"Để anh bế con lên lầu."
Tôi đi theo anh, Giang Nghiễn đi thẳng vào phòng, đặt Tiểu Bảo vào cũi trẻ em.
Tôi liếc thấy trong phòng thay đồ của anh treo ngay ngắn một hàng quần áo, chắc đây là phòng ngủ của anh."
"Nếu em rảnh thì treo quần áo của em lên, còn nếu không rảnh, lát nữa nói với dì một tiếng, để dì sắp xếp."
"Giang Nghiễn, chúng ta..."
Điện thoại của anh reo lên, tôi đành im lặng.
Tối qua thức cả đêm không ngủ, nhân lúc dựa vào sofa, tôi ngủ thiếp đi.
Đợi đến lúc tôi tỉnh dậy, trời đã nhá nhem tối, người đã nằm trên giường của Giang Nghiễn, còn được đắp chăn, chiếc cũi trẻ em bên cạnh đã trống không.
Tôi giật mình ngồi dậy, vào phòng tắm rửa mặt, phát hiện trong phòng tắm đặt một bộ sản phẩm dưỡng da hoàn toàn mới.
Lúc tôi xuống lầu, dì giúp việc đang cầm bình sữa cho Tiểu Bảo ăn, thấy tôi liền cười: "Phu nhân, cô tỉnh rồi, đói chưa ạ?"
"Giang Nghiễn đâu rồi?"
"Cậu ấy ở bên ngoài, tôi gọi cậu ấy giúp cô nhé."
"Không cần đâu."
Lúc đi ra ngoài, gió ấm thổi tới, mang theo hương cỏ cây thoang thoảng.
Trong vườn hoa, Giang Nghiễn ngồi trên ghế, quản lý của anh cũng ở đó.
Tôi nhớ lại cảnh tượng trong video, l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên một nỗi ngột ngạt.
16
"Anh Nghiễn, cô ta không xứng với anh."
Tôi không có ý định nghe lén, nhưng chuyện lại liên quan đến tôi, tôi vẫn không nhịn được.
"Ảnh đế Phó nói, trong lòng anh vẫn luôn có người mình thích, nên mới mãi không chịu kết hôn, bây giờ lại tùy tiện tìm Hứa Vi, nếu cô ta đã có thể, tại sao em..."
"La Kỳ." Giọng Giang Nghiễn lạnh như băng, đốm t.h.u.ố.c trên đầu ngón tay đỏ rực, " Hãy biết rõ vị trí của mình đi."
"Em....."
"Phu nhân, áo khoác..."
Một giọng nói đột ngột vang lên, Giang Nghiễn và quản lý của anh đồng thời nhìn qua, thấy tôi đang đứng cách đó không xa.
Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của Giang Nghiễn thẳng thắn đến mức khiến tôi không thể chống đỡ nổi.
"Hai người từ từ nói chuyện."
Tôi ném lại một câu, rồi đi vào trong.
Khoảng mười phút sau, Giang Nghiễn đi vào.
"Hứa Vi, chúng ta nói chuyện một chút?"
Tôi gật đầu, dì giúp việc đã bế Tiểu Bảo lên lầu.
"Ngày hôm đó em gọi điện cho anh, anh bị t.a.i n.ạ.n xe cộ, đang ở bệnh viện, điện thoại không ở chỗ anh, nên mới không thể nhận được điện thoại của em."
Tai nạn xe cộ!
Tôi đột ngột ngẩng đầu, thảo nào lúc gặp lại sắc mặt anh cứ tái nhợt: "Anh bị thương à? Bị thương ở đâu? Có nghiêm trọng không?"
Giang Nghiễn cười khẽ một tiếng: "Hóa ra em vẫn quan tâm đến anh."
Anh vén ống quần lên, một mảng da bị trầy xước lớn, đã tím bầm lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Anh không xử lý vết thương à? Em đi lấy hộp t.h.u.ố.c." Đáy lòng tôi khó chịu vô cùng, như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, xé rách làm đôi.
Vừa đứng dậy, đã bị ai đó ôm lấy eo.
