Trưởng nhóm quần chúng đang cúi đầu xem điện thoại, ngẩng lên nhìn Phong Ngâm, đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
Có điều, người này nhìn hơi quen quen nhỉ?
Chắc không phải đâu. Minh tinh đàng hoàng ai lại đi làm diễn viên quần chúng? Chẳng lẽ có show thực tế ẩn camera?
Trưởng nhóm quần chúng nhìn một vòng, không thấy máy quay phim chuyên nghiệp, ngược lại chỉ thấy cái điện thoại đang sáng đèn của Phong Ngâm.
Trưởng nhóm quần chúng còn chưa nghĩ ra nguyên cớ gì, điện thoại của gã đã reo.
"Đạo diễn Trương... không vấn đề, không vấn đề, cứ giao cho tôi! Được rồi, chào ông, chào ông."
Giọng điệu khúm núm sau khi cúp điện thoại biến mất, gã nâng tầm mắt lên, giao nhau với Phong Ngâm.
Phong Ngâm lập tức thẳng lưng hóp bụng, tạo dáng chuẩn chỉnh. Đây là nhan sắc tuyệt mỹ của cô, có hi vọng rồi chăng?
"Chó này của cô nghe lời không?"
"Tôi có thể."
Một màn hỏi một đằng trả lời một nẻo kiểu "ông nói gà bà nói vịt", khiến phòng livestream cười điên đảo.
> **[Bình luận]:** Phong Ngâm cô cũng có ngày hôm nay! Cười xỉu!
> **[Bình luận]:** Người ta hỏi con ch.ó, cô vội cái gì! Tự ứng cử bản thân à?
"Chó?"
"Đúng! Chó này của cô nghe lời không?"
Phong Ngâm nhìn về phía Alaska, một người một ch.ó nhìn nhau đầy thâm ý.
Chillllllll girl !
"Nghe lời! Nhưng tôi bắt buộc phải đi cùng vào trong."
"Nói thừa! Chó của cô cô không vào dắt thì ai dắt?"
Trưởng nhóm quần chúng đứng dậy khỏi bậc thềm, gọi Phong Ngâm đi theo, dẫn cô đi vào từ lối đi dành riêng cho diễn viên của phim trường.
Phong Ngâm vô cùng cảm thán xoa đầu Alaska nói: "Nhờ phúc của mày đấy, ch.ó huynh. Kiếp này tao nương tựa vào mày."
"Gâu!"
Alaska sủa một tiếng đầy khí thế, bước chân nhỏ kiêu ngạo cũng bắt đầu sải bước như siêu mẫu trên sàn catwalk.
"Không phải chứ, mày còn chưa thành sao đâu, đắc ý cái gì."
Một người một ch.ó đi theo trưởng nhóm quần chúng, đi qua một khu quay phim Dân quốc, lại đi qua một khu quay phim Thanh cung, cuối cùng đến một bến Thượng Hải mười dặm phồn hoa.
Trưởng nhóm quần chúng gọi Phong Ngâm đi theo, gặp vị Đạo diễn Trương kia.
"Tìm được ch.ó rồi?"
"Đây này, ông xem được không?"
Người được gọi là Đạo diễn Trương nhìn thấy Alaska, nếp nhăn trên mặt cười dồn cả lại như hoa cúc nở rộ.
"Không tồi, không tồi! Đủ to! Đủ oai phong!"
"Chó của ai? Ký hợp đồng một chút... Phong Ngâm?"
Đạo diễn Trương thế mà lại quen Phong Ngâm.
Chỉ tiếc là Phong Ngâm không có ấn tượng gì lớn với Đạo diễn Trương.
"Chào ông, nó có thể kiếm được bao nhiêu tiền?"
Đạo diễn Trương nhìn Phong Ngâm một lúc lâu, cuối cùng gọi trợ lý đến nói chuyện hợp đồng với cô.
Trưởng nhóm quần chúng vừa nghe tên Phong Ngâm, lập tức khớp được với người. Gã đã bảo sao nhìn quen quen mà!
Nhưng bây giờ trong lòng gã toàn là suy nghĩ liệu mình có làm sai gì không, có phạm vào điều kiêng kỵ của Đạo diễn Trương không, hoàn toàn không có thời gian để ý đến một minh tinh hết thời như vậy.
Phong Ngâm căn bản không quan tâm thái độ của người khác. Cô đi theo trợ lý nhỏ rời đi. Khi biết được Alaska quay phim có thể nhận được thù lao một vạn tám ngàn tệ (18.000 tệ ~ 60 triệu VNĐ), Phong Ngâm đau lòng rơi vài giọt nước mắt cá sấu.
"Một vạn tám! Nó có thể kiếm được một vạn tám!"
