Nợ 100 Triệu, Ta Livestream Làm 360 Nghề Lên Hot Search

Chương 737: Hồng Y Giữa Tuyết Trắng, Điệu Múa Cầu Sinh



"Ăn xong rồi."

Tiếng nói của Phong Ngâm vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ vẩn vơ đầy lo âu của Lâm Ngọc.

Lâm Ngọc nhìn hộp cơm lại một lần nữa được ăn sạch sành sanh, hạt cơm cũng không còn, nhưng trong lòng không hề vui mừng như tưởng tượng.

Cô biết Phong Ngâm hiện tại coi việc ăn cơm như một nhiệm vụ bắt buộc để duy trì sự sống, chứ không phải thưởng thức.

Thu lại cảm xúc, Lâm Ngọc lên tiếng báo cáo: "Sếp ơi, anh Lý nhắn là phần thứ nhất phát sóng lúc 0 giờ hiệu quả vượt xa dự tính của chúng ta, viral khủng khiếp luôn. Anh ấy hỏi có tung phần thứ hai ra ngay không ạ?"

Phong Ngâm lau miệng, cô biết cái "vượt xa dự tính" mà Lâm Ngọc nói là ý gì. Tốc độ tăng trưởng lưu lượng trong não bộ cô đang nhảy số điên cuồng.

"Đúng 0 giờ đêm nay phát sóng luôn!"

Không cần thời gian hạ nhiệt! Không cần chờ đợi!

Cô muốn ngọn lửa này cháy mãi, cháy rực rỡ cho đến khi Trình Nghiễn Thu tỉnh lại.

Lâm Ngọc nhận được câu trả lời dứt khoát của Phong Ngâm liền mang hộp cơm rời đi để báo tin.

Trong phòng bệnh yên tĩnh, Phong Ngâm nhắm mắt lại, gọi hệ thống đã lâu không liên lạc.

"Ra đây nói chuyện chút đi, Tiểu Ngũ."

**[Hệ Thống]:** "Chào ký chủ."

Giọng nói máy móc công thức, lạnh lùng là thứ mà Phong Ngâm đã quá quen thuộc.

Cô chưa bao giờ biết tại sao mình lại bị ràng buộc với một hệ thống kỳ quặc này.

Khi cô có ý thức thì đã ở vị diện đầu tiên rồi. Ký ức trước vị diện đầu tiên hoàn toàn trống rỗng, cô không biết mình là ai, đến từ đâu, chưa bao giờ biết.

Trải qua nhiều vị diện hiện đại, sự tồn tại của hệ thống trong tiểu thuyết không còn xa lạ gì với cô.

Chỉ là ký chủ trong các tiểu thuyết khác không phải có thâm thù đại hận cần báo, thì cũng phải làm nhiệm vụ công lược ở mỗi vị diện, tóm lại không đạt được KPI thì sẽ hồn phi phách tán.

Nhưng cô thì khác.

Mỗi một vị diện cô chỉ nỗ lực để sống sót, nhưng lần nào cũng sống không được bao lâu thì "ngỏm".

Không mục tiêu cụ thể, không nhiệm vụ bắt buộc, không trừng phạt, không quá khứ.

Cũng chính vì lý do đó, Phong Ngâm đã hình thành nên tính cách không sợ hãi, đầy gai góc, bất cần đời, muốn làm gì thì làm đó.

"Hệ thống, tại sao lúc đầu ngươi lại ràng buộc với ta?"

**[Hệ Thống]:** "Zì zì zì zì——— Hệ thống trục trặc ——— Zì zì zì zì zì——-"

Phong Ngâm đảo mắt một cái đầy khinh bỉ: "Ta thấy ngươi bị não tàn thì có! Cứ đến đoạn quan trọng là giả vờ lag!"

Chillllllll girl !

Không muốn nói thì thôi, Phong Ngâm cũng chẳng mong đợi nhận được câu trả lời gì từ cái máy này.

Bất kể lý do là gì, cô chỉ là cô của hiện tại.

Một Phong Ngâm độc nhất vô nhị!

Cuộc đối thoại giữa Phong Ngâm và hệ thống kết thúc ngay khi nó còn chưa kịp bắt đầu.

Ngoại trừ việc quan sát thanh tiến độ đổi độ hot lấy mạng sống, Phong Ngâm không còn dò hỏi thêm điều gì khác.

Tương lai vẫn là một ẩn số, nắm bắt hiện tại mới là điều Phong Ngâm cần làm.

Phong Ngâm chắc chắn một điều: Bất kể trước đây cô là ai, tương lai cô là ai, thì hiện tại cô đang yêu Trình Nghiễn Thu! Yêu đến mức có thể làm tất cả vì anh.

Chiều hôm đó, Tinh Hỏa Giải Trí đã tung ra đoạn trailer thứ hai về bộ phim tài liệu hiến tặng tổ quốc của Phong Ngâm.

**[Netizen 1]:** "Cái này thật sự không phải đang đùa đấy chứ! Không phải chứ! Không thể nào! Nhanh thế á?"

**[Netizen 2]:** "Phần thứ hai sẽ được phát hành vào lúc 0 giờ đêm nay! Cái... cái... cái này bất ngờ đến quá đột ngột, tôi phải tát chồng một cái mới xác định được đây là thật! Đau tay quá!"

**[Netizen 3]:** "Thông thường mà nói, mấy bộ phim b.o.m tấn kiểu này không phải mỗi năm mới ra một phần sao? Để chúng ta nhớ nhung da diết, ăn không ngon ngủ không yên mới là cách mở màn truyền thống chứ! Phong Ngâm chơi lớn quá!"

