Nỗi Nhớ Đều Hướng Về Ngân Hà

Chương 3



 

Cứ như vậy, trì hoãn hết lần này đến lần khác, đợi đến lúc tôi thật sự rảnh rỗi, thì t.h.a.i đã lớn rồi.

 

Tôi sinh một đứa con trai.

 

Không biết có phải là do tâm lý hay không, tôi thấy nét mày mắt của nó rất giống Giang Nghiễn.

 

Mẹ tôi ngồi bên cạnh gọt táo, sắc mặt không tốt: "Cánh cứng rồi, con cũng sinh ra rồi, mà mẹ mày vẫn còn không biết con rể là ai? Vả lại, đứa bé lớn thế này, mày không lo bị paparazzi khui ra à?"

 

Miệng mẹ tôi chắc chắn đã được khai quang rồi.

 

Tôi buổi sáng sinh con, buổi tối đã bị lộ ra ngoài.

 

Chuyện tôi bí mật kết hôn sinh con ồn ào huyên náo, các nam diễn viên từng đóng phim với tôi lần lượt bị lôi ra hết,nam chính bộ phim trước của tôi, Trình Thanh, bị tình nghi nhiều nhất.

 

Cậu ta ngay trong đêm đăng bài tag tôi.

 

"Chị ơi, người chị duy nhất của em, cứu em, mau cứu em, bố thằng bé không phải em, không phải em, bố dượng thì em có thể làm, chứ em thật sự không có sinh con trai với chị đâu."

 

Tôi ngay trong đêm biên tập một bài văn dài, nói bậy nói bạ, bảo là bố đứa bé mất rồi.

 

Đăng xong, trong lòng rất hoảng.

 

Anh ta thấy rồi chứ?

 

Tôi thấp thỏm bấm vào Weibo, phát hiện hot search của tôi biến mất rồi, tin tức Giang Nghiễn và cô gái bí ẩn hôn nhau say đắm tại nhà đã lên hot search.

 

4

 

Tôi không nói rõ được tâm trạng của mình.

 

Chỉ cảm thấy trống rỗng.

 

Rất tốt, không ai làm phiền ai.

 

Ba tháng sau, tại lễ khai máy phim mới, tôi gặp lại Giang Nghiễn.

 

Đạo diễn nói, bộ phim này mời được một nhân vật tầm cỡ đến làm khách mời, không ngờ lại là anh ta.

 

Bộ vest được cắt may vừa vặn, phác họa nên vòng eo hoàn mỹ của anh ta.

 

Ánh nắng chan hòa trong đáy mắt anh ta, lấp lánh tỏa sáng.

 

Nhìn khắp cả hội trường, chỉ có anh ta là địa vị cao nhất.

 

Những người ở hiện trường lần lượt chào hỏi anh ta.

 

Trong lòng tôi ngột ngạt vô cùng, đưa tay ra, khách sáo nói: "Thầy Giang Nghiễn."

 

Giang Nghiễn nhìn tôi chăm chú, ánh mắt giao nhau, anh ta trầm ổn thản nhiên, còn tôi lại hoảng hốt trước.

 

Thời gian trôi chậm đến mức dằn vặt, ngay lúc tôi nghĩ anh ta sẽ tiếp tục im lặng, anh ta buông tay tôi ra, xa cách gật đầu: "Chào cô."

 

Lòng bàn tay truyền đến hơi lạnh, tim tôi đập như muốn nhảy ra ngoài.

 

"Thầy Giang, tôi có chút thắc mắc, tôi nghe quản lý của cậu nói, lịch trình của cậu bị trùng, vốn dĩ không định đến, là lý do gì, khiến cậu thay đổi ý định, đồng ý đến làm khách mời vậy?" Đạo diễn hỏi.

 

Tôi cũng muốn biết, vểnh tai lên lẳng lặng nghe.

 

Bất thình lình, Giang Nghiễn liếc mắt về phía tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười uể oải: "Nghe nói có người đi rêu rao khắp nơi là tôi c.h.ế.t rồi, tôi đến đây để đính chính một chút."

 

5

 

Không phải là tôi chứ?

 

Có lẽ là chột dạ, tôi hoàn toàn không dám nhìn vào mắt anh ta.

