Nợ 100 Triệu, Ta Livestream Làm 360 Nghề Lên Hot Search

Chương 646: Đại Chiến Hố Phân



Vấn đề là, lối vào nằm ở đâu?

Thằng khờ nói "nhốt vào chỗ thối thối", liệu dưới hố phân có phải là một căn hầm bí mật không? Nhưng con người ta không thể thực sự lặn qua hố phân mà vào được chứ? Trừ khi họ là Ninja Rùa.

Dân làng đuổi theo sau, ánh mắt đầy vẻ đắc ý và chế giễu, chỉ đường cho Phong Ngâm:

“Nhà vệ sinh ở đằng kia kìa, mau đi đi kẻo ra quần.”

Dưới sự "thúc giục" nhiệt tình của dân làng, Phong Ngâm tiến về phía khu vực hố phân. Trong đầu cô hiện lên bản đồ 3D của cả ngôi làng. Sự sắp xếp của các ngôi nhà, hướng của ngọn núi, vị trí của hố phân... Nếu là cô thiết kế đường lui, mật đạo sẽ được bố trí ở đâu?

Cán bộ Trương đã đến đây rất nhiều lần, lục tung cả làng nhưng lần nào cũng ra về tay trắng. Cái hố phân này anh chưa từng nhắc tới, cũng chưa từng bị nghi ngờ. Cũng đúng thôi, người bình thường ai lại đi bố trí mật thất dưới cái hố xí cơ chứ.

Cho Phong Ngâm thời gian, cô nhất định có thể tìm ra cơ quan. Nhưng hiện tại thứ cô thiếu nhất chính là thời gian.

Đã không có thời gian thì chỉ có thể dùng cách "cục súc" nhất.

Một nụ cười lạnh lùng thoáng qua trên mặt Phong Ngâm. "Lấy sức mạnh phá vỡ mọi mưu hèn kế bẩn".

Vậy thì chơi một trò chơi "nặng mùi" một chút vậy!

Phong Ngâm tăng tốc, lao vào một buồng vệ sinh xập xệ của một hộ dân gần đó.

Nhà vệ sinh ở nông thôn vùng này đều được dựng thủ công rất sơ sài. Sàn không phải là một tấm ván gỗ mục thì cũng là một tấm đá mỏng dính, bên dưới là cái hố sâu hoắm hoặc cái thùng phuy, tóm lại trông cực kỳ mất an toàn lao động.

*Rầm* một tiếng, Phong Ngâm đóng sầm cửa lại. Hai tay tìm điểm tựa trên vách, hai chân dùng lực đạp mạnh.

*Rắc* một tiếng giòn tan, ván sàn gãy đôi.

“A á á!”

Phong Ngâm lao ra khỏi cửa như một quả tên lửa, "không khéo" thế nào lại đ.â.m sầm vào bức tường đất không mấy chắc chắn bên cạnh.

Chưa dừng lại ở đó, chẳng biết là do quán tính quá lớn hay là cô cố tình "đứt phanh", cả người như một quả pháo đại bác, đ.â.m sầm lung tung. Một ngôi nhà xí dựng bằng ván gỗ và tường bùn cứ thế bị Phong Ngâm phá hủy đến bảy tám phần, tan hoang như vừa trải qua cơn bão cấp 12.

Tất cả những chuyện này đều xảy ra trong chớp mắt.

“Cô đang làm cái trò gì thế!”

“Dừng tay lại!”

“Bắt lấy con điên đó!”

Dân làng dĩ nhiên không thể đứng nhìn Phong Ngâm phá hoại "công trình phụ" của họ. Phong Ngâm cũng đang rối rít xin lỗi, mặt mũi lấm lem:

“Xin lỗi, xin lỗi bà con! Cái gỗ trong nhà vệ sinh bị gãy, tôi mượn lực lao ra, không phanh lại được! Ối dồi ôi!”

Lúc này Phong Ngâm đang ở vị trí cực gần mép hố phân, cả người kẹt trong đống ván gỗ và đất đá sụp đổ.

“Kéo tôi một cái! Tôi không ra được! Bị kẹt cứng rồi!”

Phong Ngâm giơ một cánh tay lên không trung vẫy vẫy cầu cứu.

Cán bộ Trương nhận được ám hiệu của Phong Ngâm, lững thững tiến lên phía trước, cố tình đi chậm hơn dân làng một nhịp.

Một gã dân làng có đôi mắt ti hí như mắt lươn, ánh mắt lóe lên vẻ dâm tà, hớn hở chạy về phía Phong Ngâm. Cái bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo kia, trông mướt mát quá nhỉ!

Chillllllll girl !

Phong Ngâm dĩ nhiên nhìn thấy ánh mắt của đối phương. Đến đúng lúc lắm, nếu là một người tốt thì cô còn thấy hơi ngại tay, chứ loại này thì...

“Để tôi kéo cô em!”

Gã mắt lươn đưa một bàn tay ra, lúc chạm vào lòng bàn tay Phong Ngâm, ngón tay còn định sờ soạng, miết nhẹ một chút để ăn đậu hũ.

