Ta giành lấy một con ngựa khác, chạy chưa đầy năm dặm đã nhìn thấy Bùi Nghiễn Thư dựa vào ven đường.
Cánh tay trái của hắn trúng tên, sắc mặt trắng bệch như giấy, vậy mà vừa thấy ta vẫn nhíu mày hỏi:
“Ngươi quay lại đây làm gì?”
“Đòi món nợ còn thiếu.”
Hắn im lặng nhìn ta, rồi bỗng nhiên bật cười.
Lần này, nụ cười ấy cuối cùng cũng khiến hắn trông giống một người sống.
Khi chúng ta trở về Hòa Ký, Cố Ỷ Nương vừa cắt tay áo quanh vết thương cho hắn vừa lạnh giọng hỏi:
“Nhân chứng đâu rồi?”
Không một ai trong chúng ta trả lời được.
La thuyền phu không theo về.
Chuyến đi ấy suýt lấy mạng tất cả chúng ta, nhưng cuối cùng chỉ đổi được nửa tấm thẻ tre tưởng như chẳng có tác dụng gì.
Vết thương của Bùi Nghiễn Thư vừa mới kết vảy, Cung Nhị đã dẫn người đến phá quán.
Bọn chúng không trực tiếp đ.á.n.h ai, chỉ lật tung bàn ghế, đập nát bát đĩa rồi dội nước bẩn vào nồi canh.
Trước khi rời đi, Cung Nhị ngồi xuống chiếc ghế duy nhất còn nguyên trước cửa.
“Chỉ cần giao vật của Lục gia ra, ta sẽ đền cho ngươi mười cửa hàng như thế này.”
Ta nhìn những mảnh sứ vỡ phủ đầy mặt đất.
“Ngươi không có khả năng đền nổi.”
“Chỉ một quán hoành thánh nhỏ, đáng được bao nhiêu bạc?”
“Điều ngươi không đền nổi là cuộc sống của những người đang nương nhờ nơi này.”
Nụ cười trên môi ông ta lập tức nhạt đi.
Cố Ỷ Nương đặt tay lên vai ta, ngăn ta tiếp tục chọc giận ông ta.
Đợi người của Cung Nhị rời khỏi, hàng xóm chung quanh đều lặng lẽ tránh xa Hòa Ký.
Ngay cả người bán rau thường cho ta mua chịu hành cũng không dám tìm đến nữa.
Ta ngồi xổm xuống, im lặng nhặt từng mảnh bát vỡ.
Đường Âm cầm chổi quét phần còn lại trên nền.
Quét được một lúc, nàng đột nhiên nói:
“Hay là chúng ta dừng lại đi.”
Cố Ỷ Nương ngẩng đầu nhìn nàng.
“Con muốn bỏ chuyện gì?”
“Đốt tờ sổ ấy rồi rời khỏi kinh thành. Nếu Hoài Chương ca ca còn sống, huynh ấy chắc chắn cũng không muốn mọi người phải c.h.ế.t vì chuyện này.”
Giọng nàng nhẹ như gió, nhưng bàn tay cầm chổi vẫn run không ngừng.
Cơn giận trong lòng ta bỗng trút cả lên nàng.
“Bọn chúng từng xem ngươi như món hàng, đem ngươi ra bán, còn bước vào quán sờ mặt ngươi rồi đập nát nồi của chúng ta. Ngươi bảo chúng ta bỏ qua, vậy bọn chúng có chịu buông tha không?”
Sắc mặt Đường Âm lập tức trắng bệch.
Vừa dứt lời ta đã hối hận, nhưng cái miệng cứng đầu vẫn không chịu nói một câu xin lỗi.
Đêm ấy, nàng không ăn lấy một miếng cơm.
Đến nửa đêm, khi ta dậy nhào bột, mới nhìn thấy nàng đang ngồi xổm trước bếp, cẩn thận ghép lại từng trang sổ bị xé nát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng đem những tờ giấy ngấm nước bẩn hong khô, rồi chép lại từng con số vẫn còn nhận ra lên giấy mới.
“Ta sống hay c.h.ế.t thì có gì đáng kể đâu?”
Nàng vẫn không quay sang nhìn ta.