 

May mà cũng không có ai liên hệ Giang Nghiễn với tôi.

 

Lễ khai máy kết thúc, Giang Nghiễn đề nghị mời nhà đầu tư và đạo diễn ăn cơm, mấy diễn viên chính quan trọng cũng đều đi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc nhân viên phục vụ mang thức ăn lên, không cẩn thận làm đổ canh lên váy tôi, tôi đứng dậy vào nhà vệ sinh xử lý.

 

Đợi lúc tôi quay lại, phòng bao trống không.

 

Ồ không, vẫn còn một người, Giang Nghiễn.

 

“Ơ, mọi người đi đâu hết rồi?" Tôi cứng cổ hỏi.

 

Giang Nghiễn cúi đầu nhìn điện thoại, nghe vậy, liếc tôi một cái với vẻ mặt khó dò: "Cô đang hỏi tôi?"

 

Ở đây chỉ có hai chúng ta, tôi không hỏi anh thì hỏi ma à?

 

"Đổi địa điểm rồi."

 

Tôi quay về chỗ cũ xách túi lên, vừa bước ra một bước, bên tai truyền đến tiếng cười mỉa mai của Giang Nghiễn: "Hứa Vi, cô không định giải thích một chút sao?"

 

Tôi biết ngay là anh ta sẽ hỏi tôi chuyện đứa bé mà.

 

Quên nói, sau khi tôi bị paparazzi chụp được ảnh đến bệnh viện, anh ta đã liên lạc với tôi không chỉ một lần, bóng gió hỏi tôi có phải đã m.a.n.g t.h.a.i không.

 

Tôi không thừa nhận, còn biểu diễn động tác squat tại chỗ cho anh ta xem, sau đó anh ta ra nước ngoài đóng phim, hai chúng tôi không liên lạc nữa.

 

Tôi nhớ đến hot search về anh ta và người phụ nữ hôn nhau say đắm lúc nửa đêm.

 

Nhớ lại lúc nãy trên bàn ăn, đạo diễn nói đùa hỏi anh ta, Phó Từ cũng đã bí mật kết hôn sinh con rồi, chẳng lẽ anh ta vẫn không vội à?

 

Giang Nghiễn châm điếu t.h.u.ố.c, lơ đễnh: "Sắp rồi."

 

Tôi không muốn bị dính líu vào.

 

Làm không tốt không chỉ bị c.h.ử.i, mà còn phải ra tòa với anh ta để giành con.

 

Lỡ như đến lúc đó anh ta không cho tôi gặp con thì sao?

 

"Giải thích cái gì?" Tôi "phì" một tiếng cười, như thể vừa nghe được chuyện cười gì đó: "Giang Nghiễn, anh đừng nói với tôi, là anh nghĩ đứa bé đó là con của anh đấy nhé."

 

Ánh mắt Giang Nghiễn sâu thẳm: "Chẳng lẽ không phải?"

 

"Anh có phải là quá tự tin vào bản thân rồi không? Một lần là dính? Nghĩ gì vậy?"

 

Giang Nghiễn không nói nữa, cứ nhìn tôi chằm chằm.

 

Tôi không chịu nổi ánh mắt thẳng thắn của anh ta: "Không có chuyện gì thì tôi đi trước đây."

 

Gần như là chạy trối c.h.ế.t.

 

"Hứa Vi."

 

Tay vừa chạm vào tay nắm cửa, tôi bị gọi lại.

 

Tôi quay đầu lại, Giang Nghiễn đứng yên không động đậy, ánh mắt như một ngọn lửa dữ dội giữa đồng hoang, nhưng lại vô cớ cô đơn: "Người đó là ai?"

 

6

 

Tôi biết đi đâu mà bịa ra một ông bố cho đứa trẻ đây?

 

"Lý Tứ."

 

Tôi chạy như bay về nhà.

 

Tôi chỉ hy vọng Giang Nghiễn nhanh ch.óng quay xong rồi biến đi, nhìn thấy anh ta khiến tôi nghẹt thở.

 

Trời không chiều lòng người, ngày thứ hai quay phim, Giang Nghiễn rót vốn.

 

Từ khách mời, biến thành một trong các nhà đầu tư.

 

Vừa hay hôm nay có cảnh hôn.

 

 

====================