngâm lại thừa nhận toẹt ra nhanh đến thế.
"Đừng khách sáo, chuyện đôi bên cùng có lợi tôi rất thích làm. Cậu còn đại diện cho cái gì nữa không? Lôi hết ra đây."
> **[Bình luận]:** *Phong Ngâm định kiếm tiền thật à?*
> **[Bình luận]:** *Tham vọng không nhỏ đâu nha, đây là đang thèm thuồng hợp đồng đại diện của người khác rồi chứ gì. Cái nết đ.á.n.h c.h.ế.t không chừa.*
> **[Bình luận]:** *Định cướp hợp đồng của Lạc Nam nhà chúng tôi đấy à? Con mụ phù thủy này!*
Phong Ngâm liếc nhìn bình luận của cư dân mạng, nhếch mép cười khẩy.
"Tôi cứ tưởng mục đích muốn kiếm tiền của mình luôn rất rõ ràng chứ, không biết sự ngạc nhiên thái quá của các người ở đây có tác dụng gì. Tôi yêu tiền, tiền yêu tôi, chúng tôi là một cặp trời sinh."
"Tôi đương nhiên là có tham vọng. Tôi muốn sống ngày càng tốt hơn, ăn sung mặc sướng. Lẽ nào các người lại muốn sống ngày càng tệ đi, chui rúc trong cống rãnh à?"
"Có tham vọng là tốt, ít nhất cũng biết mình muốn gì. Tham vọng không chạm đến điểm mấu chốt đạo đức là vừa đẹp."
Phong Ngâm chẳng hề che giấu mà thẳng thắn thừa nhận tham vọng của mình, thậm chí còn nhìn thẳng vào camera tuyên bố: "Tôi sẽ không cướp hợp đồng đại diện của Lạc Nam, vì tôi đang 'đại diện cho người đại diện' của Lạc Nam. Hiểu chưa mấy cưng?"
Nói xong câu này, Phong Ngâm im lặng, để lại cho netizen một khoảng lặng để "tiêu hóa".
Thôi Thiên Trạch nhìn dáng vẻ tự tin ngút trời của Phong Ngâm, trong lòng có chút cảm thán.
Cô ấy dường như luôn biết rõ mình muốn gì và cần làm gì.
Trong xe, Lạc Nam và Thôi Thiên Trạch trò chuyện xã giao. Nửa tiếng sau, xe đã đến sân bay.
Phong Ngâm lùa cả đám lên máy bay, bay thẳng về phía Nam của tổ quốc.
Trước khi lên máy bay, Phong Ngâm tắt livestream, thông báo với mọi người sau khi hạ cánh sẽ tiếp tục "quẩy".
Chuyến bay êm ả, hạ cánh an toàn.
Mở lại livestream đã là bảy tiếng sau.
Rất nhiều người đang chờ xem livestream của Phong Ngâm, nhờ vào độ hot của buổi live mà lượng fan của Lạc Nam cũng tăng vọt như tên lửa.
> **[Bình luận]:** *Đây là rừng rậm à? Vãi chưởng!*
> **[Bình luận]:** *Cây cối che khuất cả bầu trời, rừng nguyên sinh sao? Trông rợn người thế.*
> **[Bình luận]:** *Chẳng phải là đi cắm trại à? Chỗ này cảm giác có chút nguy hiểm nha. Có thú dữ không đấy?*
"Cô giáo, ở đây có bãi cắm trại không ạ?"
Trong lòng Thôi Thiên Trạch đã có câu trả lời, nhưng vẫn không cam lòng muốn hỏi thử, hy vọng mong manh.
"Không có."
Phong Ngâm dứt khoát đáp hai chữ lạnh lùng, sau đó quay sang nhìn Lý Tam Nhất và Trương Ba đang đứng sau lưng với ánh mắt lo lắng.
"Hai người quay về nội thành đi, ba ngày sau quay lại đây đón chúng tôi. Yên tâm, không có chuyện gì đâu, tôi có mang theo thiết bị mà."
Phong Ngâm vỗ vỗ chiếc ba lô siêu to khổng lồ sau lưng, cam đoan: "Sóng đã được tăng cường, sẽ không bị đứt livestream đâu. Mạng 5G căng đét."
Lý Tam Nhất cạn lời nhìn Phong Ngâm: "Tôi không lo chuyện đứt livestream, tôi lo cái mạng nhỏ của cô đấy! Chỗ này trông có vẻ không an toàn chút nào."
Chillllllll girl !
"Yên tâm, tôi không vào rừng sâu đâu. Chỉ đi loanh quanh bên ngoài thôi."
Lời cam đoan của Phong Ngâm chẳng hề làm Lạc Nam và Thôi Thiên Trạch yên tâm chút nào, chỉ là vì nể mặt (và sợ) nên cả hai đều không dám ho he.
Dù sao thì Lý Tam Nhất và Trương Ba cũng đã bị đuổi về.
Tại cửa vào ngọn núi lớn, chỉ còn lại Phong Ngâm, Thôi Thiên Trạch và Lạc Nam.
