Nợ 100 Triệu, Ta Livestream Làm 360 Nghề Lên Hot Search

Chương 9



"Chứ còn gì nữa, dựa vào chút tiền làm ruộng cũng không đủ, mình cũng chẳng có bản lĩnh gì khác, làm thêm được chút nào hay chút nấy."

Từng câu chuyện trò chuyện bị phòng livestream bắt được, người c.h.ử.i Phong Ngâm cũng ít đi một chút.

"Dì Trương, cháu làm xong rồi, dì kiểm tra chút đi ạ?"

"Nhanh thế!" Người phụ nữ mặc tạp dề chống nước, khuôn mặt không phân biệt được là mồ hôi hay nước rửa bát đứng dậy, vén rèm cửa cùng Phong Ngâm đi vào phòng bên cạnh.

"Thế mà làm xong thật rồi! Cháu làm thế nào vậy, một chút vết nước cũng không có."

"Cô gái này lợi hại thật, nếu không phải lúc đầu cái miệng cháu lanh lẹ, dì cũng không định giữ cháu lại đâu."

Dì Trương kiểm tra một lượt, sảng khoái thanh toán cho Phong Ngâm.

"Alipay đã nhận... 50 tệ."

"Cảm ơn dì Trương, lần sau có việc gấp dì cứ tìm cháu."

"Đó là chắc chắn rồi!"

Phong Ngâm cởi tạp dề, lễ phép chào tạm biệt các dì, hoàn toàn khác với lúc đốp chát trời đất trong phòng livestream.

[Cay sống mũi cay mắt, đột nhiên cảm thấy mình thật sự không hiểu chuyện.]

[Tôi phát hiện livestream này có độc, đoạn đầu livestream miệng độc, đoạn sau hình ảnh nghẹn lòng.]

[Phong Ngâm cô là đang lợi dụng tâm lý đồng cảm của đại chúng để kéo lưu lượng cho mình chứ gì.]

Chillllllll girl !

"Tôi miệng độc? Sao có thể, tôi vẫn luôn cho rằng mình là thiết lập nhân vật chị gái xinh đẹp tốt bụng."

"Con người quả thực có tâm lý đồng cảm, nhưng bạn không có nha! Hơn nữa tôi không kiếm của bạn một xu nào, tay không mềm miệng còn cứng, chị đây muốn làm gì thì làm! Bạn quản được chắc!"

"Được rồi, buổi livestream nhỏ ngắn ngủi đến đây là kết thúc, tôi phải đi ăn cơm rồi."

Phong Ngâm đi loanh quanh bảy tám lượt ở phía sau khách sạn, hành lang tường xi măng chật hẹp tối tăm, thỉnh thoảng có thể bắt gặp nhân viên phục vụ mặc trang phục đặc sắc bưng thức ăn, trong bận rộn lộ ra vẻ hỗn loạn, lướt qua trong phòng livestream.

"Ngày mai có live không? Phải xem tôi có tìm được chỗ làm thời vụ không đã, các bạn có đề xuất cũng không phải là không được?"

Khu bình luận có người nói đùa, có người thật lòng đề xuất, Phong Ngâm canh giờ đi tìm phòng bao, còn phải sàng lọc thông tin chân thực hiệu quả.

"Chỉ cần là công việc hợp pháp, trả tiền, tôi đều nhận."

Trong thời gian ngắn ngủi, phòng livestream đã có hơn hai mươi ngàn người xem.

Tuy nhiên phần lớn đều là anti-fan của Phong Ngâm, không biết ai cầm đầu, khu bình luận xuất hiện bình luận thống nhất ngắn hạn.

[Nhà tang lễ vác x.á.c c.h.ế.t, dám không?]

[Nhà tang lễ vác x.á.c c.h.ế.t!]

[Nhà tang lễ vác x.á.c c.h.ế.t!]

Phong Ngâm đối diện ống kính cười khẩy, lắc đầu thất vọng nói: "Chỉ thế thôi? Các người nghĩ nửa ngày chỉ thế thôi á? Thật khiến người ta thất vọng."

"Tôi nghèo còn chẳng sợ, còn sợ cái này!"

"Vào Weibo của tôi để lại địa chỉ, thời gian, ngày mai gặp."

Vụt một cái, phòng livestream tối đen trong một giây.

Cùng lúc đó, Phong Ngâm tìm được phòng bao.

Mà trên mạng #Phong Ngâm rửa bát#, #Phong Ngâm nói cô ấy đi vác xác, bạn tin không# mấy chủ đề này, leo lên top 20 hot search.

