Bản sớ nghị này dài lê thê, chữ viết lại lí nhí, Hoàng đế mới lướt qua được có hai trang, chỉ xem như khúc dạo đầu của bản tấu chương.
Nhưng nội cái khúc dạo đầu ấy thôi, quy hoạch Thái y thự được phác thảo trong sớ nghị đã vạch ra vô số trọng điểm, quy mô đồ sộ sánh ngang ngửa Quốc T.ử Giám hiện thời.
Dẫu chưa buồn lật xem phần sau, nhưng chỉ liếc mắt qua, Hoàng đế cũng thừa biết việc này là bất khả thi. Nếu thật sự đập đi xây lại Thái y thự theo đúng mớ lý thuyết này, đừng nói ngân khố riêng của ngài năm nay, mà e rằng ngân khố năm sau, năm sau nữa cũng đi tong.
Bởi vậy, Hoàng đế đích thực coi bản chiết t.ử này là một trò đùa dai, nhất là khi nó được nhào nặn bởi ba đứa nhãi ranh vắt mũi chưa sạch.
Hoàng đế húng hắng ho, cuộn tròn chiết t.ử lại, nghiêm mặt: "Sắc trời đã khuya khoắt rồi, Khanh khanh, chúng ta nghỉ ngơi thôi."
Hiếm hoi lắm mới nghe được tiếng gọi ái ân này, Hoàng hậu nhịn không được ngước nhìn ngài, hỏi vặn: "Bệ hạ không định nuốt lời đấy chứ?"
Hoàng đế tằng hắng, lấy lòng nắm lấy tay bà: "T.ử đồng à, dẫu có quyết tâm gây dựng Nữ Thái y viện, chúng ta cũng phải bàn tính đường dài chứ, đúng không? Nếu không thì cứ rập khuôn cái Thái y viện hiện tại mà nặn ra một cái. Nhưng ta xem qua sớ nghị này, có vẻ như chúng muốn lật tung Thái Y Thự, cải tổ cả Thái Y Viện hiện tại nữa cơ."
Hoàng hậu khẽ gật đầu, mỉm cười: "Lúc mới đọc chiết t.ử này, thần thiếp cũng giật nảy mình. Nhưng thiếp còn chưa cày hết, chi bằng chúng ta cứ đọc nốt rồi hãy luận bàn?"
Hoàng đế vò đầu bứt tai: "Sớ nghị viết cũng ổn áp phết. Ta nghe đồn ba đứa này ở ngoài cũng chắp b.út viết truyện ký gì đó, nghe bảo viết rất mượt. Nhưng văn chương mượt mà chưa chắc đã phù hợp với chốn miếu đường."
Hoàng hậu gật đầu, kiên quyết: "Chúng ta cứ đọc xong đã, rồi bàn tính tiếp được không?"
Hoàng đế nhìn sắc mặt Hoàng hậu mà lòng cứ nơm nớp lo sợ. Ngài hạ quyết tâm, lần sau Chu Mãn tiến cung châm cứu, ngài nhất định phải lôi nàng ra giáo huấn cho một trận.
Cái loại chiết t.ử thế này có thể chia năm xẻ bảy ra mà dâng sớ cơ mà, tại sao cứ phải một nhát nhồi nhét ngần ấy chữ, lại còn viết rõ ràng rành mạch đến thế?
Hơn nữa, trước khi hạ b.út, nhà ngươi không biết đường thăm dò ý tứ bề trên à?
Ngụy Tri mỗi lần dâng sớ c.h.ử.i bới ngài, ít nhất cũng biết đường phô bày bản mặt khó đăm đăm để ngài chuẩn bị tâm lý trước chứ.
Hoàng đế mưu tính mười mươi là thế, kết quả hôm sau lượn lờ đến Đông Cung mới ngã ngửa ra Chu Mãn hôm nay không tiến cung, mà mấy nhà bọn họ đã cuốn gói khỏi kinh thành về quê mất rồi.
Bị vòi vĩnh suốt cả đêm, đang tính nhờ Chu Mãn chủ động tìm Hoàng hậu đòi lại chiết t.ử, Hoàng đế cạn lời: ...
Thái t.ử hay tin phụ hoàng giáng lâm, vội vàng xách thân từ trong điện ra nghênh đón. Hành lễ xong, ngài không khỏi hiếu kỳ: "Cớ sao phụ hoàng lại ghé thăm nhi thần vậy?"
