Nhưng cô hoàn toàn không quan tâm, đi vào bếp, cầm một con tôm hùm của Ala, chuẩn bị làm cho mình một bữa ngon.
"Ăn tôm hùm cái gì, nhỡ bị dị ứng thì sao, vẫn là để tôi gánh chịu cái tội nghiệt này đi."
Trong bếp vang lên tiếng loảng xoảng, không biết từ lúc nào Ala đã ngậm điện thoại đi ra, đến cửa bếp.
Phong Ngâm đang vớt một phần tôm hùm sốt tỏi ra đĩa, dầu nóng "xèo" một tiếng tưới lên, mùi thơm lập tức tràn ngập không gian.
"Gâu!"
"Mày không được ăn, ch.ó không được ăn đồ chiên dầu."
Phong Ngâm đặt nồi xuống, nở một nụ cười đẹp nhất, chuẩn bị lừa phỉnh Ala.
"Ala —- ủa sao anh vẫn còn ở đó?"
Một nụ cười hoàn mỹ, cứ thế không báo trước đ.â.m sầm vào mắt Trình Nghiễn Thu.
Nhưng Trình Nghiễn Thu còn nghi ngờ mình hoa mắt, bởi vì nụ cười của Phong Ngâm thu lại quá nhanh.
"Anh vẫn luôn ở đây mà."
Trình Nghiễn Thu mở miệng, Phong Ngâm ngửi mùi tôm hùm thơm phức.
"Hải sản thứ này tốt nhất đừng để qua đêm, qua đêm không tốt cho sức khỏe, tôi đúng là người tốt mà, nếu anh nhất định muốn cảm ơn, thì gửi thêm mấy con nữa qua đây cũng không phải là không được."
"Phong Ngâm, tố chất tâm lý của em tốt thật đấy."
"Bình thường bình thường, đứng thứ ba thế giới thôi."
Phong Ngâm vẫy tay với Trình Nghiễn Thu, quay người bưng tôm hùm đi.
"Tôi ăn đây, ngài cứ nói chuyện tiếp."
Cô bưng tôm hùm đi, Ala có chút lưu luyến đi theo Phong Ngâm.
"Biết rồi, sao có thể quên mày được."
Phong Ngâm đặt phần tôm hùm của mình xuống, quay người lại vào bếp, lấy ra một phần tôm hùm khác từ trong nồi hấp.
"Nhìn xem, vẫn phải là tôi chứ."
"Gâu!"
"Cái này tôi nghe hiểu nè.... Mày đang khen tôi phẩm cách tốt, người đẹp nết na, trù nghệ giỏi, là người yêu động vật đúng không?"
"Em từ một tiếng gâu mà nghe ra được tầng ý nghĩa này, cũng coi như là nhân tài thông thạo ch.ó ngữ cấp mười rồi."
Trình Nghiễn Thu bắt chuyện, Phong Ngâm bưng tôm hùm đặt lên bàn ăn, nhắc nhở Ala coi chừng nóng.
"Thế à, anh có muốn phân tích thử 'nhất tự chân ngôn' (cút) của tôi không?"
Giọng điệu hơi nguy hiểm khiến Trình Nghiễn Thu cười sảng khoái.
"Thôi khỏi, anh nghiên cứu khá sâu rồi, vô cùng chuyên nghiệp, hai đứa ăn... đồ ăn vặt đi."
Chín rưỡi sáng, hình như cũng chỉ có giờ ăn nhẹ của mẫu giáo thôi.
"Tạm biệt."
"Gâu gâu!"
Lần này, Ala nhanh ch.óng vứt bỏ Trình Nghiễn Thu, đứng bên bàn ăn, mắt dán c.h.ặ.t vào con tôm hùm còn nguyên vỏ.
"Khó rồi chứ gì, có cần tao giúp bóc vỏ không?"
Phong Ngâm vừa hỏi xong, liền thấy Ala ngoạm cả con tôm hùm, nhai rôm rốp.
Chillllllll girl !
Vừa nhai nó vừa nhe răng cười với Phong Ngâm, dường như đang khoe khoang hàm răng tốt của mình.
Phong Ngâm chậm rãi đeo găng tay nilon, nhìn Ala lắc đầu nói: "Đứa nhỏ này rốt cuộc là thiếu... tâm nhãn (đầu óc)... hay thiếu canxi đến mức nào vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong lúc Phong Ngâm thưởng thức bữa ăn nhẹ tôm hùm, Phong Doanh Doanh đăng một bài Weibo, đặc biệt @Phong Ngâm.
Phong Doanh Doanh công khai @Phong Ngâm trên Weibo: "Chi bằng chúng ta đ.á.n.h một ván?", phía sau đính kèm địa chỉ một Câu lạc bộ Cờ tướng.
