Lương phu nhân nghe xong lời Nguyên Sơ, liền ngẫm ra vị. Nếu Đoạn Tam Nương không làm loạn, người ngoài sao biết được chuyện hậu viện Vi gia?
Xem ra đứa con dâu này thực sự có chút bản lĩnh, khua môi múa mép một hồi là có thể biến đen thành trắng.
Cuối cùng, bà quyết định phạt Đoạn Tam Nương chép phạt "Hoa Nghiêm Kinh" hai mươi lượt.
"Con hãy tu tâm dưỡng tính cho tốt, thể hiện ra chút phong thái của bậc chủ mẫu đi."
Đoạn Tam Nương tức đến không chịu nổi, nhưng đạo hiếu đè nặng, ngỗ nghịch cha mẹ là trọng tội, nàng ta chỉ đành nén giận cười nói mẫu thân giáo huấn rất đúng.
Lúc lui ra khỏi phòng, Đoạn Tam Nương hằn học liếc Nguyên Sơ một cái.
Nguyên Sơ cúi đầu, dáng vẻ vô cùng sợ sệt.
*
Lương phu nhân quả thực không phải hạng người tốt lành gì.
Nhưng bà ta tự thấy mình là người thiện lương, chăm thắp hương niệm Phật, mỗi tháng đều đến chùa công đức tiền dầu đèn.
Hôm ấy, Lương phu nhân theo lệ đi dâng hương, dọc đường nghe khách hành hương bàn tán về một nữ t.ử si tình.
"Đúng là kẻ nặng tình, nghe tiểu sa di nói, cô nương kia sống bằng nghề giặt là thuê, vậy mà vẫn chắt bóp một nửa tiền để cúng đèn cầu phúc cho người trong lòng."
Lương phu nhân sai người dò hỏi, biết được chính là Nguyên Sơ đang cầu phúc cho Vi Hiên, lập tức cảm động.
Trong chính điện, Nguyên Sơ đang quỳ trên bồ đoàn, nhắm mắt cầu nguyện, khói hương nghi ngút vây quanh nàng, trông thật có vài phần dáng vẻ Bồ Tát bi mẫn chúng sinh.
Lương phu nhân đứng ở cửa, lặng lẽ quan sát hồi lâu.
Chuyện Nguyên Sơ bị đuổi đi bà ta cũng biết, nhưng một là chuyện trong phòng con trai, bà ta không tiện quản nhiều. Hai là bà ta vốn có thành kiến với Nguyên Sơ, những người hầu có dung mạo quá đỗi rực rỡ, bà ta không thích.
Nhưng cuộc trùng phùng hôm nay đã làm lay động tâm can Lương phu nhân.
Làm cha mẹ, ai chẳng mong bên cạnh con cái có một người chân tình?
Bà ta đưa Nguyên Sơ trở lại Vi phủ, hứa hẹn sẽ tác thành cho nàng và Vi Hiên.
Chẳng ngờ vừa về đến nhà, m.ô.n.g còn chưa ấm chỗ, Đoạn Tam Nương đã tới tìm chuyện.
Nhưng điều này cũng nhắc nhở Lương phu nhân, trong kỳ tang chế phải giữ đúng quy củ, chưa thể giao Nguyên Sơ cho Vi Hiên ngay được.
Bà ta an ủi: "Ngươi cứ tạm ở với ta, đợi hai năm nữa, đến lúc đó ta sẽ trực tiếp nâng ngươi lên làm di nương."
Nguyên Sơ ngoài mặt tự nhiên là ngàn ân vạn tạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mượn tay Lương phu nhân để trở về Vi phủ là cách an toàn nhất mà nàng có thể nghĩ ra.
Đang trong kỳ chịu tang, Vi lão gia không đến mức hoang đường như vậy, mà Lương phu nhân vì lo nghĩ cho tiền đồ của Vi Hiên cũng sẽ không để hắn tiếp cận nàng.