Giang Nghiễn ôm tôi từ phía sau, cằm tựa vào vai tôi: "Hứa Vi, xin lỗi."
Cổ họng tôi khô khốc, vừa cử động, anh lại càng ôm tôi c.h.ặ.t hơn.
"Anh không cố ý không nghe điện thoại của em, không bỏ mặc em một mình đối mặt, anh vừa tỉnh lại ở nước ngoài là vội về ngay,còn quản lý, anh hỏi rồi, là cô ấy cố tình không nghe điện thoại của em, hôm nay cô ấy đến, là vì chuyện này, anh bảo cô ấy xin lỗi em, được không?"
"Giang Nghiễn, có phải anh thích em không?"
Người phía sau hít thở cứng lại, vòng tay ôm tôi cũng dần nới lỏng, anh nắm lấy cánh tay tôi, xoay người tôi lại, khiến tôi hoàn toàn đối mặt với anh.
"Hứa Vi, chuyện anh thích em, khó nhìn ra đến thế à?"
"Thôi bỏ đi." Giang Nghiễn nói, "Bây giờ còn giận không?"
Tôi c.ắ.n môi một lúc: "Hôm đó em gọi video cho anh, cô ta mặc áo choàng tắm, xuất hiện trong khung hình..."
"Chuyện lúc nào?"
"Anh định chối à?"
May mà tôi thông minh đã chụp màn hình lại, tôi tìm trong điện thoại, Giang Nghiễn nhìn chằm chằm một lúc, rồi nói: "Nếu anh nói, hôm đó là cô ta tự ý vào, em có tin anh không?"
Giang Nghiễn nói, hôm đó sau khi họ làm việc xong thì cùng nhau về khách sạn, quản lý giúp anh để hành lý vào phòng rồi ra ngoài.
Anh cũng không để ý cửa đã đóng hay chưa, liền vào phòng tắm, ra ngoài thì gọi điện cho tôi, sau đó La Kỳ mặc đồ ngủ đến phòng anh, anh cũng không ngờ tới.
Sau khi tôi cúp điện thoại, anh phát hiện ra, liền lập tức bảo cô ta về.
Sau đó gọi lại cho tôi, thì không liên lạc được nữa.
"Ồ."
"Ồ nghĩa là không tin?"
"Tin tin tin."
“Em vẫn là không tin anh à?”
Tôi lười đôi co với anh, đứng dậy đi tìm hộp t.h.u.ố.c.
Vết thương ở chân Giang Nghiễn khá nhiều, có chỗ còn rách da, xử lý xong, tôi hỏi anh: "Chỗ khác thì sao, còn chỗ nào nữa không?"
"Không cần đâu, anh tự làm được."
"Để em làm cho."
Anh nhìn tôi chằm chằm một lúc: "Cũng được, vào phòng đi."
"Bôi t.h.u.ố.c thôi mà vào phòng làm gì?"
"Chẳng lẽ em muốn anh cởi quần ở đây à!"
Tôi nghẹn họng, dúi hộp t.h.u.ố.c vào tay anh, Giang Nghiễn xách hộp t.h.u.ố.c lên lầu.
La Kỳ vẫn còn ở ngoài vườn.
Thấy tôi đi ra, cô ta cười khẩy: "Không cần cô giả vờ tốt bụng, tôi đi theo anh Nghiễn năm năm, đâu phải là người cô có thể so sánh?"
"Cho nên, tin đồn của tôi và Phó Từ, là cô đưa ảnh cho phóng viên đúng không?"
Tôi nghĩ tới nghĩ lui, chủ trang viên là bạn của Phó Từ, hôm đó bao trọn gói, toàn là người nhà, phóng viên sao có thể lấy được ảnh?
Trừ phi có người tiết lộ.
"Phải thì đã sao? Hứa Vi, cô không xứng với Giang Nghiễn, kể cả cô gả cho anh ấy thì thế nào? Cô không biết đâu nhỉ, Giang Nghiễn có một cô gái mà anh ấy thích từ tấm bé, nếu không cô nghĩ tại sao nhiều năm như vậy anh ấy không kết hôn? Đối với cô, chẳng qua chỉ là trách nhiệm mà thôi."
====================