Nồi Mẻ Gặp Vung Sứt

Chương 3



Nhưng hắn chỉ hơi sững ra một chút, sau đó gật đầu với ta, rồi cúi đầu tiếp tục đọc sách.

 

Chỉ gật đầu thôi sao?

 

Chu Huệ Nương ta, tuy không tính là tuyệt thế mỹ nhân gì, nhưng cũng chưa đến mức khiến người ta nhìn một cái liền lười nhìn cái thứ hai chứ?

 

Ta tức phồng má nhảy xuống khỏi ụ đá, suýt nữa trẹo chân.

 

Về sau ta mới biết, không phải hắn lười nhìn cái thứ hai, mà là căn bản hắn không nhìn rõ.

 

Hắn cận thị, nhìn đồ vật ở xa đều mơ mơ hồ hồ, lúc đọc sách hận không thể dán cả mặt vào.

 

Đây là chuyện sau này hắn nói với ta.

 

Nhưng đó đều là chuyện về sau.

 

07

 

Từ ngày ấy, ta bắt đầu có ý vô ý chú ý đến người hàng xóm này.

 

Ta phát hiện rất nhiều chuyện.

 

Ví như, mỗi ngày trời còn chưa sáng hắn đã dậy đọc sách, đọc mãi đến tận đêm khuya.

 

Tiền dầu đèn nhà hắn đại khái là một khoản chi không nhỏ, bởi ánh đèn trong sân nhà hắn thường sáng đến tận canh ba.

 

Ví như, mẫu thân hắn mỗi sáng đều ra chợ giặt hồ y phục thuê cho người ta, từng sọt từng sọt cõng về, giặt xong lại mang đi trả.

 

Tay lão nhân gia đầy những vết nứt, mùa đông quấn vải, trên vải còn thấm m.á.u.

 

Ví như, nhà bọn họ thường liền mấy ngày không ngửi thấy mùi thịt.

 

Có một lần ta hầm một nồi canh xương, hương thơm bay sang, nghe thấy mẫu thân hắn ở bên kia nói: “Nghiễn Thanh, hôm nay hình như nhà bên đang hầm canh, ngửi thơm thật.”

 

Hắn đáp một câu gì đó ta không nghe rõ, nhưng giọng điệu rất bình thản, như đang nói một chuyện bình thường đến không thể bình thường hơn.

 

Lại ví như, sách trong nhà hắn dường như vĩnh viễn không đủ để hắn đọc.

 

Hắn thường đến hiệu sách ké sách mà xem, ngồi xổm một lần là cả buổi chiều.

 

Có lần ông chủ hiệu sách chê hắn chỉ xem không mua, liền đuổi hắn ra ngoài.

 

Hắn đứng trước cửa, trên mặt chẳng có biểu cảm gì, chỉ chỉnh lại tay áo, rồi xoay người rời đi.

 

Ta đứng trong tiệm son phấn đối diện, giả vờ đang xem một hộp son môi, đem tất cả những chuyện ấy thu vào mắt.

 

Khoảnh khắc ấy, trong lòng ta có một cảm giác rất kỳ lạ, người này, không giống Lý Thừa Ngạn.

 

Lý Thừa Ngạn đọc sách, là để làm quan, là để rạng rỡ tổ tông, là để khi cưới thiên kim nhà Thượng thư có thêm một thân phận đem ra được.

 

Hắn đọc sách đọc đến thong dong ung dung, đọc đến phong lưu phóng khoáng, đọc như một quý công t.ử.

 

Nhưng Thẩm Nghiễn Thanh đọc sách, lại như đang liều mạng.

 

Hắn thật sự đem cả tính mạng của mình đọc vào trong sách.

 

08

 

Ba ngày sau khi lui hôn, ta đưa ra một quyết định.

 

Ta thay một bộ y phục sạch sẽ, giấu sát người ba trăm lượng ngân phiếu kia, lại từ phòng bếp lấy một giỏ bánh quế hoa mẫu thân làm, nói là bánh hoa quế.

 

Thực ra bột mì nhiều, quế hoa ít, cứng như gạch, nhưng dù sao cũng là một cái cớ.

 

Ta vòng đến phường Vĩnh Ninh, tìm được cửa nhà Thẩm Nghiễn Thanh.

 

Cửa là hai cánh ván gỗ cũ nát, lớp sơn trên cửa đã bong sạch, vòng cửa là một chiếc vòng sắt han gỉ. Ta gõ ba tiếng, đợi rất lâu mới nghe thấy bên trong có tiếng bước chân.