Chủ nợ không tìm được, Hoàng đế đương nhiên không thể quay gót bỏ đi ngay, ngài liếc mắt nhìn quanh Đông Cung, cười nhạt: "Trẫm tiện đường đi ngang qua, rẽ vào thăm con thôi."
Đông Cung nằm tọa lạc ở phía Đông Thái Cực Điện, nơi làm việc của Hoàng đế lại nằm tít ở gian thứ hai của Thái Cực Điện. Ngài muốn vác xác tới đây, phải lết bộ ra gian thứ nhất, bước xuống một dãy bậc thang dài đằng đẵng, băng qua một con hẻm kẹp giữa hai dãy tường thành mù mịt, rồi lại đi ngang qua một khoảng sân rộng thênh thang... mới tới được cổng Đông Cung.
Và nơi hai người đang đứng, đã là khuôn viên bên trong Đông Cung rồi.
Với cái vị trí này, Hoàng đế đi tới xó xỉnh nào trong cung cũng chẳng bao giờ "tiện đường" ngang qua đây. Thái t.ử mà tin lời ngài thì đúng là chuyện lạ.
Nhưng Thái t.ử vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, không thèm vạch trần. Phụ hoàng đã cất công tới đây, ngài liền dẫn phụ hoàng đi dạo một vòng.
Hoàng đế trước kia cũng từng năm lần bảy lượt mò tới Đông Cung. Hai năm trở lại đây thì thưa thớt hẳn, mà đa phần những lần ghé thăm đều là do nghe phong phanh Thái t.ử tụ tập ăn nhậu đàn đúm, đ.á.n.h lộn, Thái phó khuyên can không thấu nên ngài mới chạy tới rủa xả Thái t.ử một trận.
Cái viễn cảnh đi dạo tản bộ êm đềm thế này quả thực là hiếm có khó tìm.
Hoàng đế dạo một vòng quanh Đông Cung, hài lòng gật gù: "Dạo này không còn mượn rượu giải sầu nữa chứ?"
"Vâng," Thái t.ử đáp: "Chu Mãn dặn dò vẫn chưa được phép uống rượu."
Hoàng đế gật gù tán thành: "Lời đại phu căn dặn vẫn nên tuân thủ. Hiện tại, con cảm thấy cơ thể thế nào?"
"Đa tạ phụ hoàng quan tâm, nhi thần đã thấy khỏe khoắn hơn nhiều."
Khỏe hơn là tốt rồi: "Chu Mãn rời kinh rồi, sau này ai sẽ hầu hạ châm cứu cho con?"
Thái t.ử đáp: "Tạm thời gác lại, đợi nàng ấy quay lại rồi tiếp tục."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng đế nhíu mày: "Việc chữa trị sao có thể gián đoạn? Chẳng lẽ môn châm pháp của nàng ta độc nhất vô nhị không ai bì kịp sao?"
Bì thì cũng bì được đấy, Chu Mãn cũng từng hiến kế để Lưu y nữ ra tay, hoặc truyền thụ lại cho Tiêu viện chính cũng được, nhưng Thái t.ử vẫn một mực tin tưởng nàng hơn.
Thế nên ngài cười đáp: "Nhi thần cũng không vội vàng một sớm một chiều, đợi nàng ấy một tháng cũng chẳng sao. Hiện giờ nhi thần chỉ cần châm cứu mỗi nửa tháng một lần, tiến triển khả quan hơn trước rất nhiều."
Nhưng Hoàng đế lại không nghĩ vậy, việc nối dõi tông đường là chuyện hệ trọng, đặc biệt là dòng m.á.u của Thái t.ử, nên ngài đề nghị: "Vậy thì không nên thả cho nàng ta đi, cứ giam lỏng trong cung chữa dứt điểm bệnh tình hẵng tính."
Thái t.ử phân trần: "Mẫu hậu cũng đã ưng thuận rồi, còn bảo nàng ấy tuổi nhỏ xa nhà đã lâu nên nhớ gia đình, chúng ta sao nỡ ngăn cản người ta đoàn tụ?"
Hoàng đế buông tiếng thở dài: "Mẫu thân con đúng là mềm lòng. Thôi được rồi, lát nữa trẫm sẽ sai Tiêu viện chính sang khám cho con. Dẫu việc châm cứu có bị trì hoãn thì t.h.u.ố.c thang vẫn không được phép ngắt."
