Viên Sâm bị hỏi thì trong mắt lóe lên tia cười, cái thằng nhóc này đúng là thù dai thật! Mà phải nói là ông khá thích tính cách này. Viên Sâm chẳng hề có ý định “xấu chàng hổ ai”, trực tiếp nói: “Từ nhỏ não đã không tốt rồi.”
“Ồ—— hóa ra là vậy.”
Viên Sâm và Vọng Thư kẻ tung người hứng, trông cũng hài hòa lắm. Còn về cặp bố mẹ của Vọng Thư thì hoàn toàn bị phớt lờ, hai người họ nếu không phải đã cung cấp tinh trùng và trứng thì e là chẳng có cửa ngồi vào cái bàn này.
Mọi người ăn uống đơn giản một chút, Viên Sâm mở lời bàn chuyện chính.
“Vọng Thư, điều kiện cháu đưa ra bác đồng ý rồi, phần tài sản thuộc về Viên Lâm bác sẽ quy hoạch trước cho cháu, cả phần nhà họ Viên cho cháu cũng vậy, chuyện cháu không chuyển hộ khẩu bác cũng đồng ý, cháu còn yêu cầu gì khác không?”
Nếu nói Viên Sâm trước khi đến đây đồng ý những điều này là vì sự hợp tác với nhà họ Trình, thì bây giờ Vọng Thư cũng đã trở thành một trong những lý do đó. Viên Sâm cảm thấy Vọng Thư sẽ là người xuất sắc nhất của thế hệ này trong nhà họ Viên!
Viên Sâm biết Vọng Thư chẳng hề bận tâm đến nhà họ Viên, ông cũng không cần Vọng Thư phải đặc biệt chiếu cố nhà họ Viên, chỉ hy vọng đứa trẻ chắc chắn sẽ thành tài này sau này không hận nhà họ Viên là được.
Vọng Thư ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy Viên Sâm đã biết những yêu cầu của mình sẽ được chấp thuận. Cậu bé rất kính trọng nói với Viên Sâm: “Còn một chuyện nữa, cô bé thay thế vị trí của cháu trong nhà, các người định xử lý thế nào?”
“Vọng Thư! Diểu Diểu căn bản không cản trở gì con cả! Tại sao con nhất định phải nhắm vào con bé!”
Người mẹ vốn im lặng của Vọng Thư đột nhiên lên tiếng. Vọng Thư nhìn bà ta bằng ánh mắt lạnh lẽo hỏi: “Để tôi nói cho bà biết tại sao.”
Chillllllll girl !
“Chính vì sự chất vấn và chỉ trích hiện tại của bà đấy!!”
Lời nói của Vọng Thư một lần nữa khiến người mẹ ruột của cậu bé á khẩu, bà ta muốn nói mình không cố ý làm khó Vọng Thư. Nhưng bà ta thật sự không cố ý sao? Bà ta thật sự không thiên vị sao?
Viên Sâm liếc nhìn em dâu, trong mắt lóe lên vẻ không hài lòng: “Vọng Thư yên tâm, bác sẽ giải thích rõ nguyên do chuyện này với bên ngoài, đồng thời tuyên bố Diểu Diểu là con nuôi, nhà họ Viên sẽ mua cho con bé một căn nhà ở ngoài, chu cấp cho con bé học hết đại học, sau đó chúng ta sẽ không quản nữa.”
“Anh cả!” Người phụ nữ lại lên tiếng ngắt lời: “Anh cả, sao anh có thể làm thế!”
Viên Sâm hừ lạnh một tiếng: “Tại sao tôi không thể làm thế? Cô có biết có bao nhiêu cô gái bình thường tốt nghiệp xong đã có nhà không? Tôi cho nó ăn ở, cho nó nhà, chu cấp cho nó đi học, bấy nhiêu đó còn chưa đủ sao?”
“Đừng có nói với tôi nó vô tội! Nó có vô tội đến mấy cũng không vô tội bằng Vọng Thư! Nó có vô tội đến mấy thì cũng đã hưởng thụ tài nguyên của nhà họ Viên chúng ta, nếu bây giờ chúng ta không làm gì cả, cô có biết đó là chuyện tàn nhẫn thế nào đối với Vọng Thư không?”
“Chuyện đã bị phát hiện thì nên chấn chỉnh lại cho đúng, tôi đối với nó đã nhân chí nghĩa tận rồi, nếu em dâu có ý kiến, cô có thể dọn ra ngoài mà chăm sóc nó, đừng có hưởng thụ bất kỳ tài nguyên nào của nhà họ Viên nữa, tôi coi như thành toàn cho tình mẫu t.ử sâu đậm của hai người.”