**[Netizen 4]:** "Quan tâm làm gì quy trình! Tôi muốn xem! Tôi sẽ đợi! Liệu phần hai có kinh diễm như phần một không! Hóng quá đi mất!"

Cư dân mạng vừa bày tỏ sự nghi ngờ, vừa tràn đầy phấn khích.

Sự phấn khích này thể hiện rõ rệt trong cuộc sống thường ngày.

Người đang làm việc thì ngân nga hát, người đang nấu ăn thì nhảy múa, ngay cả người lau kính tòa nhà cao tầng cũng phải lau ra hình trái tim, đâu đâu cũng thấy không khí lễ hội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Toàn dân đều rơi vào một trạng thái hưng phấn và mong chờ, giống như cảm giác sau khi mua được vé tàu về quê ăn Tết và đang mong chờ được lên tàu vậy.

Nhún nhảy, tràn đầy những tưởng tượng tốt đẹp.

Và mỗi người khi lơ đãng lướt qua nhau, hoặc tình cờ chạm mắt, đều biết đối phương đang chờ đợi cùng một điều: 0 giờ đêm nay!

Đêm nay, mạng internet đặc biệt tắc nghẽn, lag lòi mắt.

Đêm nay, tiền điện đặc biệt cao vì ai cũng thức.

Đêm nay, số người không ngủ đặc biệt nhiều, thành lập hội "Cú đêm chờ Phong Ngâm".

Số 0 cuối cùng cũng đến, phần hai của bộ phim tài liệu hiến tặng tổ quốc chính thức phát hành.

Không quảng cáo, không nói nhảm, vừa bấm vào là mấy chữ to đùng đập vào mắt —— **Phim tài liệu hiến tặng tổ quốc, Phần hai.**

Cùng với sự biến mất của mấy chữ lớn, ống kính vẫn từ trên cao nhìn xuống.

Nó đang bay!

Ống kính đang bay!

Bay lên từ tường thành của cố đô ngàn năm, xuyên qua vùng đất vàng khô cằn, vượt qua những tòa nhà cao tầng chọc trời.

Xuyên qua những thành phố đang phát triển mạnh mẽ, đi qua khói lửa nhân gian nơi phố phường ngõ nhỏ bình dị.

Ống kính dường như biến thành một đôi mắt của Thượng đế, nhìn ngắm sự phát triển của thời đại, thưởng thức cuộc sống muôn màu của con người.

Cư dân mạng dường như đã hiểu nội dung mà Phong Ngâm muốn truyền tải.

Trong cái bình thường ẩn chứa điều phi thường.

Bên trong biên giới yên bình, là cuộc sống mà người dân ở những nơi chiến tranh loạn lạc khao khát nhưng không có được.

Ống kính tiếp tục bay xa, bay qua những ngọn núi cao hùng vĩ.

Sau núi cao là tuyết trắng xóa, tích tụ ngàn năm không tan.

Dưới ống kính góc rộng, mọi người nhận ra đây là cực Bắc của tổ quốc, dãy núi Trường Bạch linh thiêng.

Một màu trắng xóa tinh khôi, không còn màu sắc nào khác.

Ống kính hạ thấp xuống, thấp hơn nữa. Giữa màu trắng xóa vô tận ấy bỗng hiện ra một điểm đỏ rực rỡ.

Ống kính đột ngột xoay chuyển, kéo gần lại (zoom in). Một khuôn mặt vừa đẹp vừa lạnh lùng, thoát tục bất ngờ xuất hiện trước mắt khán giả.

Là Phong Ngâm!

Cô khoác trên mình bộ hồng y tay rộng rực rỡ như lửa, tóc đen như mực, da trắng như tuyết. Đôi đồng t.ử đen lánh đặc biệt sáng rực, hút hồn người nhìn ngay từ giây đầu tiên.

Người con gái cử động.

Cô nhấc chân phải lên với tư thế múa cực đẹp, uyển chuyển.

Lúc này mọi người mới phát hiện: Cô không đi giày!

Giữa trời đất băng giá, tuyết phủ trắng xóa, cô chân trần, bắt đầu nhảy múa.

Điệu múa này khiến thiên địa biến sắc.

Lần đầu tiên cư dân mạng biết rằng, hóa ra Phong Ngâm lại giỏi múa đến thế.

Cô đẹp như không phải người phàm, mà là yêu tinh, là thần nữ.

Mỗi động tác, mỗi ánh mắt, không hề có chút mị hoặc dung tục nào, chỉ duy nhất sự thanh khiết và thành kính.

Cô giống như một tiên t.ử hạ phàm, đang thực hiện nghi lễ cầu nguyện điều gì đó cho bách tính.

Dùng một cách thức hiến tế bản thân để tìm kiếm một tia hy vọng sống cho chúng sinh.

Theo sự thay đổi của điệu múa, hai tay Phong Ngâm vẫy vùng như đôi cánh phượng hoàng muốn bay lên trời cao. Bộ hồng y trên người đột ngột tung bay trong gió tuyết, rồi lại bị Phong Ngâm tóm lấy một góc.

Một bộ hồng y theo bước chạy của Phong Ngâm, hóa thành một dải lụa đỏ thắm trải dài trên nền tuyết trắng.

Dải lụa tung bay theo lực đạo, rồi nhẹ nhàng rơi xuống đất, như một vệt m.á.u son giữa trang sử trắng.