Mãn Bảo đứng bên cạnh không nén được liền lên tiếng: "Đại tẩu, sao lại thành Đại Nha cung phụng Quan Vịnh rồi? Lẽ ra Quan Vịnh phải là người gánh vác, lo liệu cho gia đình mới đúng chứ?"
Tiểu Tiền thị phì cười: "Đúng là đứa trẻ ngốc, Quan Vịnh hiện tại còn đang dùi mài kinh sử, biết đi đâu để kiếm bạc đây?"
"Sao lại không được, muội hiện tại cũng đang đi học, mà vẫn kiếm được tiền đấy thôi."
"Thế sao mà giống nhau được," Tiểu Tiền thị lẽ thẳng khí hùng đáp: "Muội thông minh hơn người ta biết bao nhiêu, lại còn là tiên t.ử giáng trần, hắn chỉ là một người phàm tục, sao có thể sánh bằng muội?"
Mãn Bảo: "..."
Nàng bị nghẹn lời mất một lúc lâu mới thốt lên: "Vậy tẩu xem, Bạch Thiện và Bạch Nhị cũng đều tự mình kiếm tiền đấy thôi."
"Đó là bởi vì gia cảnh nhà họ vốn đã sung túc, Bạch lão gia cắt hẳn một mảnh đất lớn như vậy cho các muội chơi đùa, Lưu lão phu nhân lại bỏ ra bao nhiêu là tiền bạc cùng nhân lực để các muội quản lý, như vậy chẳng khác nào phía sau các muội có đến hơn trăm mẫu ruộng đang dốc lòng cung phụng."
Tiểu Tiền thị nói tiếp: "Quan Vịnh làm gì có điền trang của riêng mình, ruộng đất hắn được chia khi trưởng thành còn phải nhờ người trong nhà cày cấy giúp. Nếu hắn tự mình canh tác, khoan bàn đến chuyện thu hoạch có đủ để tự cung tự cấp việc học hay không, thời gian hắn dành cho sách vở cũng chẳng còn."
Thuở trước, khi Tiền thị đồng ý môn thân sự này, bà đã từng gọi nàng và Chu Đại Lang đến để bàn bạc cặn kẽ những cái lợi và hại khi kết thân. Nhờ vậy, Tiểu Tiền thị đã cất công tìm hiểu tường tận xem những người theo nghiệp b.út nghiên thường học hành sinh sống ra sao.
Chính vì thế, lúc này nàng mới nắm lấy tay nữ nhi, dịu dàng thì thầm: "Bà nội con nói đúng đấy, Quan Vịnh đi học không chỉ vì bản thân hắn hay vì người nhà họ Quan, mà còn là vì con nữa. Con cũng đã từng theo Tiên sinh học chữ một năm, tự mình đọc qua mấy cuốn sách, đáng lý ra phải hiểu lễ nghĩa hơn nương mới phải."
"Người đời chẳng phải vẫn thường nói, nam nhân một khi làm quan, người đầu tiên được hưởng phúc chính là thê t.ử và nhi nữ của mình sao, cái đó gọi là gì nhỉ?"
Đại Nha khẽ đáp: "Phong thê ấm t.ử."
"Đúng đúng, chính là cái đạo lý này. Cho nên a, trong lòng con phải tự mình hiểu rõ, đừng nghe theo lời tiểu cô của con mà mong mỏi Quan Vịnh tự mình đi kiếm tiền nuôi gia đình, lúc này vẫn chưa đến thời cơ đâu," Tiểu Tiền thị ân cần khuyên nhủ: "Con cứ kiếm bạc lo cho hắn trước, đợi hắn học hành thành tài, tương lai thi đỗ làm quan, con sẽ không cần phải đích thân bôn ba lo liệu cửa hiệu nữa. Đến lúc đó dù có giao lại cửa hiệu cũng chẳng sao, để hắn nuôi con là được."
Mãn Bảo đứng cạnh bèn thì thầm hỏi: "Vậy lỡ như hắn không thi đỗ làm quan thì sao?"
"Cũng chẳng sợ," Tiểu Tiền thị thản nhiên đáp: "Con cứ lo cho hắn đến năm ba bốn mươi tuổi, nếu vẫn không làm nên cơ đồ, thì con lại nuôi con trai con học. Dẫu sao con cũng có cửa hiệu trong tay, chẳng lo thiếu cái ăn cái mặc, có gì phải sợ?"
