Nợ Tình Không Trả

Chương 1



Tim tôi khẽ run, quả nho trượt xuống, lăn nhẹ qua đùi cậu ta, làm cậu ta rùng mình lạnh toát, phát ra một tiếng rên nhẹ.

Chết tiệt!

Tôi đặt bát nho xuống, trong đầu hiện ra đủ cách để rút kinh nghiệm.

Cuốn tiểu thuyết này là tác phẩm đầu tay của em gái tôi. Mấy ngày trước, em ấy tìm thấy bản thảo khi chuyển nhà, sau đó hào hứng kể cho tôi ba tiếng đồng hồ liền về cốt truyện.

Gã chủ nợ biến thái quấy rối và giam cầm nam chính, đến khi chán thì vứt cậu ta ra đường. Nữ chính thấy cậu ta đáng thương nên cứu giúp khi đi ngang qua.

Sau đó, nam chính và nữ chính sống hạnh phúc một thời gian, nhưng không may gặp tai nạn xe và mất trí nhớ. Trong lúc điều trị ở bệnh viện, cậu ta được gia đình tìm thấy và đưa về nhà. Khi tỉnh lại, cậu ta quay về bên vị hôn thê, quên hoàn toàn nữ chính.

Nữ chính vào công ty của nam chính làm việc, vì loạt hiểu lầm, cậu ta bắt đầu chán ghét cô ấy. Thế nhưng cả hai vô tình ngủ cùng nhau trong một buổi tiệc và cô ấy mang thai. Sau đó cô ấy bỏ trốn, nhưng đứa trẻ không được giữ lại, khiến cô ấy nản lòng. Khi nam chính phục hồi ký ức, cậu ta quay lại tìm cô ấy, bắt đầu màn truy đuổi tình yêu đầy đau đớn.

Nhìn người đàn ông đang nhắm mắt với dáng vẻ gợi cảm trước mặt, tôi cúi xuống kiểm tra mông cậu ta để chắc rằng chưa có quả nho nào được nhét vào, thở phào nhẹ nhõm. Chưa đụng đến vấn đề nguyên tắc, vẫn còn cách để thoát thân.

Tôi bắt đầu tháo dây trói cho cậu ta.

Nam Cung Dục đột nhiên mở mắt và lao về phía tôi. Không kịp phản ứng, tôi bị cậu ta đè xuống đất, hung hăng cắn vào cổ tôi như muốn thủng cả lớp da.

“Á-”

Tôi đau đớn hét lên, cố đẩy cằm cậu ta ra. Nhưng chẳng lay chuyển được chút nào. Rõ ràng, người chủ cũ đã hành hạ cậu ta đến mức tàn nhẫn.

“Được rồi, ngoan nào.”

Tôi luồn tay vào tóc cậu ta, nhẹ nhàng xoa để trấn an Nam Cung Dục. Cách này có vẻ hiệu quả, cậu ta phản ứng tốt với chút thiện ý rồi dần bình tĩnh lại. Tôi bỗng thấy cậu ta thật đáng thương.

“Cho tôi xin lỗi nhé, được không?”

Tôi nhẹ giọng an ủi, cuối cùng cậu ta cũng chịu thả cổ tôi ra. Chúng tôi nằm trên sàn, cơ thể quấn lấy nhau. Nhưng Nam Cung Dục rõ ràng không hiểu rằng tư thế này trông chẳng đứng đắn, cậu ta gục đầu vào cổ tôi và đưa ra yêu cầu:

“Thả tôi đi, tôi có thể cho anh mọi thứ.”

Giọng cậu ta khàn khàn, còn thoáng run rẩy. Tôi chỉ biết rằng nếu cậu ta còn nằm trên người tôi thì tôi chắc chắn sẽ dựng đứng. Với ngoại hình, vóc dáng và giọng nói này, Nam Cung Dục hút tôi còn dễ hơn cả việc thở.

“Cậu dậy mặc đồ vào đi rồi chúng ta nói chuyện.”

Tôi đẩy cậu ta ra. Nam Cung Dục nhận ra điều gì không ổn, vội bò dậy và chạy đi mặc đồ. Tôi ngồi dậy, xoa xoa đầu. Đây chắc là căn hộ của chủ cũ, phong cách trang trí hung bạo, trên tường còn treo đầu hươu.

Nam Cung Dục mặc chiếc áo thun trắng ngả vàng với cổ áo hơi nhăn phối quần đen bó, cảnh tượng khiến tôi nhíu mày. Gương mặt cậu ta có thể debut ngay, nhưng ăn mặc chán thật. May mà tôi không muốn mối quan hệ gì với cậu ta nên không bận tâm quá. Chuyện này là của nữ chính.

“Ngồi đi.” Tôi chỉ vào ghế sofa, rồi kéo ghế đẩu ngồi đối diện. Cậu ta cúi đầu ngồi, rõ ràng căng thẳng.

“Nói đi.” Tôi bảo.

Nam Cung Dục ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi: “Anh thả tôi đi, anh muốn gì cũng được.”

“Cậu có thể cho tôi những gì?”