 

Cửa mở ra.

 

Thẩm Nghiễn Thanh đứng ở cửa, gầy hơn đôi chút so với lần trước ta nhìn thấy trên đầu tường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Gò má hơi nhô, đường nét cằm càng sắc bén hơn, nhưng đôi mắt vẫn rất sáng—

 

Không đúng, hắn cận thị, mắt hẳn không phải “sáng”, mà là “mờ”.

 

Hắn nheo mắt nhìn ta hồi lâu, đại khái là không nhận ra.

 

“Cô tìm ai?” Giọng hắn hơi khàn, giống như đã rất lâu không nói chuyện với người khác.

 

“Thẩm công t.ử,” ta hít sâu một hơi, “ta là người Chu gia ở phường Thường An bên cạnh, Chu Huệ Nương.”

 

Hắn nhíu mày, đại khái đang cố nhớ lại cái tên này.

 

“Chính là… người lần trước đứng trên đầu tường phơi chăn đó.” Ta bổ sung.

 

Biểu cảm của hắn xuất hiện một tia d.a.o động: “Ồ… là cô.”

 

“Ta có thể vào ngồi một lát không?”

 

Hắn do dự một chút, nghiêng người nhường đường.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nhà hắn còn đơn sơ hơn ta tưởng. Trong chính đường chỉ có một chiếc bàn vuông, hai cái ghế và một giá sách cũ.

 

Trên giá sách xếp đầy sách, có vài quyển gáy đã bung ra, phải dùng dây gai buộc lại.

 

Trên tường treo một bức chữ, viết: “Nghèo mà càng bền chí, không rơi chí mây xanh.”

 

Nét chữ thanh gầy mà có lực, giống như do chính hắn viết.

 

Mẫu thân hắn không ở nhà, đại khái lại đi giặt y phục thuê rồi.

 

Hắn rót cho ta một chén nước. Chén là loại sứ thô, miệng chén bị mẻ một góc, nước cũng lạnh.

 

“Trong nhà không còn trà lá nữa,” hắn nói, giọng rất bình thản, không có nửa phần ngượng ngùng, “cô tạm dùng vậy.”

 

Ta nhận lấy chén, uống một ngụm. Nước lạnh, hơi chát, đại khái là nước giếng.

 

“Thẩm công t.ử,” ta đặt chén xuống, đi thẳng vào vấn đề, “hôm nay ta đến là muốn bàn với huynh một chuyện.”

 

“Chuyện gì?”

 

“Huynh cưới ta.”

 

Chén trong tay hắn suýt nữa cầm không vững.

 

“…Cái gì?”

 

09

 

“Huynh cưới ta,” ta lặp lại một lần, cố hết sức khiến giọng mình nghe có vẻ bình tĩnh và lý trí.

 

“Ta bỏ ra ba trăm lượng bạc. Huynh lấy một trăm lượng trả nợ, huynh đừng phủ nhận, ta biết vì mua sách mà huynh đã vay không ít tiền, bên ngoài ít nhất cũng nợ bảy tám chục lượng.

 

“Lại lấy một trăm lượng dưỡng lão cho mẫu thân huynh, một trăm lượng còn lại để chi dùng trong nhà.”

 

Hắn nhìn ta, đôi mắt cận thị hiếm khi tập trung lại.

 

“Chu tiểu thư,” hắn chậm rãi nói, “có phải cô chịu kích thích gì rồi không?”

 

“Ba ngày trước ta bị lui hôn,” ta nói, “tam công t.ử Lý gia chê ta nghèo, quay đầu đi cưới thiên kim nhà Thượng thư rồi. Câu trả lời này huynh hài lòng chưa?”

 

Hắn không nói gì, chỉ nhìn ta.

 

Ta bị nhìn đến hơi chột dạ, nhưng vẫn cứng đầu nói tiếp:

 

“Ta biết đề nghị này rất hoang đường. Nhưng huynh thử nghĩ xem, huynh cần tiền, ta cần một… một người có thể thay ta chống đỡ thể diện.

 

“Huynh đọc sách giỏi, có thanh danh, tuy hiện tại còn chưa thi đỗ, nhưng lỡ như sau này thi đỗ thì sao?

 

“Dù thi không đỗ, huynh cũng là tú tài đứng đắn, nói ra ngoài cũng không mất mặt.