Đại Nha đỏ mặt khẽ gật đầu.
Mãn Bảo lại bất giác rùng mình: "Sao lại còn phải cung phụng cả con trai? Vậy Đại Nha xuất giá còn có ý nghĩa gì nữa? Bao nhiêu tiền mồ hôi nước mắt kiếm được đều để cho người khác tiêu xài hết sao."
Tiểu Tiền thị chợt nhận ra, kéo Mãn Bảo tới nghe truyền thụ kinh nghiệm dường như là một quyết định sai lầm. Nàng không nhịn được đưa tay gõ nhẹ lên trán Mãn Bảo: "Nói cứ như thể tiền chúng ta kiếm được không phải là để cho các muội tiêu xài vậy."
Nàng trầm ngâm nói: "Cha mẹ bán mặt cho đất bán lưng cho trời cả đời, chắt bóp bao năm, tiêu pha cho bản thân mình được bao nhiêu? Phần lớn chẳng phải đều dồn hết cho các huynh muội đó sao?"
Mãn Bảo ngẩn người, cẩn thận ngẫm lại, phát hiện ra đúng là như vậy thật.
"Các ca ca của muội cưới vợ, sinh con, cơm ăn canh uống thường ngày, ốm đau bốc t.h.u.ố.c, có khoản nào không lấy từ tiền chung của gia đình? Chẳng lẽ cha mẹ thành thân lại không có ý nghĩa gì?"
Tiểu Tiền thị mỉm cười: "Ta và đại ca muội thành thân xong, tiền bạc kiếm được chẳng phải cũng đều chi tiêu cho các muội, lẽ nào việc chúng ta thành thân cũng vô vị sao? Việc qua ngày đoạn tháng không thể tính toán chi li như cách của muội được. Tháng ngày trôi qua có êm ấm, có tốt đẹp hay không, trong lòng tự mình biết rõ nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mãn Bảo chớp chớp mắt, hỏi lại: "Vậy đại tẩu sống có tốt không?"
Tiểu Tiền thị không kìm được nụ cười rạng rỡ: "Tất nhiên là tốt rồi, mẹ chồng đối đãi với ta bao dung, đại ca muội cũng biết xót xa yêu chiều ta. Ba đứa nhỏ, ngoài Tam Đầu có chút nghịch ngợm, Đại Đầu và Đại Nha đều đã hiểu chuyện, biết báo hiếu. Muội cũng ngày một trưởng thành giỏi giang, trong lòng ta vô cùng mãn nguyện. Dẫu tiền kiếm được có dành hết cho mọi người thì có sao đâu cơ chứ?"
Mãn Bảo dường như đã lờ mờ hiểu ra, nhưng lại cảm thấy vẫn chưa thực sự thấu triệt, bởi điều này hoàn toàn khác biệt với những gì nàng từng đọc trong các thoại bản từ Bách Khoa Quán.
Trong lúc nàng còn đang chau mày suy tư chưa tỏ, Đại Nha bên cạnh đã gật đầu ưng thuận: "Nữ nhi hiểu rồi, sống qua ngày nếu êm ấm như cha mẹ, thì tiền bạc có thể mang ra để mọi người cùng san sẻ, dù sao nữ nhi cũng thấy vui vẻ cam lòng. Còn nếu như giống Lại Đầu thúc, tiền đưa cho thúc ấy tiêu thà ném xuống nước nghe cái tõm còn hơn, đúng là đạo lý này phải không nương?"
Mãn Bảo nghe xong lập tức bừng tỉnh.
Tiểu Tiền thị: "… Lý lẽ thì là như vậy, nhưng con phải nhớ kỹ, tiêu xài không được phung phí vung tay quá trán. Nương bảo chi tiêu cho gia đình, là chỉ dành cho cái tiểu gia đình của con thôi, con tuyệt đối đừng lấy tiền riêng ra đắp điếm cho toàn bộ nhà chồng, nếu không con có kiếm được bao nhiêu núi vàng cũng không đủ."
Trước mặt Mãn Bảo, Tiểu Tiền thị cũng chẳng có gì phải giấu giếm, chỉ hơi hạ giọng dặn dò: "Con nhìn tiền nương và cha con kiếm được xem, có phải chỉ để tiêu cho ba huynh muội các con không? Nếu nhị thẩm của con hỏi xin, thì phải nói là mượn mới được. Cho nên khi con gả sang nhà họ Quan, cũng phải phân biệt rạch ròi đâu là trong đâu là ngoài, con đã rõ chưa?"