Nhưng gã còn chưa kịp tận hưởng cảm giác mềm mại, một luồng sức mạnh khổng lồ như kìm sắt ập đến. Gã nghe rõ tiếng xương ngón tay mình nát vụn thành cám.

“Đau đau đau! Á á á!”

“A —— TÕM!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Gã mắt lươn chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn, giây tiếp theo một mùi hôi thối nồng nặc, kinh hoàng ập đến, bao trùm mọi giác quan.

“Oẹ!”

“Oẹ!”

Ngũ quan của gã mắt lươn bị "vàng lỏng" dính đầy mặt. Muốn mở miệng nôn nhưng lại không dám há mồm vì sợ... nuốt phải, đúng là tiến thoái lưỡng nan, sống không bằng c.h.ế.t.

“Ái chà, xin lỗi nhé! Chắc là tôi bị kẹt c.h.ặ.t quá! Tôi tính tự mình dùng chút lực để ra cho nhanh, không ngờ dùng lực hơi quá tay, làm anh bay luôn.”

“Các người mau cứu anh ta đi! C.h.ế.t đuối trong hố phân thì mất mặt lắm!”

Phong Ngâm nói trước một bước, chặn đứng ý định gây sự của dân làng.

Chưa kể, trong hố phân có bí mật, bọn chúng đang ra sức che giấu nên càng hoảng loạn.

Mấy gã dân làng xông tới, vô cùng ghét bỏ và bịt mũi, đưa cây sào tre cho gã mắt lươn để gã bám vào tự leo lên.

Không ai chú ý đến Phong Ngâm. Cô nhân cơ hội nở một nụ cười cực kỳ xinh đẹp, quyến rũ với thằng khờ.

Thằng khờ cười ngây ngô, chảy nước miếng ròng ròng, lảo đảo tiến về phía Phong Ngâm.

Vợ ơi! Vợ ơi!

Thằng khờ vẫn cứ nhớ nhung "vợ ơi"!

Thằng khờ thành ra thế này cũng là do ông bố ruột của nó gây ra. Suốt ngày lải nhải bên tai nó chuyện lấy vợ, cái quan niệm này đã ăn sâu vào tâm trí thằng khờ, khiến nó hoàn toàn mất đi bản năng sinh tồn, không nhận ra Phong Ngâm là một "hung thần" nguy hiểm đến mức nào.

Thằng khờ lén lút nhích lại gần, đến khi bố nó phát hiện ra thì đã quá muộn.

Gã mắt lươn vừa mới rút được nửa người ra khỏi hố, *bịch* một tiếng, lại thêm một vật thể nặng nề nữa rơi tòm xuống.

“A a a a a a a!!!”

Thằng khờ chung quy vẫn là thằng khờ, cứ há mồm "a a a" không ngừng. Cái cảnh tượng đó thực sự khiến mấy người đứng xem, và cả khán giả livestream, chắc phải bỏ cơm cả tuần.

“Con trai!”

Lần này trưởng làng cuống cuồng thật sự, mặt cắt không còn giọt m.á.u.

“Mau cứu con trai tôi! Nhanh lên!”

Cũng chẳng biết có phải do nghiệp quật không mà trưởng làng chỉ có mỗi một mụn con khờ này. Dù lão có quyền thế ngập trời ở cái làng này thì cũng chỉ có mỗi nó nối dõi tông đường. Quan niệm "trọng nam khinh nữ" ở đây sâu sắc đến mức bệnh hoạn.

Mấy lần trước, cảnh sát triệt phá đường dây, tìm đến đây nhưng đều bó tay vì sự bao che của cả làng và sự im lặng của các nạn nhân đã bị tẩy não.

Lúc này, dân làng đang ra sức cứu "thái t.ử" của trưởng làng. Nhưng thằng khờ sở dĩ là thằng khờ vì nó không hiểu tiếng người.

Ví dụ như có người bảo nó đừng cử động, nó lại cứ thích vùng vẫy, càng lún càng sâu. Có người bảo nó ngậm mồm lại, nó lại cứ thích há mồm hét lớn, mắt thấy sắp sặc "nước lèo" c.h.ế.t đến nơi.

Mắt trưởng làng đỏ ngầu, đứa con trai duy nhất của lão!

“Mở —— ục ục —— mở cửa —— ục ục ——”

Thằng khờ cũng muốn sống. Trong cơn hoảng loạn, cánh tay nó chỉ về một phía vách hố, ú ớ hét đòi mở cửa.

Đồng t.ử Phong Ngâm co lại. Cán bộ Trương phản ứng cũng cực nhanh. Cả hai đồng thời lao về hướng đó.

“Đứng im!”

Dân làng đều biết chỗ đó có vấn đề c.h.ế.t người. Từng người một xông ra ngăn cản, mặt mày hung thần ác sát chặn đường.

Cán bộ Trương một tay đặt sau thắt lưng, sẵn sàng rút v.ũ k.h.í.