Chu ngũ lang và Chu lục lang lớn hơn một chút, nên có phần ngại ngùng, nhưng Đại Đầu thì gan lớn, thấy đứa trẻ nào có vẻ sẽ mua kẹo là liền chạy tới chặn lại, hỏi: “Bạn có muốn mua kẹo không?”
Mãn Bảo lập tức bưng giấy dầu tới, mở ra cho cậu bé xem, vô cùng tự hào nói: “Kẹo của chúng tôi ngon lắm, bạn có mua không?”
Đứa trẻ kia nuốt nước bọt, nhìn về phía cha mẹ mình.
Cha mẹ cậu bé đâu có ngốc, họ hỏi: “Kẹo này trông không giống kẹo ta thường mua, có phải là kẹo không vậy?”
“Đương nhiên là kẹo rồi ạ, cháu ăn rồi.” Mãn Bảo ưỡn n.g.ự.c nói: “Ngon lắm, ngon hơn kẹo bán ngoài chợ nhiều.”
Đôi vợ chồng nọ có chút buồn cười, nói: “Cháu ăn rồi, nhưng chúng ta chưa ăn, làm sao biết cháu có nói dối không?”
Mãn Bảo ngẩn ra, nghĩ cũng phải, bèn lấy ra một viên kẹo hào phóng đưa tới: “Vậy hai bác ăn thử xem ạ?”
Đứa trẻ vươn tay định lấy, nhưng cha mẹ cậu bé lập tức giữ tay con lại, hỏi: “Các cháu không phải nhân cơ hội ép chúng ta mua đấy chứ?”
“Đương nhiên là không ạ,” Mãn Bảo nói đầy chính nghĩa, “Cháu không bao giờ làm chuyện xấu đó đâu, hai bác cứ ăn thử, nếu không phải kẹo thật thì không lấy tiền.”
Chu ngũ lang cảm thấy Mãn Bảo thật ngốc, không nhịn được nữa, bèn lao tới, một tay cầm lấy viên kẹo bóp nát, sau đó nhặt một mẩu nhỏ đưa cho họ: “Này, các vị nếm thử xem.”
Chu ngũ lang nghĩ một lát, cảm thấy không thể chỉ cho cha mẹ ăn, bèn nhặt một mẩu nhỏ khác cho đứa bé kia.
Mọi người cũng không ngại viên kẹo bị tay cậu bóp nát, nếm thử một chút, mắt liền sáng lên.
Kẹo này ngọt hơn kẹo ngoài chợ rất nhiều.
Mẹ đứa bé lập tức hỏi: “Kẹo này bán thế nào?”
Mãn Bảo đã sớm bàn bạc với hệ thống, nên tự tin báo giá: “Một văn tiền năm viên.”
Ánh mắt người mẹ hơi lóe lên, nói: “Đắt quá, chúng ta mua không nổi, có thể rẻ hơn chút không?”
Mãn Bảo có chút thất vọng, thấy họ ăn mặc tươm tất như vậy, cứ tưởng là người có tiền.
Cô bé lắc đầu nói: “Vậy thôi ạ, chúng cháu đi tìm người khác vậy.”
Nói rồi kéo Đại Đầu đi tìm khách hàng tiếp theo, để lại đôi vợ chồng ngơ ngác. Họ đang mặc cả cơ mà, chứ có phải nói là không mua đâu. Cái màn giả vờ bỏ đi để người ta giữ lại này không phải là họ nên làm sao?
Chu ngũ lang và Chu lục lang thấy vậy, thầm khen em gái có khí phách. Họ đã ăn kẹo này rồi, cảm thấy nó đáng giá hơn nhiều.
Phải biết rằng kẹo bán ngoài chợ cũng giá này.
Mãn Bảo đi rất dứt khoát, lần này đến lượt khách hàng không cam lòng, vội vàng đuổi theo chặn cô bé lại, hỏi: “Không thể rẻ hơn chút nào sao?”
Giá này là do Khoa Khoa giúp Mãn Bảo phân tích rồi mới định ra. Thực ra ban đầu định giá là một văn tiền ba viên, vì Khoa Khoa cho rằng hàm lượng đường trong kẹo của họ cao hơn nhiều so với kẹo hiện tại.
Giá trị cao thì đương nhiên giá cũng phải cao.
Nhưng Mãn Bảo nghe Khoa Khoa nói kẹo ngoài chợ bán một văn năm viên, cô bé cảm thấy nếu mình bán đắt hơn thì chắc chắn không bán được. Dù sao cô bé có điểm tích lũy, không thiếu kẹo, nên rất hào phóng tỏ ý cứ định giá giống ngoài chợ là được.
Cho nên, trong lòng Mãn Bảo hiểu rõ, đây là giá thấp nhất rồi. Cô bé là một đứa trẻ rất có nguyên tắc, không thể nào giảm giá được.
Và cô bé cũng không cho rằng đôi vợ chồng này đang mặc cả, mà chỉ đơn thuần nghĩ rằng họ không mua nổi, nên cô bé tiếc nuối nhìn cậu bé một cái, rồi lắc đầu từ chối.
Cái nhìn đó khiến cậu bé vô cùng đau lòng, cậu bé liền khóc òa lên, ôm chân mẹ gào to: “Con muốn mua kẹo, con muốn mua kẹo.”
Đôi vợ chồng cảm thấy đứa con này có chút không biết điều, giảm giá một chút thì có sao đâu?
Thấy sắc mặt họ không tốt, Chu ngũ lang và Chu lục lang liền tiến lên một bước, cùng đứng sau lưng Mãn Bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đôi vợ chồng cứng người lại, gượng cười nói: “Thôi được, có bao nhiêu chúng ta mua hết.”