Phong Ngâm tìm được phòng bao, xác nhận với nhân viên phục vụ ở cửa rằng cô là khách mời của bữa tiệc, sau đó mới đẩy cửa bước vào.

"Rầm" một tiếng, Phong Ngâm từ cửa bước vào, nụ cười rạng rỡ, vẫy tay chào hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chào mọi người buổi tối tốt lành, tôi đến rồi, gọi món chưa?"

Phong Ngâm không hề có chút lúng túng nào khi bị chú ý, lưu loát kéo một chiếc ghế ngồi xuống, ánh mắt quét một vòng.

"Vừa đúng tám giờ, tôi không đến muộn."

Phong Ngâm giơ điện thoại của mình lên, vừa đúng tám giờ tối, thực sự không đến muộn, nhưng cái giờ này canh cũng chuẩn thật.

"Phong Ngâm —— ngồi chỗ này."

Một người đàn ông mặc áo sơ mi đứng dậy, gọi Phong Ngâm, trong mắt lóe lên vẻ không thích, nhưng trước mắt không tiện phát tác.

Bữa tiệc hôm nay, quả thực là để chốt vai diễn, chỉ là cũng có ý nghĩa sâu xa hơn.

Tuy nhiên tất cả đều xem hướng đi của bữa tiệc thế nào.

"Cái ghế đó của anh làm bằng vàng à?"

Phong Ngâm giả bộ đứng lên xem xét, vẻ mặt tiếc nuối nói: "Đã bảo là chuyện bánh từ trên trời rơi xuống không thể tin được mà."

Cô lại ngồi xuống.

Phong Ngâm không đợi người đàn ông mở miệng, cô trực tiếp hóa thân thành người tổ chức bữa tiệc, gọi nhân viên phục vụ đến trước một bước, gọi món.

Người đàn ông bị Phong Ngâm cướp quyền kiểm soát khiến cho tiến thoái lưỡng nan, nhưng gọi món cũng đúng, gọi trước đi.

Chỉ là... cô gọi cơm trắng làm gì?

Sủi cảo? Ai lại ăn sủi cảo trong tiệc rượu!!!

"Cơm trắng cho trước ba bát, sủi cảo lên cuối cùng, mọi người còn ai muốn ăn cơm trắng không?"

Một cái bàn tròn siêu lớn, chỉ ngồi lác đác bảy người, giữa mỗi người với mỗi người đều cách nhau nửa mét, ai nấy đều lắc đầu.

Chưa từng thấy ai gọi cơm trắng trong tiệc rượu bao giờ, hôm nay cũng coi như được mở mang tầm mắt.

Sau khi gọi món xong, nam nhân viên công ty kia lại đứng dậy, đi đến bên cạnh Phong Ngâm, giới thiệu khách mời tham dự hôm nay cho Phong Ngâm.

"Phong Ngâm, vị này là đạo diễn tuyển chọn diễn viên của phim truyền hình, đạo diễn Đường."

Phong Ngâm đứng dậy, chào hỏi đạo diễn Đường một cách lịch sự nhưng giữ khoảng cách.

"Chào ngài, đạo diễn Đường, tôi là Phong Ngâm toàn thân đầy phốt đen, bị toàn mạng ghét bỏ, không có kỹ năng diễn xuất."

"Khụ khụ khụ ——— Họng hơi khô."

Lý Tam Nhất ngồi tiếp khách ở xa xa, cầm cốc nước lên uống một ngụm che giấu, cúi đầu.

Trâu bò!

Bên kia nghệ sĩ cùng công ty Lâm Thụy, trong mắt là sự chế giễu không che giấu, nhìn nhau với người quản lý bên cạnh cô ta, tràn đầy tự tin đối với chuyện tiếp theo.

Bữa tiệc hôm nay, quả thực là vì một vai diễn, Tinh Hỏa Giải Trí đưa ra hai nghệ sĩ, còn về việc ai lấy được, chỉ có thể nói dựa vào bản lĩnh của mỗi người.

"Phong Ngâm cô ——"

"Không sao, tôi thích tính cách thẳng thắn như vậy."

Đạo diễn Đường thân là nhân vật cốt lõi của bữa tiệc hôm nay, ông ấy đã lên tiếng, người đàn ông phụ trách khuấy động không khí ở giữa, tự nhiên không tiện nói gì.

Phong Ngâm và đạo diễn Đường ngồi xuống, người đàn ông trung niên thì không biết lấy từ đâu ra hai chai rượu, một trắng một đỏ, hỏi đạo diễn Đường uống gì.

"Phong Ngâm, mau kính rượu đạo diễn Đường."

"Không thành vấn đề!"