“Điều ta sợ là mọi người lại vì Lục gia mà phải c.h.ế.t thêm một lần.”
Ta ngồi xuống cạnh nàng, nhẹ tay gỡ nửa mảnh sứ còn mắc trong trang giấy.
“Vậy thì không ai được c.h.ế.t, tất cả cùng sống.”
“Ngươi nói nghe thật nhẹ nhàng.”
“Nói thì dễ, làm mới khó. Cho nên ngươi đừng gây thêm phiền toái nữa, trước hết hãy ăn cơm đi.”
Đường Âm nghe xong chỉ mắng ta cả đời cũng không biết nói một lời dịu dàng.
Trời vừa hửng sáng, ngoài cửa Hòa Ký đã xuất hiện một hàng xe chở hàng.
Những người lái thuyền, học sinh cùng phu khuân vác từng ăn ở quán, mỗi người đều mang theo một chiếc bát đến.
Lão Tưởng chống cây gậy gỗ tạm bợ, đứng ở đầu hàng.
“Nghe nói quán của ngươi đã bị đập đến không còn bát dùng.”
Phía sau đám đông, La thuyền phu đang dắt theo một bé gái chừng bảy, tám tuổi.
Ông bước đến, đặt nửa tấm thẻ tre còn lại vào lòng bàn tay ta.
“Ta đã nghĩ kỹ, ta sẽ đứng ra làm chứng.”
Việc La thuyền phu thay đổi ý định còn liên quan đến một phen hiểm nguy vừa xảy ra.
Về sau lão Tưởng mới kể, theo kế hoạch hắn đã lặng lẽ quay lại Thanh Lô, dẫn theo hai phu khuân vác quen biết canh giữ bên ngoài La gia.
Đêm qua, người Cung gia quả nhiên xông vào bắt đứa trẻ. Bọn họ đuổi theo đến một cây cầu hẹp mới ép được chiếc xe ngựa dừng lại.
Cô bé đã tự nhảy khỏi xe, ngã gãy một chiếc răng cửa nhưng vẫn ngoan cường c.ắ.n c.h.ặ.t t.a.y kẻ đ.á.n.h xe không chịu buông.
Để cứu con bé, chân trái lão Tưởng bị càng xe đ.â.m rách sâu, lúc quay về phải dùng hai thanh gỗ nẹp lại mới đi nổi.
Cô bé mất răng nên nói chuyện hơi hở, song tính khí lại cứng cỏi vô cùng.
“Gia gia, bọn họ sợ người. Nếu họ đã sợ, người càng phải đứng ra nói thật.”
La thuyền phu nghe cháu nói, đôi mắt đỏ lên rồi chậm rãi gật đầu.
Chúng ta lập tức đưa hai ông cháu vào Bùi phủ bảo vệ.
Bùi lão phu nhân nghe hết mọi chuyện, trước tiên mắng La thuyền phu hồ đồ, sau đó lại sai người mang một bát sữa đông cho đứa trẻ.
“Tề vương đã ở trên đường hồi kinh, nhanh nhất chỉ còn vài ngày nữa sẽ tới.”
Bùi Nghiễn Thư nghe vậy liền nói:
“Chậm thêm một đêm, nhân chứng sẽ nguy hiểm thêm một phần.”
Ta lập tức trừng mắt nhìn hắn.
“Cái miệng của ngươi đúng là chẳng khác nào quạ báo điềm.”
Cánh tay trái của hắn vẫn còn treo bất động, giọng nói lại lạnh nhạt như thường.
“Ta chỉ nói đúng sự thật.”
Sau một hồi thương nghị, chúng ta quyết định tạm thời chưa giao chứng cứ, mà trước hết tung ra một tin giả.
Quyển sổ mật của Lục gia vẫn được chôn trong hậu viện Hòa Ký ở ngõ Hòe Hoa, và chỉ mình ta biết vị trí.
Nếu Cung gia cho người lẻn vào hậu viện tìm kiếm, vậy chính là tự thừa nhận bọn chúng biết quyển sổ ấy tồn tại.
Nhưng chỉ bắt được vài hạ nhân cầm cuốc đào đất thì chưa đủ.