Thái t.ử chẳng buồn phản bác, cứ để lão ta khám, còn chữa trị ra sao chẳng phải do ngài tự định đoạt sao?
Nếu không phải bọn Chu Mãn đã cuốn gói rời kinh, Hoàng đế thực sự muốn sai lính trói cổ bọn họ tống về đây. Cứ nghĩ đến chuyện tối nay lại phải đối mặt với Hoàng hậu là ngài lại nhức óc.
Hoàng đế âm thầm lên kế hoạch lỉnh đi nơi khác. Hay là tối nay dạt sang tẩm cung của phi tần khác dạo một vòng nhỉ?
Kết quả chưa kịp thực thi đã bị Thái hậu truyền gọi.
Đang rảo bước trên con đường dẫn tới cung của phi tần thì bị chặn ngang, Hoàng đế đành chuyển đổi tâm trạng, khoác lên mình vẻ mặt điềm đạm tới yết kiến Thái hậu.
Sức khỏe Thái hậu đã bình phục đáng kể, đang được Vân Phượng quận chúa dìu ngồi xuống bàn ăn. Thấy Hoàng đế, bà cười vẫy tay: "Mẫu t.ử ta lâu lắm rồi chưa dùng chung một bữa cơm, tối nay cùng ăn một bữa đi."
Hoàng đế mỉm cười nhận lời, bước tới đích thân múc cho Thái hậu một bát canh.
Vân Phượng quận chúa đứng chầu chực phía sau Thái hậu. Hoàng đế thấy vậy liền cười bảo: "Vân Phượng cũng ngồi xuống đi, người một nhà không cần đa lễ."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Thái hậu liền cười: "Nó không ăn ở đây đâu."
Bà ngoái đầu cười với Vân Phượng quận chúa: "Cháu về dùng bữa với mẫu thân đi, để ta hàn huyên với Hoàng bá bá của cháu."
Vân Phượng quận chúa nhỏ giọng vâng lời, hành lễ rồi lui gót.
Thái hậu dõi theo bóng lưng nàng khuất dần, rồi quay sang nói với Hoàng đế: "Vân Phượng lớn rồi, hiểu chuyện hơn hẳn."
Hoàng đế gật gù đồng ý.
Thái hậu chép miệng: "Cũng biết đạo hiếu thuận rồi. Những ngày ta nằm bẹp trên giường bệnh, đều do nó kề cận hầu hạ."
Hoàng đế lập tức bắt sóng: "Mẫu hậu chuộng nữ nhi, chi bằng ngày mai để bọn Trường Dự sang hầu chuyện giải khuây cho mẫu hậu nhé?"
Thái hậu: ...Ai nói nữ nhi của con không hiếu thuận chứ!
Thái hậu cảm thấy mệt não, đi thẳng vào vấn đề: "Vân Phượng tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ dại, ta đã chấm được cho nó một mối lương duyên, là người nhà họ Tôn ở Ngụy Châu, Bệ hạ thấy sao?"
Ngoài mặt Hoàng đế vẫn tĩnh lặng như nước, nhưng trong đầu đang đ.á.n.h trống kêu oan mải miết rà soát xem nhà họ Tôn ở Ngụy Châu là cái nhà c.h.ế.t tiệt nào...
Vắt óc nặn óc nửa ngày trời, Hoàng đế mới lấp lửng thăm dò: "Trần Châu thứ sử Tôn Thúc Duyên hình như cũng xuất thân Ngụy Châu..."
Thái hậu gật đầu: "Cùng chung một cội, Tôn Thúc Duyên là con cháu tam phòng. Ta nhắm trúng đích tôn nhà đại phòng của họ, đứa trẻ ấy cũng đang dùi mài kinh sử, nghe đồn tư chất không tồi."
Lúc trước Thái hậu cũng chẳng biết mô tê gì về nhà họ Tôn. Nhưng đã cất công nhắm trúng, dĩ nhiên bà phải sai người đào bới tung tóe lai lịch, nên mới nắm rõ như vậy.
Hoàng đế hỏi: "Ý của nhà họ Tôn ra sao?"
(Tác giả chú thích: Lần cập nhật tiếp theo vào khoảng 6 giờ chiều)