Không uổng công nàng ở ngôi chùa kia tạo thế suốt một tháng trời, đầu gối quỳ đến bầm tím không nói, tiền dầu đèn cũng tốn không ít, ít nhất cũng đã tiêu tốn một chiếc vòng vàng.
Nhưng về phủ mới chỉ là bước đầu tiên.
Hiện tại còn lại hai tháng.
Nếu trong vòng hai tháng nàng không lấy lại được văn tự bán thân, giao dịch với Cát Bi Quân cũng sẽ hỏng bét, tính theo ngày nàng c.h.ế.t, nàng sẽ hóa thành một đống thịt thối ngay tại chỗ.
*
Đoạn Tam Nương nằm mơ cũng không ngờ Lương phu nhân lại chấp nhận Nguyên Sơ.
Vốn dĩ nàng ta cũng không chán ghét Nguyên Sơ đến thế.
Đừng nhìn nàng ta hành sự ngang ngược, thực ra trong lòng nàng ta hiểu rất rõ, nàng ta không quản được Vi Hiên.
Trước khi xuất giá, mẫu thân thường nói với tỷ muội nàng ta rằng, đàn ông đều cùng một giuộc, khác biệt chỉ ở chỗ có tiền hay không, hễ có chút dư dả là sẽ đi ăn vụng.
"Các con à, những gì không thể thay đổi thì đừng cố thay đổi, thuận theo thế mà dẫn dắt mới là thượng sách."
Đoạn Tam Nương vẫn nhớ rõ lời dạy của mẫu thân.
"Cứ để mặc tướng công muốn làm gì thì làm, hắn sẽ coi thường con. Nhưng nếu ép quá gắt, hắn sẽ hận con. Kẻ dạy khỉ đều biết, đ.á.n.h một gậy rồi cho một quả táo, khỉ mới nghe lời. Đàn ông ấy mà, cũng chẳng khác loài khỉ là bao. Ta dạy các con làm loạn, không phải thật sự muốn làm loạn đến mức hắn phải giữ thân như ngọc, mà là để hắn hiểu rõ, con mới là thê t.ử chính thất được cưới hỏi đàng hoàng, con có giới hạn của mình. Chỉ cần hắn cho con thể diện cần có, con sẽ không ngại mắt nhắm mắt mở."
Sau khi gả vào nhà họ Vi, Đoạn Tam Nương quả thực đã làm như vậy, Vi Hiên cũng cho nàng ta thể diện cần có.
Nguyên Sơ dù có đẹp đến mấy cũng chỉ là một người hầu, cùng lắm là nâng lên làm di nương, không đe dọa được địa vị của nàng ta.
Nàng ta tuy cũng đố kỵ với nhan sắc của Nguyên Sơ, nhưng ban đầu người chướng mắt Nguyên Sơ nhất rõ ràng là Lương phu nhân.
Vi tiểu thư sinh ra có nét anh khí, không xinh đẹp bằng Nguyên Sơ. Lương phu nhân vì chuyện này mà vô cùng bất mãn. Một người hầu, dựa vào cái gì mà lại đẹp hơn thiên kim đại tiểu thư?
Bà ta không chỉ một lần đòi con gái bán Nguyên Sơ đi.
Nhưng Vi tiểu thư lần nào cũng cười nói lảng sang chuyện khác. Nàng không muốn bán Nguyên Sơ, nhưng cũng không tiện công khai đối đầu với mẫu thân, như vậy sẽ khiến chuyện nhỏ hóa lớn, khó lòng thu xếp.
Đoạn Tam Nương cũng là vì muốn lấy lòng mẹ chồng mới làm khó Nguyên Sơ.
"Giờ thì hai người bọn họ lại về cùng một phe, ta lại thành kẻ chẳng ra gì."
Đoạn Tam Nương tức đến mức ăn không trôi cơm.