Mãn Bảo trừng mắt, giàu vậy sao?
Cô bé lập tức mở giấy dầu của mình ra, vui vẻ nói: “Tổng cộng hai mươi viên, bốn văn tiền ạ.”
Đôi vợ chồng khẽ nhíu mày: “Vừa rồi các cháu không phải đã bóp nát một viên sao?”
Chu ngũ lang lập tức đưa lòng bàn tay có kẹo ra phía trước: “Chúng cháu chưa ăn.”
Hai vợ chồng: “Vậy chúng ta cũng không cần, các cháu bớt một văn đi, chúng ta mua nhiều như vậy mà.”
Chu ngũ lang tức muốn c.h.ế.t, Mãn Bảo lại không biết từ đâu lấy ra một viên kẹo nữa đặt lên giấy dầu, vui vẻ nhìn đôi vợ chồng nói: “Này, như vậy là được rồi ạ, hai bác có thể đếm lại.”
Đôi vợ chồng: “…”
Họ đếm lại, cuối cùng lại hỏi: “Có thể dùng thứ khác đổi không?”
Mãn Bảo cuối cùng cũng cảm nhận được sự không thân thiện của họ, cô bé giấu giấy dầu đi, từ chối: “Không được ạ.”
Chu ngũ lang cảm thấy có thể đổi được, nên huých vào lưng Mãn Bảo. Mãn Bảo vặn vẹo, còn quay người lườm anh một cái nói: “Tiệm t.h.u.ố.c mua t.h.u.ố.c phải dùng tiền, không thể dùng trứng gà, cũng không thể dùng lương thực.”
Đôi vợ chồng lúc này mới biết bọn trẻ muốn mua t.h.u.ố.c, nghĩ một lát, cuối cùng không mặc cả nữa, đếm ra bốn văn tiền đưa cho chúng.
Trong tay Mãn Bảo cũng không thiếu tiền, tiền lì xì Tết cha mẹ và các anh cho, các cháu đều phải nộp lại, chỉ có cô bé là được tự giữ.
Nhưng tự mình kiếm tiền thì đây là lần đầu tiên, cho nên cô bé cẩn thận nhìn bốn đồng tiền, phát hiện cũng không có gì khác so với trước đây, liền cẩn thận cất vào khăn tay, nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.
Chu ngũ lang đợi họ đi rồi mới nói với Mãn Bảo: “Rẻ quá, kẹo của chúng ta là kẹo ngon mà.”
“Ngoài chợ cũng bán giá đó mà.” Mãn Bảo kiên trì.
“Gạo còn phân ra hạng ba, hạng hai, hạng nhất, giá gạo khác nhau. Kẹo của chúng ta phải là hạng nhất, nên phải đắt hơn một chút.” Chu ngũ lang nói: “Nếu họ không tin kẹo chúng ta ngon, chúng ta cứ bóp nát cho họ nếm thử như lần này.”
Mãn Bảo cẩn thận suy nghĩ, cảm thấy ý kiến này không tồi, lại hỏi Khoa Khoa một tiếng, thấy cậu cũng đồng ý, liền gật đầu nói: “Được rồi, vậy lần sau chúng ta lại làm như vậy.”
Kiếm được tiền rồi, cả đám liền đổ dồn ánh mắt vào mẩu kẹo vỡ trong tay Chu ngũ lang, ai nấy đều bất giác nuốt nước bọt.
Dùng kẹo kiếm được tiền, Mãn Bảo cuối cùng cũng cảm nhận được sự tuyệt vời của kẹo, nên cũng thấy nó ngon hơn. Cô bé chia cho mọi người, mỗi người được một mẩu nhỏ, cuối cùng còn lại một ít thì cô bé bỏ vào miệng mình.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Chỉ có một mẩu rất nhỏ, vừa chạm vào đầu lưỡi đã lan ra một vị ngọt ngào, sau đó kẹo tan ra, cô bé nuốt một cái là hết.
Mãn Bảo chớp chớp mắt, cảm thấy mẩu kẹo này ngon hơn bất kỳ viên kẹo nào cô bé từng ăn.
Cô bé thấy rất kỳ lạ, bèn hỏi Khoa Khoa: “Trước đây chưa từng thấy kẹo này ngon vậy nha, Khoa Khoa, có phải cậu đã đổi loại khác không?”
Hệ thống nói: “Không có, cùng một loại, cùng một nhà máy. Sự khác biệt là do ký chủ cuối cùng cũng cảm nhận được sự quý giá và lợi ích của kẹo rồi chăng?”
Mãn Bảo không hiểu lắm, nhưng cô bé có cách lý giải của riêng mình: “Có phải kẹo phải bán đi rồi mới ngon hơn không? Tốt quá, sau này tớ sẽ đem kẹo đi bán hết, rồi giữ lại một viên để ăn, như vậy sẽ ngon lắm.”
Hệ thống im lặng, không ngăn cản cô bé.
Bán đi, có bán thì phải có mua, tiêu hết điểm tích lũy thì sẽ phải đi kiếm điểm tích lũy thôi.
Biên biên nói: Nghe nói dạo này có người đang c.h.ử.i ta, nên ngươi phải đăng thêm chương đi. Đăng thêm năm ngày.
Ta: Ai nói, không thể nào.
Nhưng mà biên biên nhất quyết làm theo ý mình, cho nên buổi tối 8 giờ còn có thêm một chương nữa.
Mặt khác, Vũ Trúc cảm thấy tuổi đã lớn, gần đây đang dưỡng sinh, sau này muốn đi ngủ sớm, truyện tu tiên bên cạnh cũng sẽ cố gắng cập nhật thống nhất vào khoảng 6 giờ chiều, nếu có thêm chương sẽ thông báo sau.