Đại Nha và Mãn Bảo từ từ gật đầu, dần dần nghiền ngẫm ra cái ý vị của "đại gia đình" và "tiểu gia đình".
Hai người lắng nghe kinh nghiệm hồi lâu, tối đến ba người cô tẩu, mẫu t.ử dứt khoát ngủ chung một giường.
Sáng hôm sau khi Mãn Bảo tỉnh giấc, Tiểu Tiền thị và Đại Nha đã dậy từ sớm và ra ngoài, phía sân lớn bên kia đang vô cùng náo nhiệt.
Mãn Bảo bò dậy mặc t.ử tế y phục, mở cửa bước ra. Tam Nha từ bên kia hớt hải chạy tới, vừa thấy nàng liền gọi: "Tiểu cô, cha cháu mua một con lợn từ trong thôn về, trong nhà đang rục rịch mổ lợn rồi. Tứ thúc bảo còn phải mổ thêm một con dê nữa. Bà nội bảo tiểu cô đi mời Bạch Thiện và mọi người qua ăn cỗ mổ lợn, chốc nữa người nhà họ Quan tới, tiểu cô còn phải qua nhận hồng bao đấy."
Mãn Bảo thắc mắc: "Hồng bao là cho cô, thế các cháu có được nhận không?"
Tam Nha vô cùng tiếc nuối đáp: "Bọn cháu làm gì có, chỉ tiểu cô mới có thôi. Nhưng cháu nghe ông nội bảo, nếu Bạch Thiện thiếu gia qua đây, chắc cũng sẽ được nhận một phong."
Mãn Bảo có bề bậc lớn, Đại Nha xuất giá, theo quy củ nơi đây, khi sui gia mang sính lễ đến hỏi cưới phải chuẩn bị một hồng bao cho trưởng bối. Lần trước khi hai nhà dạm ngõ Mãn Bảo không có nhà, nên hôm nay phải bù lại.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Cả đời Mãn Bảo lần đầu tiên được nhận loại hồng bao thế này, nghĩ tới thôi cũng thấy có chút háo hức.
Thế là nàng vội vàng đi rửa mặt mũi, Tam Nha còn ân cần giúp nàng bưng một bồn nước ấm, ngồi xổm bên cạnh đợi: "Tiểu cô, tối qua nương cháu bảo, nếu cháu không đưa số tiền kiếm được từ việc dùng lá trà đổi lấy tơ lụa cho nương, nương sẽ không cho cháu đi học nữa."
Mãn Bảo suýt chút nữa cắm mặt vào chậu nước, nàng ngoảnh lại hỏi: "Vậy cha cháu nói sao?"
"Cha cháu bảo cháu đừng tiêu xài hoang phí, cứ cất tiền đi để sau này dùng đến, rồi không nói gì thêm nữa. Nhị ca lén bảo cháu rằng, nương nói không tính, chuyện học hành phải nghe lời bà nội."
Tam Nha lại thở dài: "Nương cháu bảo, cháu tốt nhất nên học lấy một nghề phòng thân, hoặc là nấu ăn ngon như đại bá mẫu, hoặc là biết gảy bàn tính ghi sổ sách như nhị tỷ, tương lai gả đi mới không phải bán mặt cho đất. Nhưng cháu thử rồi, cháu thấy tài nấu nướng của cháu giống hệt nương, đến nhị tỷ cháu còn chẳng bằng."
"Vừa nãy cháu còn ở trong bếp phụ giúp, kết quả là đến Ngũ thẩm cũng chê cháu vướng chân vướng tay."
Tính tình của Ngũ tẩu vốn nổi tiếng là hiền thục nhất nhà, thuộc tuýp người ngoài mềm trong cứng. Đừng thấy bề ngoài êm ả, trong lòng nàng ấy rất có chủ kiến, nhưng tính tình lại cực kỳ ôn hòa. Nếu ngay cả Ngũ tẩu cũng phải chê...
Mãn Bảo dùng ánh mắt đầy đồng cảm nhìn Tam Nha an ủi: "Không sao đâu, không trách cháu được, đều tại nhị tẩu cả, cái này là di truyền rồi, hết cách thôi."