Tôi thở phào, định bế con đi tìm bố mẹ, thì cửa mở, Giang Nghiễn vừa hay đi vào.
Hình như nói gì với anh ta cũng đều ngại ngùng.
"Phó Từ họ đâu rồi?" Tôi tìm chủ đề.
Giang Nghiễn lười biếng liếc tôi một cái: "Anh ta kết hôn rồi."
Nhận ra trong lời nói của anh ta có ý khác, tôi nổi giận: "Giang Nghiễn, trong đầu anh đang nghĩ gì thế? Tôi đương nhiên biết anh ấy kết hôn rồi, tôi đâu có bị bệnh."
"Vậy em tìm anh ta làm gì?"
Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, thuận miệng hỏi anh có biết không, cũng giống như câu "Hôm nay anh ăn cơm chưa" vậy đó.
Tôi lười đôi co với anh ta, đùng đùng tức giận đi ra ngoài.
"Hứa Vi!" Anh ta gọi tôi lại, "Em không cảm thấy, con trai của em, trông có ver hơi giống tôi sao?"
10
"Anh nhìn nhầm rồi phải không? Người giống người nhiều lắm, không lẽ cứ ai trông giống anh thì đều là con trai của anh à?"
"Không đến mức đó, dù sao thì tôi cũng chỉ 'tình một đêm' với một mình em thôi."
Tôi cứng miệng: "Vậy thật không may, tôi không chỉ cùng anh..."
Anh ta cúi đầu hôn xuống, môi kề rất gần, tay đang nắm tay tôi dùng thêm chút sức: "Tay đừng run, bế cho chắc vào."
Tim tôi như vọt lên cổ họng, thấy anh ta có ý định tiếp tục hôn, tôi vội la lên: "Tôi tự mình sinh ra không được à?"
"Được thôi, nhưng tôi kiến thức nông cạn, hay là em biểu diễn tại chỗ cho tôi xem một lần?"
"Lưu manh!"
"Không sao, đợi có kết quả giám định ADN là biết ngay thôi."
Tôi đột ngột ngẩng đầu nhìn anh ta.
Đúng rồi, lúc nãy anh ta bế con đi lâu như vậy, tôi không hề nghĩ đến.
Sự việc không che giấu được nữa rồi.
Bất kể là địa vị trong giới giải trí, hay là những thứ khác, tôi đều không bằng anh ta.
Anh ta nhấc chân định đi, tôi vội vàng gọi anh ta lại.
"Giang Nghiễn, anh biết từ sớm rồi đúng không? Cho nên cố ý trêu chọc tôi?"
"Tôi trêu chọc em?" Sắc mặt Giang Nghiễn hoàn toàn lạnh xuống, "Hứa Vi, làm người phải có lương tâm, ngay cả việc tôi biết mình có một đứa con trai, cũng phải qua lời của người khác, rốt cuộc là ai trêu chọc ai?"
11
Đứa bé bị đ.á.n.h thức, "oa" một tiếng khóc ré lên.
Giang Nghiễn bế qua, vừa nãy mặt còn đang âm u, giờ lại dịu đi rất nhiều, chẳng mấy chốc đã dỗ đứa bé ngủ thiếp đi.
Tôi lẳng lặng đứng một bên, đột nhiên cảm thấy việc mình che giấu sự tồn tại của con trai anh ta đúng là không ổn.
"Giang Nghiễn, tôi..."
Anh ta ra hiệu im lặng với tôi, tôi hiểu ý, đi theo anh ta ra ngoài.
"Không phải có lời muốn nói sao?"
"Trước kia không nói cho anh, là vì tưởng anh sắp kết hôn, sau này không nói cho anh, là vì lo anh sẽ giành con trai với tôi..."
Nói đến cuối, giọng càng ngày càng nhỏ.
Giang Nghiễn không biết lấy ra một điếu t.h.u.ố.c từ lúc nào, nhưng không châm: "Hứa Vi, em chưa từng nghĩ..."
"Chưa từng nghĩ gì?"