Phong Doanh Doanh cao giọng như vậy, sau khi đăng tin xong, vẫn luôn chờ Phong Ngâm trả lời.
Trải qua hai lần thất bại, Phong Doanh Doanh đã thay đổi sách lược, nếu không thể dựa vào Phong Ngâm đã c.h.ế.t để kiếm nhiệt độ, vậy thì dựa vào Phong Ngâm còn sống.
Về phần trước đó đã nói không nhắc đến Phong Ngâm, đừng cọ nhiệt (ké fame), cô ta lựa chọn lờ đi.
Chỉ cần cô ta có thể thành công, tất cả những điều không tốt hiện tại đều chỉ là chông gai trên con đường thành công của cô ta mà thôi.
Đăng Weibo xong, Phong Doanh Doanh ở nhà cầm điện thoại, liên tục F5, một lần lại một lần, nhưng bên phía Phong Ngâm vẫn không có tin tức gì.
"Chuyện gì vậy, tại sao cô ta không trả lời mình?"
"Phong Ngâm, mặc kệ cô là người hay ma, tôi mới là đại nữ chủ!"
Phong Doanh Doanh trùng sinh trở về, đã bị một loạt thao tác trái ngược ký ức của Phong Ngâm làm cho hoài nghi nhân sinh.
Chỉ là bản thân cô ta cũng là sản phẩm của quỷ thần loạn lực, cô ta không dám đi tìm người thực sự có bản lĩnh để vạch trần Phong Ngâm.
"Chuyện gì thế này? Tại sao không trả lời, nếu cô ta thực sự là người có tật giật mình, lẽ ra phải thời khắc chú ý đến mình mới đúng."
Phong Doanh Doanh lẩm bẩm một mình, tiếp tục làm mới trang, nhưng Weibo của Phong Ngâm không có mảy may động tĩnh.
"Chắc chắn là cố ý, cố ý phớt lờ mình, cô cũng lợi hại thật đấy, có chút bản lĩnh. Dùng bất biến ứng vạn biến, cao tay."
Phong Doanh Doanh tìm được lời giải thích hoàn hảo nhất cho Phong Ngâm, bản thân cô ta cũng thực sự cho là như vậy.
Cô ta hoàn toàn không nghĩ tới, Phong Ngâm căn bản là không muốn để ý đến cô ta, đừng nói là quan tâm đặc biệt, cho dù Phong Doanh Doanh có nhảy nhót trước mặt, Phong Ngâm cũng phải suy nghĩ xem có nên xử lý cô ta hay không.
Lúc này Phong Ngâm đang tận hưởng một ngày nghỉ phép hoàn hảo của mình.
Cơm nước xong xuôi, cô dùng một tư thế tứ chi vô lực như thể bị rút xương, nằm vật ra giường.
Rèm cửa cản sáng dày cộp trong phòng được kéo kín, hình ảnh từ máy chiếu hắt lên trần nhà, phim hài của Tinh Gia đang chiếu ngay trên đỉnh đầu.
Bên trái cô là một gói bim bim, bên phải là một tô trái cây, bên cạnh gối là một chai nước ngọt, ăn ăn uống uống, cười ha hả, sướng không tả nổi.
Điện thoại, tắt máy.
Cô không biết tức là không có ai tìm cô.
Ala thì nằm ở cửa phòng Phong Ngâm, nó còn biết tự lấy cho mình cái đệm.
Phong Ngâm sắp xếp cho Ala một cái máy tính bảng, trên đó chiếu phim của Trình Nghiễn Thu, Ala nằm sấp, ánh mắt si mê nhìn bộ phim.
Bên cạnh Ala là một phần thịt khô, bên kia là trái cây sấy lạnh.
Một người một ch.ó, mỗi người thưởng thức bộ phim hoặc người mình thích, một đứa cười điên cuồng trên giường, một đứa mắt lấp lánh đầy ngưỡng mộ ở cửa.
Bên ngoài, Lý Tam Nhất điên cuồng gọi điện cho Phong Ngâm.
"Tắt máy?"
Lý Tam Nhất nghe giọng nói máy móc trong điện thoại: Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau.
"Nghệ sĩ nhà ai mà lại tắt máy! Nhà ai hả!"
Lý Tam Nhất hít sâu một hơi.
"Nghệ sĩ nhà tôi tắt máy."
Lý Tam Nhất chấp nhận hiện thực, cam chịu đi đến nhà Phong Ngâm tìm người.
Nhưng không có Phong Ngâm dẫn đường, Lý Tam Nhất không thể tự mình lên, cần phải đăng ký ở chỗ quản gia đại sảnh, và kết nối với nhà Phong Ngâm ở trên lầu.