Phong Ngâm không tin hỏi lại mấy câu, nhận được câu trả lời khẳng định chắc nịch của trợ lý nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Lại một ngày kiếp người không bằng kiếp ch.ó. Cái đó... tôi hỏi thêm chút, nhiều tiền thế này, chắc không phải có nguy hiểm gì chứ? Có cần đóng thế không?"
"Không có, chỉ là nhân vật chính có vài cảnh hồi ức cần quay, đều là cảnh tương tác vui vẻ với cún cưng. Đây đều là mức giá bình thường khi cún cưng quay phim."
> **[Bình luận]:** Bây giờ tôi đi nuôi một con ch.ó còn kịp không?
> **[Bình luận]:** Mức giá bình thường khi cún cưng quay phim... đã bằng ba tháng lương cày bục mặt của tôi rồi. Khóc tiếng mán!
> **[Bình luận]:** Hóa ra giới giải trí không chỉ diễn viên bạo lợi (lãi khủng), diễn viên ch.ó cũng bạo lợi.
> **[Bình luận]:** Có một chú cún như thế này, liệu tôi có thể sớm sống những ngày tháng hưởng lương hưu của cún cưng không?
Bình luận trong khu bình luận nhảy liên tục, đều là về việc chú ch.ó kiếm được một vạn tám.
Phong Ngâm ký hợp đồng xong, tranh thủ nhìn điện thoại nói: "Cũng không biết chủ nhân của Alaska có xem livestream không. Tôi đảm bảo không để ch.ó nhà anh bị thương, nó tự mình kiếm chút tiền mua thức ăn cho ch.ó, cũng không quá đáng đâu nhỉ."
"Tôi đã trưng cầu sự đồng ý của nó rồi, đúng không?"
"Gâu!"
Alaska gật đầu với ống kính, cực kỳ hợp tác.
Alaska thông minh được đưa đi quay phim, nhưng phải làm quen với diễn viên trước.
Là chủ nhân tạm thời, Phong Ngâm chắc chắn phải đi theo rồi.
Phong Ngâm dắt Ala đến xe RV của nam chính.
Trợ lý nhỏ tiến lên gõ cửa. Phong Ngâm ở phía sau nhìn chằm chằm vào tấm biển trên xe.
Oan gia ngõ hẹp!
Cửa xe mở ra, một nam minh tinh quen thuộc với Phong Ngâm xuất hiện, cười thân thiết với trợ lý nhỏ.
"Anh Dương, tìm được cún cưng của anh rồi."
"Tốt quá, tôi ———"
Ánh mắt Dương Hoa Thanh dừng lại trên người Phong Ngâm, nụ cười đắc ý suýt chút nữa không che giấu được.
"Đây không phải là Phong Ngâm sao?"
"Tôi phụ trách dắt ch.ó."
Phong Ngâm không muốn để ý đến Dương Hoa Thanh.
Gã đàn ông này, lúc Phong Ngâm còn là phú nhị đại, suốt ngày chạy theo sau m.ô.n.g Phong Ngâm, giả bộ thâm tình, làm "liếm cẩu" (simp chúa) khiến người ta buồn nôn.
Nguyên chủ căn bản không để mắt đến gã, nhưng cũng không quan tâm mấy đồng tiền lẻ, thỉnh thoảng cho gã một hai vai diễn nhỏ. Không ngờ bây giờ đã leo lên được hàng nam chính rồi.
Phong thủy luân chuyển, chuyển hết nhà này đến nhà khác, chỉ là không chịu ghé qua nhà cô.
Trong đầu Phong Ngâm suy nghĩ hết câu này đến câu khác, còn về livestream, lại tắt rồi.
Đoàn phim không cho mở.
"Đều đã luân lạc đến mức đi dắt ch.ó rồi, thật là... Dù sao cũng từng là bạn bè, hay là lên đây uống chút nước đi?"
"Không uống."
Từ chối dứt khoát, chỉ là khiến người ta hơi bị mất mặt.
"Vẫn thật là... thẳng thắn như xưa. Phong Ngâm, ly nước này nếu không uống, ch.ó của cô tôi dùng cũng không thuận tay lắm đâu."
Dương Hoa Thanh khẳng định Phong Ngâm thiếu tiền, uy h.i.ế.p trắng trợn. Trợ lý nhỏ dẫn đường bên cạnh đã sớm lảng đi xa, hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ.
Làm việc trong đoàn phim đều có thỏa thuận bảo mật, trong đó bao gồm cả việc giúp nghệ sĩ giữ bí mật một số chuyện "thâm cung bí sử".
Phong Ngâm cười.
Cười rất đẹp, đây cũng là một lý do Dương Hoa Thanh từng mê mệt và giờ muốn làm khó cô.
Gã làm "liếm cẩu" lâu như vậy, đến cái tay nhỏ cũng chưa từng được nắm.
"Dương Hoa Thanh, tôi mắng anh là ch.ó, cũng là sỉ nhục con Alaska bên cạnh. Dù sao IQ của nó còn cao hơn anh."
**