Phong Ngâm cố định điện thoại livestream, quay người nhìn hai người đàn ông đang đầy vẻ đắn đo và lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Yên tâm đi, tôi đây không có ưu điểm gì khác, nhưng chỉ cần lời tôi đã nói ra thì nhất định sẽ thực hiện được. Hai người chắc chắn sẽ thích chuyến cắm trại lần này cho xem. Bao vui, bao phê!"
Thôi Thiên Trạch: *Chỉ cần còn sống trở về là được. Con lạy hồn.*
Lạc Nam: *Cầu trời đừng để bị thương cái mặt tiền, đó là giới hạn cuối cùng của tôi. Mất mặt là mất nghiệp!*
Phong Ngâm không biết hai người họ nghĩ gì, chỉ nghe thấy cả hai đều cười hì hì bảo "vâng" một cách đầy giả trân.
"Nếu đã vậy, chúng ta làm công tác chuẩn bị một chút rồi vào núi."
Vừa nói, Phong Ngâm vừa bắt đầu lấy đồ từ trong túi thần kỳ ra.
> **[Bình luận]:** *Cái gì vậy trời, cô ta dựa vào đâu mà mạnh miệng thế? Cô ta bảo không sao là không sao à? Đúng là nói khoác không biết ngượng.*
> **[Bình luận]:** *Đúng thế, Lạc Nam nhà tôi mà bị sứt mẻ miếng da nào thì cô c.h.ế.t chắc!*
> **[Bình luận]:** *Phong Ngâm hơi bị tự phụ quá rồi đấy. Rừng thiêng nước độc đâu phải chuyện đùa.*
Luồng dư luận trên mạng xoay chuyển ch.óng mặt, drama hít không kịp thở.
Phong Ngâm vừa mở livestream, lưu lượng đã cực lớn, khiến người ta phải đỏ mắt ghen tị.
Nhưng ai mà ngờ được cô lại không đi theo lối mòn, dẫn theo hai nhân vật quan trọng đi leo núi hoang, lại còn là rừng sâu núi thẳm trông có vẻ đầy rẫy nguy hiểm.
Rất nhiều người bắt đầu trù ẻo, chỉ cần Thôi Thiên Trạch hoặc Lạc Nam có một người bị thương, Phong Ngâm tuyệt đối sẽ bị tế sống.
Không biết bao nhiêu người đang chờ xem kịch hay, mong chờ Phong Ngâm "ngã ngựa". Như vậy, bọn họ có thể xâu xé tài nguyên của cô.
Đúng là "cả làng cùng vui" khi thấy người khác gặp họa.
Không biết bao nhiêu người đã bắt đầu thuê thủy quân (seeding) vào phòng livestream của Phong Ngâm để trù ẻo, dẫn dắt dư luận theo hướng tiêu cực.
Phong Ngâm đã dự đoán được tình huống này.
Sở dĩ cô táo bạo dẫn Thôi Thiên Trạch và Lạc Nam đi leo núi hoang là để tạo ra một hiệu ứng đảo ngược (plot twist) đầy bất ngờ.
Những kẻ bây giờ đang cười nhạo cô, sau này đều sẽ là những "người tốt" góp gạch xây nên bức tường lưu lượng cho cô.
Vì vậy, Phong Ngâm bận rộn một cách rất vui vẻ.
Cô có lòng tin. Có lòng tin đưa hai người họ bình an vô sự đi ra ngoài.
"Nhét ống quần vào trong tất. Dùng dải vải này quấn quanh cổ tất, quấn ba vòng rồi thắt nút lại."
Phong Ngâm đưa cho Thôi Thiên Trạch và Lạc Nam mỗi người một dải vải màu xanh thiên thanh rộng bằng lòng bàn tay.
Hai người nhanh ch.óng nhận lấy, làm theo lời Phong Ngâm răm rắp.
Phong Ngâm liếc nhìn một cái, tốt lắm, cô chỉ có một yêu cầu duy nhất: Nghe lời.
Rõ ràng, cả hai đều làm rất tốt.
"Mùi gì thế này ạ?" Thôi Thiên Trạch cầm dải vải xanh đưa lên mũi ngửi.
"Đã ngâm t.h.u.ố.c rồi, để chống muỗi, côn trùng, chuột, kiến và rắn rết. Hàng độc quyền đấy."
Phong Ngâm vừa dứt lời, chỉ thấy Lạc Nam và Thôi Thiên Trạch tăng tốc độ tay, quấn có vẻ còn c.h.ặ.t hơn một chút, hận không thể quấn thành xác ướp.
"Hai dải này để quấn cổ tay."
Nhận lấy, quấn.
"Hai đôi găng tay này—"
"Để em, để em!"
Phong Ngâm vừa lấy ra, Thôi Thiên Trạch đã lập tức giật lấy, đeo ngay vào tay mình. Chậm một giây thôi cũng là không tôn trọng tính mạng của chính mình.
Phong Ngâm mỉm cười không nói gì, chỉ tiếp tục lấy đồ ra.
"Túi thơm, buộc ở thắt lưng, quấn hai vòng."