Viên Sâm nói xong, mặt người phụ nữ lập tức cắt không còn giọt m.á.u. Phong Ngâm mỉa mai: “Xem ra tình mẫu t.ử sâu đậm của bà cũng chỉ đến thế thôi.”
Một câu nói khiến người phụ nữ không còn mặt mũi nào mà đứng dậy chạy thẳng ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mọi chuyện đã chốt xong, hai bên đều mang theo luật sư tới, ký kết đủ loại thỏa thuận, văn kiện. Sau khi hoàn tất, luật sư phía Vọng Thư sẽ mang văn kiện đến văn phòng công chứng để công chứng và lưu hồ sơ. Sau khi lưu hồ sơ, Vọng Thư chính thức trở thành người có tài sản. Tất nhiên, số tài sản này phải đợi đến khi cậu bé đủ mười tám tuổi mới có thể thừa kế và sử dụng.
Vọng Thư cũng theo đúng giao kèo trước đó, thêm cho mình một cái họ, gọi là Viên Vọng Thư. Viên Sâm vì muốn chào đón Vọng Thư về nhà nên định tổ chức một bữa tiệc, mời cả Phong Ngâm và Trình Nghiễn Thu. Hai người đương nhiên đồng ý, đến để chống lưng cho Vọng Thư.
Bữa tiệc diễn ra ba ngày sau đó, Phong Ngâm dẫn Vọng Thư đến tiệm tạo mẫu chuyên nghiệp, tỉ mỉ chọn lễ phục, nhất định phải để màn xuất hiện của Vọng Thư làm chấn động cả hội trường. Ba ngày sau, Phong Ngâm, Trình Nghiễn Thu cùng dắt tay Vọng Thư đã tháo bột tham dự bữa tiệc.
Cả bữa tiệc không xảy ra bất kỳ rắc rối nào. Viên Sâm quản lý rất nghiêm ngặt, Phong Ngâm và Trình Nghiễn Thu vô cùng hài lòng. Bữa tiệc đạt đến cao trào khi anh cả của Trình Nghiễn Thu là Trình Nghiễn Xuân xuất hiện, rất nhiều người thầm nghĩ nhà họ Viên lần này thực sự đã ôm được đùi vàng rồi.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Phong Ngâm bắt đầu bế quan. Bế quan để làm kỹ xảo điện ảnh. Trình Nghiễn Thu chuẩn bị cho cô một studio, Phong Ngâm làm việc ngày đêm trong đó, mặt mũi cũng vì thế mà nổi mụn. Cô vội vàng tự pha chế một loại kem trị mụn, tình cờ bị Lâm Ngọc phát hiện.
Lâm Ngọc phát hiện xong, m.á.u kinh doanh lập tức nổi lên, yêu cầu tung sản phẩm ra thị trường. Trước đó hai loại dầu gội Phong Ngâm nghiên cứu hễ ai dùng cũng khen nức nở, tỉ lệ mua lại cực cao. Công ty của hai người kiếm được bộn tiền. Nếu tung thêm sản phẩm làm đẹp, Lâm Ngọc đã có thể nhìn thấy sự ra đời của một vương quốc mỹ phẩm.
Phong Ngâm không ngăn cản, trực tiếp viết mấy công thức cho Lâm Ngọc, loáng cái Lâm Ngọc cũng bận rộn theo. Mười ngày sau, Lý Tam Nhất gõ cửa studio của Phong Ngâm, nhìn thấy một Phong Ngâm với quầng thâm mắt xanh lè.
Phong Ngâm đầu cũng không ngoảnh lại hỏi: “Có việc thì nói, không việc thì lui triều.”
Lý Tam Nhất tiến lên một bước, nghiêng đầu nhìn Phong Ngâm: “Có việc! Việc lớn!”
Phong Ngâm ngẩng đầu: ?
“Đám cưới của Trương Ba!!!”
“Đám cưới của Trương Ba.”
Lý Tam Nhất vừa dứt lời, đã thấy Phong Ngâm “ồ” một tiếng rồi quay người tiếp tục làm việc, bình thản đến lạ lùng.
Lý Tam Nhất: Chẳng lẽ Trương Ba thất sủng rồi?
Đúng lúc này, Phong Ngâm đột nhiên quay ngoắt đầu lại, đại não cuối cùng cũng bắt kịp thính giác mà hỏi: “Ai cơ?”
Lý Tam Nhất cạn lời, lặp lại lần nữa: “Đám cưới của Trương Ba.”
Tiếng loảng xoảng vang lên trong phòng, Phong Ngâm cuối cùng cũng làm giãn được tứ chi đang đơ cứng, có chút vội vàng hỏi: “Hôm nay à? Tôi nhớ là tôi có đặt báo thức mà, sao không reo nhỉ!”