“Dự thầu dự án khu phát triển, anh đi không?”
“Cậu đi đi. Có gì cứ gọi tôi.” Tôi lười nhúng tay.
“Tôi đã đăng ký học xong, đợi tốt nghiệp sẽ dùng lương trả anh.”
“Không được, học phí tôi chi, lương tháng nào cũng phải chuyển vào tài khoản tôi.” Tôi từ chối thẳng.
“Vậy cho tôi ít tiền tiêu vặt đi.” Cậu ta ửng đỏ tai, xin tiền tiêu vặt mà như chồng đưa vợ vậy.
“Một trăm có đủ không?” Tôi trêu, cậu ta ngoan đến mức cực dễ thương.
“Ừm.” Cậu ta đáp nhẹ.
“Tôi đùa thôi. Về nhà sẽ đưa cậu thẻ, coi như tiền thưởng cuối năm.” Tôi cười.
Chuyện dự thầu, Nam Cung Dục xử lý cực gọn, chúng tôi đoạt mất cơ hội của Triệu An, nó không phục liền về nhà mách bố.
Vừa gác máy sau khi nghe báo cáo của Nam Cung Dục, tôi nhận được cuộc gọi từ nhà, bảo về ngay lập tức.
Nam Cung Dục vẫn còn ở hội nghị thầu chưa về nên tôi tự lái xe quay về.
Vừa thấy tôi, bố nó định cho một cái tát: “Mày dám cướp thứ của em trai mình cơ à, đúng là vô liêm sỉ! Đồ nghịch tử!”
“Con cướp cái gì của nó?” Tôi cau mày hỏi.
Ông ta nhìn tôi rồi lùi lại vài bước, ho nhẹ: “Dự án khu phát triển là cho em trai mày, sao mày lại chen chân vào?”
“Dự án đấu thầu của chính phủ, công khai minh bạch. Nếu giao cho công ty con thì ai làm, làm thế nào, tiền bạc ra sao, đều do con quyết định. Triệu An là cái thá gì? Nó có quyền đóng dấu hay chuyển quỹ không?”
“Mày có cả một dãy phố bar rồi, bớt chút lợi nhuận giúp em mày xây dựng uy tín thì có phải hơn không!”
“Chức phó tổng của con, con tự chọn người, bố đừng xen vào chuyện công ty.”
Gương mặt nhăn nhúm của ông ta biến sắc: “Công ty này là của tao, tao muốn lấy lại lúc nào là lấy!”
“Con nể mặt bố lắm rồi đấy. Bố tự nguyện cưới mẹ con, mẹ mất thì bố vui vẻ nhảy nhót. Đây là công ty của bố sao, muốn đòi là được chắc? Hôm nay thêm một câu lải nhải nữa thì đừng trách con triệu tập hội đồng quản trị bỏ phiếu lật đổ bố.”
Triệu An phía sau im re, chẳng dám nói câu nào.
Bố tôi cũng im lặng. Dù sao thì Triệu Bằng tôi không phải là công dân gương mẫu tuân thủ pháp luật.
“Cậu chuyển qua tổng công ty mà làm việc đi.” Tôi bảo Triệu An.
Nó tức đến mức không dám nói gì. Cả nhà này đều thần kinh hết cả. Có lẽ nên nắm cả tổng công ty trong tay cho đỡ phiền.
Tôi gọi Nam Cung Dục, muốn bảo cậu ta về nhà nấu vài món cho tôi ăn trưa. Nhưng cậu ta không nghe máy.
Một cấp dưới khác gọi, báo: “Sếp, cậu Nam Cung Dục kia rốt cuộc là thế nào thế? Người nhà Nam Cung muốn giao quyền thừa kế công ty cho cậu ta ngay bây giờ cơ.”
Đầu óc tôi choáng váng.
Tôi gọi lại cho Nam Cung Dục, vẫn không bắt máy. Tôi đoán chắc cậu ta sẽ quay về nhà họ Nam Cung để thừa kế gia sản, rồi trả thù tôi thẳng tay.
Về căn hộ, đúng như dự đoán, chẳng thấy ai ở nhà. Tốt thôi.
Tôi nằm dài trên sofa, suy nghĩ cả buổi chiều.
Nam Cung Dục gặp nữ chính rồi, được gia đình nhận lại, có thành tích và học thạc sĩ đã ghi danh xong. Cậu ta có danh vọng lẫn tình yêu, chắc không còn trách tôi chuyện lần trước định nhét nho vào chỗ hiểm nữa.
Hơn nữa, lần đó đâu phải tôi, mà là Triệu Bằng, đâu phải Thẩm Minh Chương tôi!
Tôi đợi đến mười hai giờ, gọi Thẩm Minh Ngọc: “Nam chính đã nhận về rồi, xem như vào đúng quỹ đạo chưa? Khi nào anh mới có thể quay về?”
“Nam chính không yêu nữ chính đâu anh. Cốt truyện xoay quanh nữ chính, anh thử chinh phục cô ấy đi.”
“Anh là gay, em không biết à? Đừng nói đạo đức gì khác, anh hoàn toàn không hứng thú với cô ấy.”