"Không có gì."
Anh ta không chịu nói nữa.
"Hay là, 2-4-6 anh chăm, 3-5-7 tôi chăm?" Tôi hỏi ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Sau đó bị truyền thông khui ra, lên hot search, hai chúng ta chưa cưới mà có con."
Hình như là không được.
"Không thể nào là kết hôn chứ?"
"Nếu em đã muốn kết hôn, vậy thì kết hôn thôi."
Sao lại là tôi muốn kết hôn?
"Em vẫn còn vương vấn Phó Từ?"
"Không phải..."
"Nếu đã không có người mới, cũng không có tình cũ, kết hôn thì có vấn đề gì? Hay là em muốn con của chúng ta vừa sinh ra đã có một gia đình không trọn vẹn?"
Lúc tôi gọi điện thoại cho chị quản lý, chị ấy sững sờ mất ba phút.
"Vi Vi, không phải em nói kỹ thuật của Giang Nghiễn quá kém, em không thích sao? Điều gì khiến em đột nhiên thay đổi ý định vậy?"
Khụ khụ!
Tôi lén lút liếc Giang Nghiễn đang đứng bên cạnh một cái, anh ta không có phản ứng, chắc là không nghe thấy.
"Cứ vậy đi, đến lúc đó chị phối hợp với studio của anh ta là được."
Cúp điện thoại, tôi đối diện với một đôi mắt như cười như không: "Vậy thì em đừng có ôm tôi không buông ra thế chứ."
12
Buổi tụ họp bạn bè ngày hôm đó, vốn dĩ chỉ là gặp mặt bạn bè, cuối cùng lại biến thành dịp Giang Nghiễn ra mắt bố mẹ vợ tương lai.
Bố mẹ Giang Nghiễn mất sớm, nên đã nhờ chú Phó và dì Phó làm người chứng giám.
Ăn xong bữa cơm, mẹ tôi cứ như thể chỉ có con rể chứ chẳng có đứa con gái này.
Vì thân phận của cả hai đều đặc thù, hai bên thống nhất quyết định, đăng ký kết hôn trước, chuyện hôn lễ sẽ tổ chức sau.
Hôm sau, buổi chiều tôi mới có cảnh quay, nên ngay từ sáng sớm, tôi và Giang Nghiễn đã đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn.
Bước ra khỏi Cục Dân chính, tôi vẫn còn ngơ ngác.
Cứ thế... kết hôn rồi sao?
Lên xe bảo mẫu, tôi nhìn quanh, thấy không ai để ý, tôi mới lén lấy cuốn sổ đỏ ra xem.
Trong ảnh, tôi và Giang Nghiễn dựa vào nhau rất sát.
Trước đây chỉ biết Giang Nghiễn đẹp trai, chứ chưa bao giờ nhìn kỹ, bây giờ ngắm kỹ mới thấy, sao người này lại ưa nhìn đến thế
? Càng ngắm càng thấy đẹp.
"Ngắm đủ chưa? Giang phu nhân?"
Giọng nói bất thình lình vang lên khiến tôi giật b.ắ.n mình, ngẩng lên thì bắt gặp vẻ mặt đầy ý trêu chọc của Giang Nghiễn: "Tôi ở ngay đây này, muốn ngắm thì cứ ngắm trực tiếp."
Bác tài xế đang cười.
Quản lý của tôi và quản lý của anh ấy đều có mặt trên xe.
Mặt tôi nóng bừng lên, tôi vội chống chế: "Tôi xem kỹ thuật photoshop của họ thế nào thôi."
"Hài lòng chứ?"
"Cũng tạm."
Giang Nghiễn không nói gì.
Tôi liếc anh một cái, tâm trạng anh ấy có vẻ khá tốt.
"Anh Nghiễn, đến giờ ra sân bay rồi ạ."
"Anh phải đi công tác à?"
"Ừm, ra nước ngoài chụp tạp chí, chắc khoảng một tuần thì về, tài xế sẽ đưa em đến biệt thự ở lưng chừng núi."
====================